]Ouran High School Host Club Fan Fiction: Cô độc ( Đã chấm đến chap IV)
Naruto Vietnamese Fan Online
.: Chào mừng bạn đến với forum NVFO - Diễn đàn Naruto - Từ Fan - Vì Fan :.



Bạn là một người thích phiêu lưu và mạo hiểm?

Bạn là một người thích Naruto?

Bạn quý trọng tình bạn như Naruto hay bạn thấy cuộc sống này toàn màu đen của sự hận thù trong Sasuke?

Sao ko thử khám phá và tìm câu trả lời cho chính mình?

Hãy đến với NVFO- diễn đàn từ fan và vì fan thảo luận, cuốn mình theo những dòng cảm xúc của các fan hội tụ từ ba miền Việt Nam.

Chúc các bạn luôn vui vẻ khi tham gia cùng chúng tôi. ^^




 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  Đăng Nhập  

[bold]Hiện Nay mình đang muốn gây dựng lại forum nhưng thời gian có hạn nên cần có người hợp tác 1/Đầu tiên mình cần một đội dịch truyện khoảng 5 thành viên có thời gian vao tối thứ 4 để kịp trans những chap Naruto mới nhất 2/Mình cần 10 người có thể quản lý các box của diễn đàn và xử lý những bài spam trong thời gian vắng mặt 3/Mình cần một designer để cùng hợp tác xây dựng lại forum 4/Mình cần một người chuyên ngĩ nội dung xây dựng forum và các chuyên mục Nếu bạn nào mong muốn xin hãy gửi mail đến yahoo Alviss_nashashi@yahoo.com.vn Thân! Team sẽ bắt đầu làm việc khi đáp ứng đủ người dịch truyện Thân Darkking1611[/bold]

Share | 
 

 Ouran High School Host Club Fan Fiction: Cô độc ( Đã chấm đến chap IV)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
sasuhina

avatar

Knight


Tổng số bài gửi : 69
Age : 23
Ngày Gia Nhập : 22/03/2008
Ryo : 34
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Ouran High School Host Club Fan Fiction: Cô độc ( Đã chấm đến chap IV)   26/1/2009, 2:42 pm

Author: Sasuhina
Genre: Romance, tragedy
Disclaimer: các nhân vật trong bộ truyện Ouran High School Host Club và một nhân vật của tớ
Pairing: Ayame/Kyouya/OC
Rating: T
Status: Completed
Summary: Bạn có tin vào một tình yêu sét đánh không? Có lẽ đối với Fuyumi Jonouchi, trước khi gặp anh, cô cũng không tin vào tình yêu sét đánh. Được anh mời đi ăn trong những ngày cuối tuần,đối với cô đó là một điều hạnh phúc. Thế nhưng, khi vừa xác định được tình cảm của mình dành cho anh, cô lại phát hiện ra một quá khứ làm bản thân cô cảm thấy đau nhói. Phải chăng, cô là vật thay thế?
Note: lần đầu viết một cái fic Ouran, hy vọng đc ủng hộ... và hy vọng đừng chửi tớ vì hơi  OOC Kyouya-senpai quá đáng TT^TT

Chapter 1:

Tôi vẫn là một con người cô độc, không yêu ai và cũng chẳng ai yêu…cho đến lúc tôi gặp anh. Vào ngày chị tôi lên xe hoa. Một sự trùng hợp lạ thường. Đôi lúc tôi nghĩ, nếu như tôi đúng giờ như mọi khi, có lẽ tôi sẽ không nhìn thấy anh đứng dựa vào gốc cây ngay trước cửa nhà thờ. Anh mặc bộ lễ phục màu đen, tay xoa nhẹ mái tóc cắt ngắn gọn gàng. Đôi mắt xám tro của anh nhìn vào bên trong nhà thờ. Và dù có ẩn dưới cặp mắt kính trí thức, tôi cũng vẫn nhận ra một vẻ mặt nuối tiếc.

Tôi đứng từ xa, cứ ngó trộm anh như thế, trái tim trong lồng ngực đập nhanh hơn. Bỗng chốc, tôi quên béng mất buổi lễ trọng đại của chị mình, trong đầu tôi chỉ còn ánh mắt xa xăm của anh… Có lúc, tôi đã định chạy lại hỏi tại sao anh ở đây nhưng cuối cùng lại thôi. Tôi vốn không phải loại người dễ dàng bắt chuyện với người lạ, vả lại tôi sợ rằng, nếu tôi hỏi có khi anh sẽ bỏ đi mất. Chẳng thà cứ ngắm hình ảnh anh trầm lặng như vậy còn hơn. Và thế là, tôi quyết định dựa vào một gốc cây sồi gần đấy, bất chấp bộ váy trắng đắt tiền mới mua ở Paris bị dây bẩn…

Một lúc sau, hình như thủ tục lễ cưới đã xong, mọi người – gồm toàn những đối tác của ba mẹ tôi và một số người bạn chị cũng như anh rể tôi - bắt đầu kéo ra khoảnh sân rộng rãi rợp bóng cây trước cổng nhà thờ,tức là chỗ chúng tôi đang đứng. Chị tôi, xúng xinh trong bộ váy cưới kiêu sa đang khóac tay anh rể tôi,cười rạng rỡ. Mái tóc chị được uốn xoăn và búi lên phía sau, trên tóc có điểm xuyết bởi vài chiếc kẹp tóc tuyệt đẹp mà tôi vẫn hằng ao ước. Anh rể tôi có mái tóc vàng mượt, thế nhưng anh lại đội một cái nón đen che sùm sụp nên chẳng còn có thể nhìn thấy màu tóc quyến rũ ấy. Anh rể tôi là hậu duệ của một dòng dõi quý tộc Nga chuyên thờ mèo, và anh ấy cũng hơi lập dị một chút khi không thích ánh sáng. Nghe đâu hồi học phổ thông anh còn là nhóm trưởng CLB Ma Thuật. Tiếc là lúc tôi vào học trường Ouran,anh đã ra trường rồi, chứ nếu không tôi cũng ao ước một lần được anh hù dọa hay ếm bùa gì đó.

Chị gái tôi có một đôi mắt rất tinh tường, mặc dù chị ấy cũng cận bằng độ tôi. Thế nên, vừa ra khỏi nhà thờ, chị đã thấy tôi và ngay lập tức gọi tôi lại lên lớp một trận tơi bời vì tội đến trễ (dĩ nhiên lần này chị chỉ nói nho nhỏ đủ để không làm phiền khách khứa) . Tôi,vẫn như mọi khi, chẳng cãi được, chỉ còn cách cười trừ. Sao chỉ hơn tôi có 3 tuổi mà chị ấy chững chạc và trưởng thành thế nhỉ?

Trong lúc bị bà chị lên lớp, tôi quên béng mất anh - người mà tôi ngó trộm từ nãy đến giờ. Đến khi quay lại, tôi thấy anh hơi khẽ mỉm cười, nhìn về phía… tôi rồi dợm bước đi. Tôi muốn đến bên anh hỏi địa chỉ liên lạc hay bất kỳ thông tin nào khác thế nhưng không sao đi được, chỉ có thể đứng nhìn anh bắt đầu bước đi, đau nhói con tim.

-Em nhìn gì vậy? - nhận ra vẻ khác thường của tôi, anh rể Umehito Nekozawa nhìn theo ánh mắt tôi, rồi vẻ mặt anh chợt giãn ra. Anh rể tôi chạy về phía anh, đồng thời nói bằng giọng mừng rỡ - Otori, chờ đó…Otori…

Anh đứng sựng lại khi nghe tiếng anh Nekozawa . Và rồi anh đứng yên đó, mặc cho anh Nekozawa đuổi kịp.Tôi có thể nhận ra một cái nhíu mày hơi khó chịu từ anh. Nhưng rồi anh nhanh chóng đeo một mặt nạ khác, một cái mặt nạ tươi cười vui vẻ. Chị gái tôi ngẩn người khi thấy anh ở đó, chị khẽ mím môi lúng túng - một hành động dường như không thể tin được đối với mẫu người cứng rắn và chững chạc như chị. Anh Nekozawa vẫy vẫy chị tôi, và chị buộc phải kéo tôi bước đến chỗ anh, trông chị có vẻ hơi khiên cưỡng và ngượng ngập…

-Anh Nekozawa dạo này không sợ ánh sáng nữa à? –anh nói. Đây là lần đầu tiên tôi được nghe anh nói, và đó sẽ luôn là một ấn tượng không quên được. Giọng anh trầm, hơi lạnh lùng và có chút mỉa mai.

-Ờ…tôi…AAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!TRỜI ƠI….NẮNG QUÁ!!!!!! – chợt thấy mình đang đứng giữa trời trưa, để mặc cho ánh nắng chiếu vào người, anh Nekozawa hoảng hồn. Rốt cuộc cái bệnh này anh vẫn không sửa được… Thế nên, ngay lập tức anh Nekozawa chạy lại chỗ bóng râm, bỏ mặc hai chị em tôi và anh đang đứng đó.

-Otori, sao cậu đến mà không vào trong dự lễ cưới của chúng tớ? - chị tôi hỏi. Hình như đối với chị, đó chỉ là một câu hỏi xã giao để bắt đầu cuộc nói chuyện chứ hoàn toàn không có hàm ý trách móc một người bạn đã không đến dự lễ cưới của mình. Dù biết chị tôi là một con người nguyên tắc, nhưng cách nói chuyện này vẫn làm tôi cảm nhận được sự gượng gạo.

-À… tôi còn công việc, lúc đến đây đã quá trễ nên không muốn vào để làm phiền người khác – anh lãnh đạm đáp- còn đây là… -anh nhìn sang tôi, hơi cúi đầu. Tôi ngơ ra mấy giây cho đến khi chị tôi húych nhẹ vào hông mới chợt giật mình và chào đáp lễ.

-Fuyumi Jonouchi, nó là em gái mình, thua tụi mình 3 tuổi. Vừa mới ra trường xong, còn ngốc lắm - chị tôi giới thiệu tôi bằng giọng hắc xì xằng. – mà hình như chị gái của Otori cũng tên là Fuyumi thì phải?

-Uhm, đúng. – anh ậm ừ rồi ra vẻ phớt lờ chị tôi, quay sang tôi cười. Nụ cười của anh khiến con tim tôi đập càng nhanh hơn nữa, tuy nhiên, ngay từ lúc đấy tôi đã hiểu rằng, nụ cười ấy không dành cho tôi. Phải chăng, anh chỉ đang dành nụ cười ấy cho thiên nhiên cảnh vật xung quanh tôi mà thôi. – tôi là Kyouya Otori, ngày xưa học chung lớp với chị em, không biết chị em đã bao giờ kể cho em nghe về tôi chưa?

-Ah…dạ… - tôi bẽn lẽn. Đã mong được anh hỏi chuyện, vậy mà đến khi toại nguyện thì lại ấp úng, kỳ lạ thật - dạ…chưa…

-Jonouchi…à không… phu nhân Nekozawa chưa kể cho em gái mình nghe về bạn bè cùng khóa ư? – anh xoáy thẳng vào chị tôi. Không hiểu sao, người phụ nữ cứng rắn nhất mà tôi từng được biết ấy chỉ biết cúi gằm mặt xuống tránh ánh nhìn ấy chứ chẳng hề có bất kỳ phản ứng nào khác. Vẻ sắc sảo thường ngày của chị tôi biến đi đâu mất, giờ trông chị giống như một kẻ yếu thế.

-Không phải vậy – tôi phản đối. Trước thái độ khác thường này, tôi chợt dâng lên một tâm trạng lạ lùng. Trong phút chốc, tôi đã quên cả bẽn lẽn xấu hổ, bây giờ trong tôi chỉ còn một suy nghĩ duy nhất để gỡ cho chị mình - chẳng qua là em không chịu dành thời gian để nghe chị Ayame kể chuyện trong lớp. Anh đừng có ra vẻ trách móc vậy.

Anh nhíu mày, nhìn chằm chằm vào tôi một lúc lâu. Không gian như bị kéo căng ra, ngột ngạt vô cùng. Trời, tôi vừa nói như hét lên trước mặt người đàn ông mà tôi đã nhìn trộm,người đàn ông mà tôi ao ước được nói chuyện,…đã vậy lại còn chê trách anh nữa. Cứ ngó ánh mắt sửng sốt của anh thì đủ biết anh thấy lạ lẫm đến mức nào. Thật ra, hồi trước tôi cũng đã nghe danh về tập đoàn chăm sóc sức khỏe Otori, một tập đoàn lâu đời có tầm ảnh hưởng lớn trong giới kinh doanh. Đối với một gia đình quyền quý như thế, hành động thô lỗ của tôi chắc chắn sẽ làm anh có một ấn tượng xấu. Tôi suy nghĩ như thế và khẽ đưa tay che miệng, mặt đỏ ửng, quay sang chị gái tôi. Chị thở dài, lắc đầu quầy quậy. Cũng đúng, vì kết quả hai, ba tháng nay dạy tôi cách đi đứng, ăn nói và hành xử như một tiểu thư quyền quý coi như đi tong. Bất chợt, anh phá tan không khí im lặng ấy bằng một giọng trầm đục:

-Hình như những người tên Fuyumi đều có tính cách giống nhau nhỉ!!

-Giống gì cơ !? – tôi ngẩn ra, tròn xoe mắt.

-Tính cách rất thú vị !!

-Ý cậu là sao, Otori? - chị tôi hỏi, vẻ ngờ vực.

-À không…cậu lại đang hiểu lầm tôi đấy… Chỉ một Jonouchi là đủ cho tôi rồi- anh cười khinh khỉnh. Một lần nữa chị tôi lại tỏ ra bối rối, khuôn mặt chị tái xanh sau câu nói ấy. Tôi nhận thấy thái độ kỳ lạ của chị, nhưng tôi không hiểu tại sao chị lại có thái độ như vậy. Vì câu nói ấy ư? Đó là một câu nói cực kỳ bình thường thôi mà…

-Dĩ nhiên tôi tin cậu – sau một hồi trấn tĩnh, chị nói, giọng hơi nghèn nghẹn. – dù sao cũng cám ơn cậu đã đến đây, còn bây giờ, chắc anh Umehito đang cần tôi đến, vậy xin phép!

Rồi chị bỏ đi, chẳng thèm quan tâm rằng tôi vẫn còn đứng đấy. Đáng nhẽ ra tôi đi theo chị, nhưng không hiểu sao tôi cứ đứng yên một chỗ, ngó theo cái bóng trắng thướt tha đang lướt nhẹ đến chỗ anh Nekozawa. Nhiều lúc tôi thấy mình đúng là một con ngớ ngẩn, có những hành động rất ư bất thường và vô ý vô cùng. Chẳng hạn như quay lại và nhận thấy đôi mắt xám tro ấy đang nhìn theo bóng chị tôi. Và khi bắt gặp ánh mắt tò mò ngạc nhiên của tôi, đôi mắt xám tro ấy nhíu lại hơi khó chịu.

-A…xin lỗi…em không có ý nhìn anh như thế!! – tôi gãi đầu.

-Đây là số phone của tôi - phớt lờ lời xin lỗi, anh rút từ trong túi áo ra một tờ giấy, hí hoáy viết. Tuồng chữ của anh tuy không đẹp nhưng rõ ràng và dễ đọc - thứ bảy tuần sau em có rảnh không?

-Hả?... em á!!? – tôi buột miệng hỏi, không giấu vẻ ngạc nhiên. Anh gật đầu nhẹ, coi như một câu trả lời rõ ràng nhất.- uhm…dạ…có!!

-Vậy ta hẹn nhau đi ăn tối được không? – anh hỏi,giọng nhẹ tênh. - chắc em đã qua cái tuổi bị cấm túc ở nhà vào cuối tuần rồi chứ?

-Uhm…dạ… - tôi bẽn lẽn đáp. Trong tim tôi ngập tràn cảm giác sung sướng, hạnh phúc, và trong phút chốc, cái thái độ lạ lùng của cả anh và chị tôi đều bị tôi cho ra khỏi bộ nhớ hết.

-Tôi sẽ đón em ở biệt thự nhà Nekozawa lúc 6 giờ tối… - anh tiếp tục thản nhiên nói.

-Nhưng tại sao…?

-Vì tôi không biết rõ biệt thự nhà Jonouchi, mà chẳng lẽ lại nhờ tài xế chở, vậy sẽ làm mất hết không khí!! Thôi, xin cáo từ,hẹn thứ bảy gặp lại, tiểu thư Jonouchi!! – anh nháy mắt rồi bỏ đi, chẳng kịp để tôi chào đáp lễ. Cuối cùng anh là người như thế nào?

End chapter 1

_______________

Hè là cái quái j` chứ...mệt gần chết...


Được sửa bởi sasuhina ngày 26/1/2009, 2:53 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vnsharing.net
sasuhina

avatar

Knight


Tổng số bài gửi : 69
Age : 23
Ngày Gia Nhập : 22/03/2008
Ryo : 34
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouran High School Host Club Fan Fiction: Cô độc ( Đã chấm đến chap IV)   26/1/2009, 2:47 pm

Chapter 2
part 1:

Biệt thự nhà Nekozawa mà anh nói thật ra chỉ có mình anh rể và chị tôi ở. Đây chính là quà cưới mà gia đình Nekozawa tặng cho anh chị. Tuy nằm ở vùng ven Tokyo, ở trên một ngọn đồi nhỏ hơi xa so với trung tâm thành phố, nhưng bù lại đây là một ngôi biệt thự tuyệt đẹp, được xây dựng theo kiến trúc cổ của Nga, trông như một lâu đài trắng toát duyên dáng. Ở trước ngôi biệt thự là khu vườn lớn, với những loài hoa được tỉa tót hàng ngày. Trong số những loài hoa được trồng quanh con đường lát gạch thoai thỏai đi đến nhà chính, có lẽ tôi thích nhất hoa diên vĩ, không biết là vì loài hoa ấy nở vào mùa mưa, những hạt mưa đọng lại trên những bông hoa ngọt lành và tinh khiết trông rất đẹp, hay đơn giản chỉ vì nó đồng âm với tên người chị mà tôi yêu quý, kính trọng nhất – Ayame.

Mặc dù Kyouya Otori hẹn tôi tối thứ bảy, nhưng tôi đến nhà chị từ đêm thứ sáu, bởi chị đã đề nghị thế. Con đường lát gạch vào ban đêm khoác một màu vàng nhờ nhờ từ những ngọn đèn hai bên. Tôi không đi ô tô, lặng lẽ đạp xe từ từ lên đến đỉnh đồi. Có lúc tôi đã nghĩ, chẳng cần những ngọn đèn này để soi sáng đường đi, vì chỉ cần ánh sáng hắt ra từ ngôi biệt thự trên đỉnh đồi cũng đã đủ để nhìn rõ đường. Nhưng biết sao được, người giàu có lý lẽ của người giàu, họ cố tình làm vậy để khoa trương tài sản đồ sộ mà mình có được… Gia đình Jonouchi dĩ nhiên không phải là ngoại lệ, tôi đã từng sống 23 năm trong ánh sáng từ những ngọn đèn được đặt từ Paris, hào nhoáng nhưng không thực…

Tôi dựng xe trước sân nhà, rồi bước lên bậc thềm dài dẫn đến phòng khách. Tôi không ngạc nhiên mấy với sự sang trọng ở đây. Bộ bàn ghế gỗ bọc nhung đỏ, viền được chạm trổ và dát vàng, sáng lóa dưới ánh đèn vàng- trắng dìu dịu từ cái đèn chùm bằng pha lê. Bên cạnh đó là một bộ tủ buýp- phê gỗ màu cánh gián đựng toàn những loại rượu ngoại đắt tiền, nhưng chỉ được trưng bày chơi thôi, vì anh rể tôi không biết uống rượu. Bên cạnh tủ rượu là một cái đồng hồ lớn, một trong những món đồ cổ hiếm có mà bố mẹ tôi tìm mua được ở Anh Quốc. Đồng hồ chỉ đúng 9 giờ tối, một tiếng chuông thánh thót ngân dài, làm tôi chợt nhớ đến tiếng chuông từ nhà thờ đức bà Paris. Chị tôi đi ra nhà ngoài, chị mặc một bộ váy dài màu xanh lam nhạt, mái tóc đã được duỗi thẳng lại như cũ. Chị Ayame của tôi vốn thích sự thẳn thắn và ngăn nắp, đến nỗi ngay cả ba mẹ tôi cũng phải thừa nhận chị là người khó tính nhất trong nhà. Chị nhìn bộ quần jeans áo thun của tôi, chau mày khó chịu. Chắc chị đang tự hỏi tại sao chị là người nghiêm khắc và quý phái đến đâu thì đứa em duy nhất này lại xuề xòa và cẩu thả đến đó.

-Chào chị Ayame – tôi cười, hơi cúi đầu chào, đồng thời lôi cái giỏ xách đựng quần áo và vài vật dụng linh tinh khác vào.

-Em để xe vào Garage đi, để ngoài này chướng mắt lắm!! - chị lắc đầu – lúc nào em cũng cẩu thả như thế nhỉ!?

-Ấy, tiểu thư Jonouchi cứ để đó cho tôi - một người đàn ông mặc vest đen, đầu trọc lóc đề nghị. Nếu như tôi nhớ không lầm thì ông ấy là quản gia nhà Nekozawa.

-Xin anh cứ để Fuyumi làm… coi như là trừng phạt cho tội cẩu thả!! – chị tôi đẩy gọng kính, nói bằng giọng nghiêm khắc.

-A… - tôi gãi đầu – em biết rồi!! Em làm ngay đây, chỉ một tí chứ mấy!! – tôi dắt chiếc xe đạp địa hình của mình vào garage ngay sát bên trái ngôi biệt thự. Ở bên trong đã có một chiếc Ford màu đen, hình như của anh rể tôi và một chiếc Vios màu trắng trông rất lạ, chẳng lẽ nhà chị tôi có khách?

-Chiếc Vios trắng là của ai thế? – sau khi để xe ở một góc khiêm tốn, tôi hỏi chị. Chị Ayame không đáp,chỉ hất đầu vào phía trong. Cánh cửa bên trong đột nhiên bật mở, và một cô bé tóc vàng óng xuất hiện. Đôi mắt đen nháy của cô nhóc nhìn tôi vui vẻ, rồi ngay lập tức chạy lại ôm chầm lấy tôi.

-Thôi nào, Kirimi-chan…em 12 tuổi rồi,còn nhỏ nhít gì nữa đâu chứ !? – tôi cười xòa trước điệu bộ của con bé, tay xoa mái tóc vàng mượt được cột hai bên ấy. – hôm nay em sang đây chơi với anh Umehito và chị Ayame à?

-Fuyumi-san – Kirimi nũng nịu, dụi đầu vào người tôi, đôi gò má phúng phính trông dễ thương không thể tả. – cứ cuối tuần em lại đến!! Fuyumi-san biết em ở đây nên đến chơi với em phải không?

-Ai cha…ừ…đúng thế đấy – tôi mỉm cười, trong lòng có đôi chút bối rối và tội lỗi. Nói sao nhỉ, thật ra tôi đến đây đâu phải vì Kirimi-chan ,em gái duy nhất của anh Nekozawa, chẳng qua tôi chỉ đang mong đến ngày mai, khi Otori-san đón tôi đi ăn tối mà thôi. Nhưng chẳng thà nói dối một chút cho Kirimi vui thì hơn… Chị Ayame tất nhiên biết tỏng sự thật ấy, thế nên chị khoanh tay đứng ngoài, khẽ cười.

Kirimi rủ tôi vào phòng anh Nekozawa để xem anh ấy thực hành kiểu…ếm bùa mới nhất. Theo chị tôi kể, ngày xưa bé Kirimi rất sợ bóng tối, và cũng sợ luôn cả ông anh u ám của mình, nhưng sau một sự kiện gì đó, cô bé đã trở nên cởi mở hơn với anh, và chứng bệnh sợ bóng tối dường như không còn nữa. Tôi cũng khá hứng thú với mấy trò ếm bùa mà anh Nekozawa bày ra, nhưng chị tôi nháy mắt ra hiệu từ chối. Thế nên tôi phải khéo léo từ chối Kirimi, mặc cho cô bé hơi giận dỗi và bỏ lên lầu một mình.

Chị tôi dẫn tôi đi lên cầu thang, đến căn phòng cuối cùng trong cái hành lang dài dằng dặc ở lầu một. Tôi có thắc mắc khi thấy căn phòng trông u ám nằm trong một góc khuất đầu hành lang. Thông thường, mỗi phòng đều có hai cái đèn Neon sáng trưng hai bên cửa, thế nhưng căn phòng này chỉ được thắp sáng lờ mờ bởi hai ngọn nến. Không thèm nhìn theo hướng tôi chỉ, chị tôi thản nhiên giải thích rằng đó là phòng anh Nekozawa dùng để theo đuổi sở thích cố hữu: ếm bùa.

Tôi mở cửa bước vào căn phòng anh chị đã chuẩn bị cho tôi. Không được rộng như phòng tôi ở nhà, chỉ đơn giản có một chiếc giường kiểu cổ trải drap trắng muốt, một cái tủ đầu giường ,đặt trên đó là cái đèn ngủ nho nhỏ xinh xinh hình trụ đứng. Phía bên trái giường là bàn trang điểm với chiếc gương khá to được viền bằng bạc sáng lấp lánh dưới ánh sáng trắng tỏa ra từ nhiều bóng đèn nhỏ li ti trên trần, làm tôi có cảm tưởng như đang đứng trong vũ trụ mênh mông, hòa vào những ngôi sao sáng lấp lánh. Phòng có ban công, từ đó tôi có thể nhìn thấy bao quát khu vườn trên sườn đồi. Một cô gái trạc tuổi tôi, mặc trang phục hầu gái đem vào chiếc bình có cắm hoa hồng mới hé nở bước vào, đặt bình hoa trên bàn trang điểm. Ý tưởng này chắc là của chị tôi đây, vì chị thường nói một tiểu thư quý phái cần phải yêu hoa và cư xử duyên dáng yểu điệu như những cành hoa tươi. Tôi không phải không thích hoa, nhưng cũng hơi khó chịu khi thấy chị tôi định đem nguyên tắc vào cả phòng ngủ như thế này.

-Anh chị nghỉ tuần trăng mật thế nào? – tôi thả người nằm phịch xuống giường lúc trong phòng chỉ còn hai chị em.

-Tốt - Chị tôi đáp nhát gừng,đồng thời kéo chiếc ghế ở bàn trang điểm rồi duyên dáng ngồi xuống, cốt để váy không có bất kỳ nếp nhăn nào. – nhưng anh Umehito vốn không thích ánh sáng cho lắm, nên cứ phải ru rú trong phòng suốt buổi sáng.

-Thế có được coi là lời than thở không nhỉ? – tôi nháy mắt, tinh quái hỏi.

-Có lẽ không!! - chị tôi thở dài.

-Tưởng gì…Dù sao hai người cũng đến với nhau bằng tình yêu… ôi em ước sao ba cũng chọn cho em vị hôn phu mà em yêu và người đấy cũng yêu em như chị và anh Umehito…- tôi duỗi tay, vươn vai thật mạnh, đắm chìm trong suy nghĩ viển vông ấy đến mức chẳng nhận ra chị Ayame nhìn tôi bằng con mắt thoáng buồn.

-Vậy, ngày mai em đi ăn với ai? - chị tôi đánh trống lảng. Giọng chị nghe có hơi khác lạ một chút.

-Uhm…Kyouya Otori – tôi đáp. Khi nói cái tên ấy, con tim tôi bỗng dưng đập thình thịch, và mặt tôi đột nhiên đỏ ửng lên, hoàn toàn trái với khuôn mặt tái xanh của chị Ayame – Ayame, chị làm sao vậy? – tôi lo lắng hỏi.

-Em mới quen Otori-san có một lần mà anh ta đã mời em đi ăn sao? - chị tôi cố giữ bình tĩnh, nhíu mày.

-Dạ!! – tôi thật thà trả lời, mặt ngây ra không biết tại sao chị Ayame lại phản ứng khác thường như vậy. Tôi đi ăn với một người bạn cũ của chị thì có sao đâu nhỉ. Phải chăng…? – anh ấy không phải là người tốt sao chị Ayame ? – tôi ngờ vực hỏi.

-Không…không - chị Ayame lắc đầu quầy quậy – anh ta là người có tài, hơn nữa lại rất được yêu thích,kể cả các bậc phụ huynh. Hồi còn học ở trường Ouran, anh ta luôn đứng đầu khối!!

-Vậy tại sao chị… ? – tôi vùng dậy, nhìn chị tôi bằng ánh mắt dò hỏi.

-Àh không, chỉ hơi bất ngờ chút thôi!! Ngày mai em cứ đi, nhưng nhớ về sớm nhé!! Một tiểu thư danh giá như em đừng để làm mất hình ảnh đấy…và cũng cố gắng ăn nói cho cẩn thận, nhà Otori là một trong những đối tác của nhà ta đó, và Otori-san đôi khi hay đánh giá người khác khắt khe quá!! - chị tôi xoa đầu tôi, dặn dò – mà ngày mai được nghỉ, chị sẽ chuẩn bị quần áo đàng hoàng cho em. Thôi, đi ngủ đi!! - chị Ayame nói rồi rời khỏi phòng tôi.

Những thái độ mà chị Ayame và cả Otori-san có làm tôi suy nghĩ mãi. Ngoài mặt trông họ vui vẻ thế, nhưng tôi biết thực sự giữa họ đang có… xích mích gì đó. Tuy nhiên, xích mích giữa họ là gì, tôi chẳng tài nào đoán ra được… Nhìn lên “dải ngân hà nho nhỏ” trên trần, tôi đột nhiên thở dài. Một luồng suy nghĩ chợt xuất hiện trong đầu tôi, vô tình cứa nát trái tim tôi… Chắc mọi việc không phải như vậy, tôi chỉ suy nghĩ viển vông đó mà thôi. Tự nhủ với bản thân như vậy, tôi thấy yên tâm hơn, tuy nhiên cũng cố tình tìm cách chôn vùi suy nghĩ ấy sâu trong lòng bằng cách lên kế hoạch cho ngày mai… Để xem nào, sáng mai tôi sẽ ra ngoài vườn tản bộ, sau đó là ăn sáng và đi mua sắm với chị Ayame. Buổi chiều sẽ là lúc chị Ayame chuẩn bị cho tôi, còn buổi tối thì khỏi phải nói rồi. Cứ như thế, tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay…

end part 1

_______________

Hè là cái quái j` chứ...mệt gần chết...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vnsharing.net
sasuhina

avatar

Knight


Tổng số bài gửi : 69
Age : 23
Ngày Gia Nhập : 22/03/2008
Ryo : 34
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouran High School Host Club Fan Fiction: Cô độc ( Đã chấm đến chap IV)   26/1/2009, 2:48 pm

part 2

Tiếc rằng cái kế hoạch tuỵêt vời ấy rốt cuộc cũng chẳng thành. Buổi sáng, tính lười trỗi dậy nên tôi dậy hơi muộn, thế nên không kịp đi dạo trong vườn. Sau đó, Kirimi-chan nũng nịu đòi tôi chơi chung. Vì hôm qua đã khiếm nhã từ chối nên hôm nay tôi không còn cách nào khác là phải chơi với Kirimi-chan. Chị Ayame cho rằng tôi hơi dễ dãi quá, còn bao nhiêu việc phải làm hơn là chơi với một đứa con nít, thế nhưng chị cứ để tôi làm những gì tôi muốn chứ không bắt bẻ gì thêm. Buổi chiều, tôi giúp Kirimi-chan làm bài tập, bài tập lớp 6 không khó lắm, tuy nhiên tôi không có năng khiếu về sư phạm cho lắm nên khá khó khăn để giảng bài cho Kirimi-chan. Mất khoảng hơn 2 tiếng đồng hồ để hoàn tất bài tập, tôi thực sự rảnh vào lúc 5 giờ chiều. Ngay lập tức chị tôi kéo tôi vào phòng, chị nói rằng chỉ với một tiếng đồng hồ thì không tài nào làm cho tôi hoàn hảo được, rồi lại lên lớp tôi thêm lần nữa. Àh, cũng cần phải nói một điều, trong suốt thời gian ở đây, tôi chỉ gặp anh rể Nekozawa có 2 lần, lúc ăn trưa và trong lúc Kirimi-chan học. Tôi bíêt anh là một con người bí ẩn, hơn nữa lại rất kỵ ánh sáng (mặc dù dạo này bệnh tình có đỡ đi nhìêu lắm) , vậy nên việc đi ra ngoài vào buổi sáng là việc anh rất hạn chế, thế nhưng tôi cảm nhận được cảm giác xa cách…

Chị Ayame tự tay trang điểm cho tôi, chị vẫn là người kỹ tính thế đấy. Chị tôi tin là trang điểm sẽ giúp một tiểu thư trở nên quý phái và quyến rũ hơn. Tuy nhiên tôi lại cực kỳ ghét trang điểm, tôi thường cho rằng việc trang điểm sẽ biến những người phụ nữ trở thành những con búp bê trong lồng kính. Trong suốt thời gian trang điểm, tôi vẫn cự nự, kì kèo với chị đừng trang điểm đậm quá. Cuối cùng mỗi người chịu một chút, chị tôi sẽ chỉ đánh một lớp phấn mỏng và tô son môi cho tôi. Thật ra cái kết quả này vẫn chưa làm vừa lòng cả hai người, vì chị tôi cứ lẩm bẩm tôi là đồ ngang ngạnh, là đứa em khó dạy suốt…

Sau phần trang điểm, chị em tôi lại tiếp tục bất đồng quan điểm trong vấn đề trang phục. Chị tôi thích tôi mặc bộ váy xòe màu hồng phấn do chị chọn trước, còn tôi chỉ thích mặc quần jeans áo thun. Nhưng lần này chị tôi thắng, chị thuyết phục tôi bằng đủ mọi lý lẽ, vì Otori là đối tác của gia đình, không thể ăn mặc xuề xòa làm hỏng hình ảnh; vì Kyouya Otori là bạn chị, và chị biết anh là một con người khắt khe trong việc đánh giá người khác,…

Sau khi thay đồ và được làm tóc xong, tôi ngắm nhìn bản thân mình trước gương. Cái áo trắng có điểm những họa tiết màu hồng tay bồng kín đáo, cái váy hồng phấn được thiết kế có những nếp nhăn tự nhiên làm tăng sự bồng bềnh và duyên dáng, mái tóc để xõa một phần, còn một phần được cột hờ hững bằng sợi ruy băng hồng, được tô điểm thêm bằng một chiếc kẹp tóc đính đá quý (mà tôi mượn của chị), khuôn mặt được trang điểm nhẹ bằng một lớp phấn mỏng, che hết một số nốt tàn nhanh trên mặt. Tất cả những thứ ấy đã làm tôi trở thành một con người khác, trông yểu điệu và duyên dáng hơn.

-Hy vọng em không làm hỏng vẻ ngoài tương đối hoàn hảo này. Nhớ cư xử cho đàng hoàng!! - chị tôi khoanh tay, nghiêm khắc nói.

Một cô hầu gái gõ cửa phòng tôi, thông báo rằng công tử Otori đã đến và đang chờ ở ngoài. Tôi vớ lấy cái túi xách nho nhỏ mà mẹ tôi mua cho để tham dự những buổi tiệc, đồng thời kéo tay chị Ayame. Thế nhưng chị không có vẻ gì là muốn ra ngoài cả, chị mỉm cười với tôi, nói:

-Đi chơi vui vẻ nhé!! Gửi lời chào của chị đến Otori !!

-Vâng – tôi vui vẻ đáp, và trong phút chốc trước khi bước ra khỏi phòng, tôi chợt thấy ánh mắt chị tôi buồn vô cùng… Ánh mắt đó làm tôi suy nghĩ…phải chăng…?

Và rồi, tôi đã nhận ra…

End Part 2
End chapter 2

_______________

Hè là cái quái j` chứ...mệt gần chết...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vnsharing.net
sasuhina

avatar

Knight


Tổng số bài gửi : 69
Age : 23
Ngày Gia Nhập : 22/03/2008
Ryo : 34
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouran High School Host Club Fan Fiction: Cô độc ( Đã chấm đến chap IV)   26/1/2009, 2:48 pm

Chapter 3

Tôi đi xuống nhưng không thấy Kyouya Otori ở phòng khách. Nhìn quanh quất xung quanh một hồi, cuối cùng tôi quyết định đi xuống những bậc thềm. Suy đoán của tôi không sai, anh đã đợi ở dưới,dựa nhẹ người vào chiếc xe Mercedes đen. 6 giờ, trời chưa tối hẳn nên tôi vẫn có thể nhìn thấy anh mặc áo sơmi trắng quần tây, đôi mắt đang hướng lên nhà trên, chờ đợi. Tôi vẫy tay chào anh, mỉm cười thật tươi, thế nhưng anh chỉ hơi cúi đầu đáp lại, sau đó lại tiếp tục… nhìn chằm chằm lên nhà trên. Tôi thở dài, phớt lờ hành động ấy, nhẹ nhàng đi đến bên anh. Kyouya Otori mở cửa xe cho tôi bước vào, sau đó anh cũng ngồi vào ghế bên kia. Anh làm những việc đó như một cái máy đã lập trình trước, và tự nhiên tôi cảm thấy mọi công sức chuẩn bị coi như đi tong hết. Anh không nhìn tôi, chỉ nhìn về phía trên những bậc thềm, vẫn là ánh mắt chờ đợi. Mỗi phút trôi qua, tôi lại có cảm tưởng ánh mắt ấy càng nhuốm vẻ thất vọng hơn. Cuối cùng, không chịu nổi sự ngột ngạt đó, tôi nói:

-Otori-san, chị Ayame có gửi lời chào đến anh!!

-Vậy sao? – anh hơi giật mình quay sang tôi, khẽ thở dài. Sau đó anh bắt đầu khởi động máy, và chiếc xe từ từ đi xuống sườn đồi thoai thoải, bỏ đằng sau ngôi biệt thự màu trắng.

Kyouya Otori đưa tôi đến một nhà hàng sang trọng ở trung tâm thành phố, một nhà hàng không quá xa lạ đối với tầng lớp thượng lưu ở Tokyo. Nhà hàng này nằm ở tầng 20 của một khu thương mại cao 22 tầng, một vị trí rất đẹp để có thể nhìn bao quát xuống một Tokyo hoa lệ dưới những ánh đèn đủ màu sắc. Kyouya Otori đã đặt bàn trước, cái bàn nằm ở vị trí khá đẹp, ngay cạnh tấm kính trong suốt. Trên bàn, có những cây nến trắng tỏa ánh lửa li ti bập bùng được đặt trên đế nến bằng đồng gắn những dây ruy băng đỏ sang trọng. Anh kéo chiếc ghế trắng để tôi ngồi, sau đó cũng ngồi vào ghế đối diện. Chúng tôi gọi món, và trong khi chờ món ăn được bê ra, chúng tôi chỉ im lặng ngó cảnh vật bên dưới qua tấm kính vô sắc. Đã đôi lần tôi định mở đầu một câu chuyện, nhưng sao khó khăn quá. Đột nhiên, tôi có cảm giác hơi kỳ lạ, khẽ liếc sang đã thấy anh nhìn tôi tự lúc nào. Anh có dụng ý gì với cái nhìn đó, tôi không tài nào đoán được, thế nên tôi đành giả vờ không thấy ánh mắt ấy, tiếp tục ngắm cảnh vật bên ngoài một cách chăm chú.

-Em có đôi mắt…giống… - anh nói nhỏ.

-Dạ,gì cơ? – tôi giật mình ngơ ngác hỏi.

-À không, đó là tôi đang tự nhủ vậy thôi!! – anh lắc đầu, đồng thời lại chống cằm ngó lơ đi chỗ khác.

-Otori-san này… - một lát sau, tôi rụt rè hỏi. – anh có thể nói cho em biết… tại sao anh lại mời em đi ăn không?

-Jonouchi, có những lúc chúng ta cần ngoại giao, em hiểu chứ !? – anh thản nhiên đáp – tuy vậy, tôi mời em đi ăn chẳng qua là vì có thiện cảm với em… Chẳng lẽ em không thích đi ăn với tôi sao?

-Dạ không – tôi đáp – em rất thích được anh mời đi ăn… chẳng qua, trong đời chưa bao giờ em được đàn anh mời đi nên thấy hơi lạ lẫm một chút.

-Vậy sao? – anh nhìn tôi ngạc nhiên, rồi đẩy gọng kính, cười khểnh – thôi được, vậy cứ thứ bảy tôi sẽ mời em đi ăn,được chứ?
……………………………….
……………………………………………………

Kyouya Otori không nói đùa với tôi. Mỗi tối thứ bảy, anh lại rủ tôi ra ngoài, và luôn đón tôi trước cổng nhà Nekozawa chứ không bao giờ vào trong, cũng như chị Ayame không bao giờ ra ngoài, chỉ gửi lời chào đến anh thông qua tôi. Vậy cũng chẳng có gì khó hiểu khi cứ tối thứ sáu, tôi lại chạy sang nhà anh chị, thường xuyên như Kirimi-chan. Từ lúc nào, căn phòng nho nhỏ đó đã dường như thuộc về tôi, và tôi yêu căn phòng đó còn hơn phòng của chính tôi ở bịêt thự Jonouchi.

Kyouya Otori tạo cho gia đình tôi một cảm giác yên tâm tuyệt đối, và mọi người đều đánh giá anh là con người đàng hòang. Anh luôn đón tôi vào lúc 6 giờ tối và không lúc nào đưa tôi về trễ quá 10 giờ đêm. Mẹ tôi khi biết chuyện cũng đã bảo rằng: “Này, cái cậu Otori ấy, sau này con lấy được thì tốt phước quá!!”. Những lúc như thế, tôi chỉ biết đỏ mặt và lánh vào phòng. Tôi đỏ mặt, chẳng phải vì xấu hổ, mà đó là cảm giác đau nhói trong tim. Nhưng tôi không muốn ba mẹ biết sự thật ấy, tôi nhận thấy, đó chỉ nên là bí mật chỉ mình tôi biết mà thôi…

Hôm ấy, anh đến đón tôi đúng giờ, nhưng lạ lùng làm sao, lần này anh không nhìn lên nhà trên chờ đợi nữa, chỉ đơn giản đợi tôi ngồi vào rồi nổ máy, lái xe chạy xuống ngọn đồi. Sau khi chúng tôi đi ăn ở nhà hàng quen thuộc, anh lái xe đến một…quán bar cũng ở trung tâm, mà không thèm hỏi ý kiến tôi.

-Sao ta lại đến đây chứ, Kyouya-senpai !? (lúc này tôi không còn gọi anh là Otori-san nữa, vì dù sao cũng đã quen thân hơn ban đầu) – tôi ngạc nhiên hỏi.

-Em không thích đi bar ? – anh nhướn mày, vẻ không hài lòng.

-Không phải vậy, nhưng em… - tôi chống chế, giọng nhỏ dần.

-Vậy ta vào đó!! – anh đậu xe rồi kéo tay tôi nhẹ nhàng đi vào trong. Bàn tay rắn rỏi của anh chạm vào tay tôi, một cảm giác khiến bản thân tôi run người vì sung sướng.

Quán bar này khác với trong tưởng tượng của tôi. Không có nhạc Rock, chỉ đơn giản là những bản nhạc hòa tấu cổ điển; không có những người trẻ điên cuồng nhảy trên sàn, chỉ rải rác một số bộ bàn ghế nho nhỏ cách điệu ánh sắc xanh lục từ những chiếc đèn được treo lủng lẳng phía trên. Kyouya đưa tôi đến quầy bar, đồng thời gọi người bồi bàn:

-Cho tôi như mọi khi!! Còn em… - anh quay sang tôi, hỏi – em uống gì?

-Ơ… - tôi gãi đầu, từ nhỏ tôi vốn bị dị ứng với chất cồn, mỗi lần uống một chút rượu cũng đủ làm tôi bị dị ứng nổi đỏ cả người, chỉ tiếc rằng trong menu hình như không có thức uống nào không có cồn cả. – thôi, cho em nước trắng – tôi cười trừ, tránh ánh mắt sửng sốt của anh và cả của người bồi bàn.

-Anh cứ mang cho tôi loại Cocktail ngon nhất – anh nói với người bồi bàn. Đợi cho anh này khuất sau quầy, anh quay lại thì thầm với tôi- ở đây không có nước đâu. Em thử Cocktail xem sao…

Một lát sau, người bồi bàn quay lại, trên khay là một chai rượu mạnh và một cái li nho nhỏ đựng một loại nước màu xanh da trời, bên trên miệng li có gắn một miếng chanh cắt lát mỏng – cái mà tôi đoán là li Cocktail dành cho tôi. Kyouya lấy một cái li và rót rượu, sau đó anh bảo tôi uống thử Cocktail xem sao. Nghe lời anh, tôi nhấp thử một ngụm. Vị đắng từ thức uống có cồn đó chạm vào đầu lưỡi tôi rồi lan tỏa cả miệng. Tôi nhắm mắt nuốt, và thấy cổ họng như bị đốt cháy. Cảm giác buồn nôn, tôi xin phép anh vào toalet một lát. Rốt cuộc, anh đưa tôi đến đây để làm gì cơ chứ?

Lúc tôi trở ra, tôi phát hoảng khi thấy anh nằm gục trên quầy. Tôi cố lay anh dậy, lo sợ anh có vấn đề gì đó về sức khỏe. Nhưng người bồi bàn đã mỉm cười trấn an tôi:

-Cậu Otori tửu lượng yếu lắm, chỉ uống 4,5 li mà đã gục rồi… không sao đâu, cô đừng lo, một lát nữa cậu ấy sẽ tỉnh ngay đấy.

-Anh ấy hay đến chỗ này lắm à? – tôi hỏi trong khi vẫn lay người anh nhè nhẹ.

-Uhm…nhất là thời gian gần đây. Ban đầu cứ mỗi lần say, anh ấy đều gọi tên một loài hoa, một loài hoa duy nhất

-Loài hoa nào…anh có biết… - tôi sốt sắng hỏi, trong tim lại nhói thêm lần nữa.

-Để xem nào – anh bồi bàn trầm ngâm, chỉnh lại cái nơ đỏ ở cổ áo – tôi cũng không nhớ rõ lắm…

-Thôi, không sao – tôi cười – cho tôi thanh toán tiền!! Có lẽ chúng tôi nên về!!

-Cậu Otori đã thanh toán trước rồi. Sao cô không đợi thêm một chút, lát nữa cậu ấy sẽ tỉnh lại ngay…Thường thì chỉ cần nửa tiếng là cậu ấy khá tỉnh táo đủ để đưa cô về.

Tôi không trả lời, nhưng hành động của tôi chắc đủ để anh bồi bàn biết được tôi không còn ý định đưa anh về nữa. Nhìn dáng anh đổ gục xuống quầy, đôi mắt xám tro nhắm nghiền đau khổ, mái tóc đen gọn ghẽ thường ngày bắt đầu rối tung, tôi chợt cảm thấy đau lòng vô cùng. Nhẹ nhàng lấy mắt kính của anh ra và để gọn bên cạnh, tôi hiểu rằng tôi đã yêu con người này đến mức nào… Càng yêu, tôi càng đau xót, nước mắt tôi cứ chực trào ra, nhưng tôi kịp kìm lại. Tôi đặt tay lên vai anh, chờ đợi khi anh tỉnh dậy, chờ đợi khi anh lại mang trong mình một chiếc mặt nạ mới…

Đúng như anh bồi bàn nói, nửa tíêng sau Kyouya Otori bắt đầu thức dậy. Trông khuôn mặt anh mệt mỏi và có chút gì hơi đáng sợ. Con mắt xám tro sắc sảo nhìn tôi, một ánh nhìn lạnh ngắt, nhưng tôi dường như không quan tâm. Tôi đưa cho anh cặp mắt kính, cười :

-Kyouya-senpai, anh đỡ chưa…?

-Tôi có nói gì trong lúc say không ? – anh ôm đầu, nói với vẻ dò hỏi.

-Không! – tôi trả lời.

-Vậy ta đi về… - anh đứng lên, vuốt lại nếp áo.

-Anh không cần nghỉ ngơi thêm sao?

-Không cần thiết – anh đáp nhát gừng – dù sao cũng xin lỗi vì sự việc hôm nay.

Tôi bước theo anh, lẳng lặng. Những người 26 tuổi có cách nghĩ khác chúng tôi, có lẽ thế… Vì vậy một con nhóc bình thường như tôi chắc sẽ chẳng thể nắm bắt được họ đang suy nghĩ gì…

End chapter 3

_______________

Hè là cái quái j` chứ...mệt gần chết...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vnsharing.net
sasuhina

avatar

Knight


Tổng số bài gửi : 69
Age : 23
Ngày Gia Nhập : 22/03/2008
Ryo : 34
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouran High School Host Club Fan Fiction: Cô độc ( Đã chấm đến chap IV)   26/1/2009, 2:49 pm

Chapter 4

Lần đầu tiên tôi gọi điện thoại cho anh, đó là vào buổi chiều thứ hai sau lần anh dẫn tôi vào quán Bar ấy. Mẩu giấy ghi số điện thoại của anh được tôi giữ rất kỹ, số của anh tôi cũng thuộc nằm lòng (dù chưa bao giờ gọi), thế nhưng, sao lại khó khăn đến thế khi gọi. Hàng số hiện ra trên màn hình điện thoại tôi, chỉ cần bấm một nút nữa, tôi sẽ được nghe giọng anh nói, vậy mà tôi chẳng thể làm được. Cũng tại tôi thấy băn khoăn quá… liệu tôi có làm phiền anh không? Tôi cứ giằng co với bản thân như thế một lúc, thế rồi thôi thúc để biết sức khỏe anh thế nào đã giúp tôi có thêm tự tin. Tôi đã gọi cho anh…

Anh đã nói gì với tôi trong cuộc điện thoại đấy nhỉ? Đúng rồi, anh nói anh vẫn ổn mặc dù tôi thấy giọng anh rõ ràng là không ổn mấy; và anh còn đề nghị thứ bảy này mời cả tôi và anh chị tôi đi ăn tối. Chỉ như vậy, sau đó việc cớ bận mà cúp máy không khoan nhượng.

Anh Nekozawa rất vui khi nhận được lời mời từ Kyouya Otori, thế nhưng, chị Ayame có tâm trạng trái ngược hẳn khi tôi thông báo. Mặt chị tái lại, vẻ nghiêm khắc mọi khi biết đi đâu mất, chỉ còn lại một vẻ hơi hoang mang. Chị không phản đối, tuy nhiên lại bỏ về phòng trước. Chị không thích gặp Kyouya-senpai, từ trước đến giờ chị vẫn luôn tránh mặt anh, nên sẽ chẳng dễ dàng gì với chị trong trường hợp này.

Tối hôm đó, Kyouya Otori không đến đón tôi. Anh bảo cần sắp đặt một chút, nên nhờ anh Nekozawa đưa hai chị em tôi đến. Lần này, anh không mời chúng tôi ăn ở nhà hàng quen thuộc mỗi lúc chúng tôi gặp nhau, anh đặt chỗ ở nhà hàng ngoại ô Tokyo. Chúng tôi phải đi qua một cánh đồng hoang vu khá dài, chỉ được thắp sáng bởi một vài ngọn đèn đường hai bên. Anh Nekozawa có vẻ thích phong cách âm u hoang vắng này, anh tỏ ra khá phấn khích khi đi qua cánh đồng, quả quyết rằng sau này có thể anh sẽ đến nhà hàng này thường xuyên hơn. Chúng tôi đi qua cánh đồng ấy mất khoảng hơn 10’, và nhà hàng ấy xuất hiện. Trái hẳn với địa thế hoang vu, nhà hàng có một sức sống mạnh mẽ. Những ngọn đèn sáng trưng xung quanh làm nổi bật lên một tòa nhà được thiết kế như tòa lâu đài lộng lẫy với những cấu trúc tháp cao hai bên; đằng trước là một hệ thống vòi phun nước tuyệt đẹp. Những bóng đèn nhấp nháy li ti được chăng từ đỉnh tòa tháp cho đến cổng nhà hàng tỏa ánh sáng vàng-trắng lung linh, tạo cho tôi có cảm giác như bước vào một thế giới thần tiên.

Thả chị em tôi xuống sân trước, anh Nekozawa lái xe vào bãi đậu xe phía bên trái, nơi có toàn những chiếc xe hơi đắt tiền. Kyouya Otori đứng đợi ngay trước sân, không khó khăn mấy cho chúng tôi để tìm ra anh. Tôi và chị cùng cúi đầu chào, và nhận được lời chào đáp lễ của anh. Tôi định hỏi anh đã đến lâu chưa, nhưng kịp nhận thấy rằng anh đang chăm chú nhìn chị tôi. Đau đớn, tôi chỉ còn cách khẽ mím môi quay đi chỗ khác, tay nắm chặt chiếc váy trắng có ren. Sau đó, chúng tôi bước qua một hành lang dài có rải rác một số bộ bàn ghế, bước lên những bậc thềm trải thảm đỏ như trong truyện cổ tích. Anh đi về phía một cái bàn nằm trong một góc khá tối,kéo ghế mời tôi ngồi vào chiếc ghế bên trong rồi ngồi xuống bên cạnh. Ở đối diện, chị và anh Nekozawa cũng đã ngồi xuống.

Món ăn được dọn ra, tuy không ngon bằng nhà hàng mà tôi và anh vẫn hay lui đến, tuy nhiên phong cảnh xung quanh cũng đã đủ làm tôi thấy no. Bữa ăn diễn ra trong khoảng gần 1 tiếng, và trong vòng một tiếng ấy, tôi chẳng biết mình đã phải kiềm lòng bao nhiêu lần khi thấy anh bâng quơ nhìn về phía chị, trong khi anh Nekozawa mải mê với con rối hình mèo trên tay.

-Tôi thích chỗ này rồi đấy… Otori chọn hay đó – anh Nekozawa tấm tắc khen sau khi đã ăn xong.

-Tôi biết anh Nekozawa không ưa ánh sáng nên cố tình chọn chỗ này đó – anh Kyouya nhã nhặn đáp.

-Chắc phải có lý do gì thì Otori-san mới mời chúng tôi đi ăn, đúng không…? - chị Ayame lên tiếng, lần đầu tiên trong bữa ăn, và chị hơi chỉnh lại cổ áo xanh nhạt của mình.

-Lý do? À…lý do. Hôm nay, tôi muốn xin phép anh chị cho tôi… - anh cười, bất chợt nắm lấy tay tôi - được chính thức yêu Fuyumi.

Câu nói của anh làm bàng hoàng tất cả mọi người,kể cả tôi. Tôi há hốc mồm, ngạc nhiên nhìn anh. Trong ánh mắt anh có một chút gì đó đắc thắng, và tôi nhìn sang phía chị. Dù dưới ánh nến mập mờ, tôi vẫn có thể nhận ra mặt chị tái xanh lại. Phải mấy một lúc để lấy lại bình tĩnh, chị nói bằng giọng run run:

-Otori, rốt cuộc…cậu…có dụng ý gì?

-Dụng ý gì? – anh nhắc lại câu nói ấy bằng giọng mỉa mai - chị không cho tôi cái quyền được yêu Fuyumi sao? – nói rồi anh lấy tay choàng qua người tôi, đồng thời kéo sát tôi vào người anh. Một cảm giác thật lạ lẫm, không thể nói rằng tôi xúc động khi anh làm như thế… Trái hẳn với những gì tôi tưởng tượng, anh đang gượng ép mình làm chuyện đó. Đôi mắt xám tro của anh ngày càng tỏ ra khoái chí hơn khi chị tôi ôm đầu, trông khủng hoảng thực sự. – Sao,Fuyumi, chúng ta đi đâu đó chứ?

-Fuyumi, không được đi - chị tôi lắc đầu quầy quậy, trông chị thực sự bất lực.

-Chị luôn ép buộc Fuyumi như vậy, phải chăng chỉ vì lợi ích của bản thân mình? – anh vẫn nói bằng giọng khinh khỉnh, đồng thời kéo tay tôi đứng lên.

-Fuyumi, không được đi - chị tiếp tục lặp lại, lần này giọng chị giống như van nài hơn. Anh Nekozawa ở bên cạnh nắm tay chị, không nói gì, nhưng thông qua ánh mắt anh, tôi cũng nhận ra sự không đồng tình.

-Chị Ayame…em xin lỗi – tôi nói dứt khoát. – em sẽ về sớm thôi. Anh Nekozawa, cảm phiền anh lo cho chị em – nói rồi tôi đi theo Kyouya, chẳng thèm nhìn lại phía sau.

*

Chiếc xe Mercedes quen thuộc chạy chầm chậm trên con đường độc đạo, đi xuyên qua cánh đồng hoang. Từ lúc lên xe đến giờ, anh chưa hề nói với tôi một câu nào. Nắm chặt tay, tôi hít một hơi thật sâu, sau đó đề nghị dứt khoát, bất chấp con mắt sửng sốt của anh:

-Anh dừng xe được không?

-Chẳng phải em đã đồng ý đi theo tôi ?

-Đúng… nhưng em nghĩ, đã đến lúc trò chơi của anh phải kết thúc.

-Trò chơi ? – anh tròn xoe mắt nhìn tôi.

-Anh đã làm chị Ayame đau khổ, dằn vặt đứa em gái của chị ấy, em thiết nghĩ thế là quá đủ để bù đắp những mất mát mà chị em mang lại cho anh chứ? – tôi thản nhiên nói.Chiếc xe đã bắt đầu đi chậm lại rồi dừng hẳn, tiếng động cơ xe nhè nhẹ tự dưng làm tôi có thêm dũng khí

-Em đã biết ngay từ đầu đúng không ? – anh bật cười, ngả người ra ghế, bóp trán - vậy tại sao em còn quyết định đi theo một người xấu như tôi?

-Không. Anh không phải người xấu, người yêu chị em đến vậy, và người được chị em yêu đến vậy, chắc chắn không phải người xấu. – tôi đáp bằng giọng nghèn nghẹn.

-Em không trách tôi vì đã lấy em làm con rối ư?

-Tại sao em phải trách anh? Nếu điều đó giúp em xoa dịu nỗi đau của anh, thì đối với em đó là một điều hạnh phúc!! Vì chắc anh không biết rằng có một con bé yêu anh vô cùng, một con bé sẵn sàng bị đưa ra là vật thay thế chỉ để anh hạnh phúc, một con bé vui sướng mỗi lần được anh hỏi chuyện, một con bé đau đớn khi thấy anh đang tự hủy hoại bản thân mình, một con bé trăn trở bao ngày để… - tôi không thể nói được thêm vì nước mắt cứ trào ra, chẳng thể nào kiềm được.

-Em muốn tôi đền bù như thế nào? – sau một phút im lặng, anh lên tiếng.

-Anh nghĩ em là con người như thế sao?- Tôi ngước con mắt đỏ hoe vì khóc nhìn anh trách móc/

-Không…tôi không…

-Em không thể nào đóng tốt vai diễn này nữa… Vì em đang mong mỏi – tôi nhẹ nhàng đặt tay lên ngực anh - một ngày nào đó, trái tim này sẽ có một chút, chỉ cần một chút, hình bóng em – nói rồi tôi chạy ra khỏi xe. Lúc này, tôi không hy vọng anh sẽ chạy theo, bởi vì suốt mấy chục năm nay tôi vẫn quen cô độc như vậy…

Fuyumi à…rốt cuộc mày vẫn sẽ một mình…

Một mình trong kiếp đời trơ trọi này…

The End

_______________

Hè là cái quái j` chứ...mệt gần chết...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vnsharing.net
Sanchan

avatar

Genin Làng Đá


Tổng số bài gửi : 59
Age : 21
Ngày Gia Nhập : 06/10/2008
Ryo : 18
Số lần được Thanks : 7

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouran High School Host Club Fan Fiction: Cô độc ( Đã chấm đến chap IV)   4/2/2009, 8:47 pm

Em chưa đọc hết mới đọc chap 1 thôi nên com chap 1 trước ạ.
Nội dung khá thú vị big grin , hay và lạ. Diễn tả cảm xúc tâm lý nhân vật khá nhuần nhuyễn, rõ ràng, cụ thể và rất chi tiết(em rất thích cách diễn tả cảm xúc tâm lý nhân vật của chị) nhưng miêu tả nhân vật, quang cảnh còn thiếu, khá ít. Nên lựa chọntừ ngữ sử dụng, vd: "Chị gái tôi có một đôi mắt rất tinh tường, mặc dù chị ấy cũng cận bằng độ tôi. Thế nên, vừa ra khỏi nhà thờ, chị đã thấy tôi và ngay lập tức gọi tôi lại lên lớp một trận tơi bời vì tội đến trễ (dĩ nhiên lần này chị chỉ nói nho nhỏ đủ để không làm phiền khách khứa) " em nghĩ ko nên dùng chữ tinh tường ở đây vì từ này nó chỉ những điều mình biết rõ về phẩm chất của người hay vật qua lần nhìn đâu tiên hoặc sự chọn lựa của 1 con người, còn ở đây chị lại dùng để nói về sự nhạy bén của đôi mắt. Fic của chị rất hay, em chúc chị thành công hơn nhé.

@Ivy: sorry Chi mấy bữa nay cái máy nhà San đang có vấn đề, khi send rồi bài lại mất nên giờ San mới com fic được, nhất định San sẽ cố gắng làm vịec tốt hơn.

Không sao đâu san chan . Cứ com từ từ nha !

Com tiếp chap 2 ạ:
Bắt đầu vào nội dung chính của fic chị nhỉ. Lôi cuối và hập dẫn người đọc hơn chap 1. Cách diễn đạt và sử dụng từ ngữ cũng tốt hơn. Miêu tả cũng nhiều và đầy đủ hơn. Tâm lý nhân vật hòan thiện và cụ thế hơn rất nhiều. Nói chung về phần diễn đạt và nội dung rất tôt rõ ràng và mạch lạc. Có 1 chỗ em ko hiểu: " Tuy nhiên, xích mích giữa họ là gì, tôi chẳng tài nào đoán ra được… Nhìn lên “dải ngân hà nho nhỏ” trên trần, tôi đột nhiên thở dài. Một luồng suy nghĩ chợt xuất hiện trong đầu tôi, vô tình cứa nát trái tim tôi… Chắc mọi việc không phải như vậy, tôi chỉ suy nghĩ viển vông đó mà thôi" em ko hiểu cái suy nghĩ đó là gì mặc dù đã đọc hết chap 2 >.<


Điểm cho chap I + II : 46
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sanchan

avatar

Genin Làng Đá


Tổng số bài gửi : 59
Age : 21
Ngày Gia Nhập : 06/10/2008
Ryo : 18
Số lần được Thanks : 7

Bài gửiTiêu đề: Re: Ouran High School Host Club Fan Fiction: Cô độc ( Đã chấm đến chap IV)   9/2/2009, 9:54 am

Đọc xong fic mà em cảm thấy buồn don't know
Em com luôn 2 chap cuối nhé:
Cách hành văn của chị rât nhẹ nhàng, khá buồn và dứt khoát. Lời văn sâu sắc, rõ ràng, mạch lạc. Cảm xúc nhân vật ngày càng hoàn thiện và chuyển biến rát cụ thể nhưng ko làm rời rạc mạch truyện. Miêu tả chi tiết và cụ thể hơn. Nhưng nên chú ý hơn về dáu câu, nhất là việc sử dụng dấu phẩy. Chị ko dùng dấu phẩy ở 1 số chỗ làm cho lời văn hơi khó hiêủ. Em thích cách kết thúc của chị, buồn nhưng lại là 1 kết thúc mở, người đọc có thể tưởng tượng thêm.

Điểm cho chap III và IV: 60đ
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content





Bài gửiTiêu đề: Re: Ouran High School Host Club Fan Fiction: Cô độc ( Đã chấm đến chap IV)   

Về Đầu Trang Go down
 

Ouran High School Host Club Fan Fiction: Cô độc ( Đã chấm đến chap IV)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» High speed photography
» club người cô đơn - nơi gặp gỡ của những tâm hồn đơn điệu
» [Fiction] Giai điệu của mưa
» DC's Girls
» [Saint Seiya - The Lost Canvas fic] Road Untraveled

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Online :: Vũ điệu của chữ viết :: Fan fic Naruto :: NVFO Non-Naruto Fic-