]Từ Naruto. Đến ai đó có đôi mắt đen sâu lắng (đã hoàn thành và đã chấm)
Naruto Vietnamese Fan Online
.: Chào mừng bạn đến với forum NVFO - Diễn đàn Naruto - Từ Fan - Vì Fan :.



Bạn là một người thích phiêu lưu và mạo hiểm?

Bạn là một người thích Naruto?

Bạn quý trọng tình bạn như Naruto hay bạn thấy cuộc sống này toàn màu đen của sự hận thù trong Sasuke?

Sao ko thử khám phá và tìm câu trả lời cho chính mình?

Hãy đến với NVFO- diễn đàn từ fan và vì fan thảo luận, cuốn mình theo những dòng cảm xúc của các fan hội tụ từ ba miền Việt Nam.

Chúc các bạn luôn vui vẻ khi tham gia cùng chúng tôi. ^^




 
IndexIndex  PortalPortal  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  Đăng Nhập  

[bold]Hiện Nay mình đang muốn gây dựng lại forum nhưng thời gian có hạn nên cần có người hợp tác 1/Đầu tiên mình cần một đội dịch truyện khoảng 5 thành viên có thời gian vao tối thứ 4 để kịp trans những chap Naruto mới nhất 2/Mình cần 10 người có thể quản lý các box của diễn đàn và xử lý những bài spam trong thời gian vắng mặt 3/Mình cần một designer để cùng hợp tác xây dựng lại forum 4/Mình cần một người chuyên ngĩ nội dung xây dựng forum và các chuyên mục Nếu bạn nào mong muốn xin hãy gửi mail đến yahoo Alviss_nashashi@yahoo.com.vn Thân! Team sẽ bắt đầu làm việc khi đáp ứng đủ người dịch truyện Thân Darkking1611[/bold]

Share | 
 

 Từ Naruto. Đến ai đó có đôi mắt đen sâu lắng (đã hoàn thành và đã chấm)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
kunoichi_otaku


Bishop


Tổng số bài gửi : 130
Age : 21
Ngày Gia Nhập : 08/08/2008
Ryo : -730
Số lần được Thanks : 10

Bài gửiTiêu đề: Từ Naruto. Đến ai đó có đôi mắt đen sâu lắng (đã hoàn thành và đã chấm)   15/2/2009, 12:31 pm

Author: Kao Rei
Nguồn: http://forum.acc.vn
Title: Từ Naruto. Đến ai đó có đôi mắt đen sâu lắng. (One-shot fic)
Series: Naruto
Rating: Whoever. :)
Summary: Cậu. Tôi. Chạy theo. Thật lâu. Và những suy nghĩ của tôi cậu chẳng bao giờ hiểu hết.
Nhân Vật Chính: Naruto/Sasuke (Không phải SasuNaru _ __!!!)
*Note: (từ tác giả) "Nếu bạn muốn đăng bài viết này ở nơi khác, hãy kèm theo tên tác giả (Kao Rei- in đậm) và link nguồn nơi bạn đọc, tức là forum.acc.vn, hoặc blog của tôi: Kao Rei’s blog . Đây là yêu cầu của tác giả. Cám ơn đã đọc và hãy trân trọng nó."

Từ Naruto. Đến ai đó có đôi mắt đen sâu lắng
.:~**~:.

Chạy theo cậu. Thật lâu.
.




Không biết từ bao giờ, dõi theo cậu đã trở thành một thói quen của tôi, theo nhiều nghĩa. Kể từ ngày chúng ta gặp nhau, dường như số phận đã tự tạo nên một mối ràng buộc lỳ lạ, một mối ràng buộc không lý giải được. Ngóng theo cậu, rất nhiều.

.



Cậu đã bao giờ trải qua cảm giác nằm một mình trong căn phòng đen trống rỗng hơi ấm con người chưa? Cậu đã bao giờ mong muốn mình có thể “bỏ nhà đi” để có nhà mà quay về không? Tôi nghĩ, chắc có.

.



Ngày hôm ấy, ngày lần đầu tiên tôi bắt gặp đôi mắt đen sâu lắng của cậu, là một ngày hạ đầy nắng. Tôi chưa bao giờ quên khuôn mặt lạnh lùng và khó chịu của cậu khi gặp tôi. Và tôi nghĩ rằng, không chỉ có mình tôi trên cánh đồng mênh mông ấy. Khi hai sự cô đơn gặp nhau, một cách ngốc nghếch, tôi đã vui sướng biết bao khi nhận ra câu cũng đang đứng một mình.

.

Lúc ấy, thực sự, tôi rất hạnh phúc.

Tôi nghĩ rằng tôi và cậu giống nhau. Nghĩ rằng, tôi không cô đơn.

.

Nhưng tôi đã sai.

Cậu nổi tiếng bởi cái tên Uchiha. Cậu được nhiều người vây quanh. Cậu làm điều gì cũng giỏi. Người ta nghĩ rằng sự cô độc của cậu là tính cách lạnh lùng. Những cô bé và bạn bè thích cậu vì điều đó. Họ thật ngốc.

.



Tôi được gọi là “đồ thất bại”, người ta cười nhạo khi nhắc đến “Uzumaki”. Khi tôi chạy đến gần, họ bỏ đi, không cả muốn cho tôi một cái nhìn. Người ta nghĩ rằng sự đơn độc của tôi là tính cách cổ quái và phá phách. Những cô bé và bạn bè tránh xa tôi vì điều đó. Họ quá ngốc.

.



Chúng ta như đi trên hai con đường khác nhau. Lúc ấy, tôi thấy mình thật ngu ngốc khi tin rằng chúng ta có thể là bạn. Chúng ta giống nhau. Nhưng bất cứ lúc nào, chúng ta cũng chỉ quay lưng về phía nhau mà thôi.

.



Và, biết gì không. Một ngày, hai con đường có cùng một lối rẽ.

Khi biết chúng ta sẽ cùng một đội, chính xác là, tôi tức giận đấy. Cậu và tôi quả thật cách xa nhau. Đứng bên cạnh cậu, người ta càng có cớ để nói tôi là đồ bỏ đi. Đứng bên cạnh cậu, tôi càng nhận thức rõ ràng tôi và cậu khác nhau đến thế nào. Đứng bên cạnh cậu, tôi càng thấy mình cần phải nỗ lực, nỗ lực hơn nữa, để Sakura không chỉ chạy theo mỗi cậu nữa, để người khác không chỉ hỏi tên mỗi mình cậu.

.



Để tôi có thể đáp lại tấm lưng cậu đã dang ra bảo vệ tôi nhiều hơn nữa.

.



Mỗi lần nghĩ lại cái ngày ấy, tôi lại thấy ghét cậu vô hạn, teme ạ. Ghét tấm lưng đầy kim xuyên qua đó. Ghét nụ cười ngạo nghễ từ khóe miệng rướm máu. Ghét cậu gọi tôi là dobe, ghét đôi mắt đen mệt mỏi và cứ nhắm vào dần. Ghét cả cái cơ thể đẫm máu yếu ớt gục xuống tay tôi, cái cơ thể “tự chuyển động” của cậu ấy.. Thậm chí cái khoảng khắc cậu nằm đó, lạnh ngắt lặng thinh, tôi vẫn không biết phải làm gì trước, lay cậu dậy trong vô vọng hay cố làm chủ nhịp đập của trái tim đang muốn nhảy khỏi lồng ngực? Cậu bảo ghét tôi thì đứng đó làm gì chứ, đừng đứng giữa những mũi kim và tôi như thế, cậu phải biết điều khiển đôi chân của mình chứ, ai là đồ ngốc đây? Chúng ta ghét nhau mà, nhớ không?

.



Tôi ghét được người khác bảo vệ. Nhất là khi đó là cậu.

Và vì tôi là Uzumaki, nên sẽ không đời nào mắc nợ cậu.

.



Thế rồi cơ hội trả món nợ đó đã đến, khi bước vào kỳ thi chunnin. Tôi đã thề rằng, dù gì đi nữa, chắc chắn phải vượt qua cậu, sẽ khiến cậu phải nhìn và công nhận tôi không phải là một cái đuôi xe cẩu. Để cậu không phải đứng giữa tôi và kẻ thù, một lần nữa. Thế mà, tôi cứ như thằng ngốc. Hết lần này đến lần khác, tôi để cậu ra oai trước mặt Sakura, để cậu nhìn tôi với ánh mắt đáng ghét ấy. Cậu thật kiêu ngạo. Cậu thật phách lối.

.



Vậy mà cậu đang đứng trước mặt tôi là ai đây? Cậu mà tôi biết đã biến đi đâu rồi, chỉ còn lại kẻ hèn nhát kia, kẻ sẵn sàng giao nộp hy vọng duy nhất được làm chunnin của chúng ta vào tay người khác chỉ để không phải chiến đấu, chỉ để được sống? Vì cái lý do gì vậy?

.



Vì cái lý do gì tôi phải dang tay đứng chắn cho hắn ta vậy?

.



Tôi không cần biết kẻ hèn nhát ấy là ai. Tôi không cần biết tại sao cơ thể nóng ran và đau đớn thế này, con mãng xà ấy đang làm gì với tôi. Tôi chỉ cần biết cậu đang ở đâu, cậu trở lại và đuổi tên hèn nhát mang hình dáng cậu đi chưa mà thôi. Nghe không, teme, nghe không?..

.



Tôi luôn ngất đi không đúng thời điểm nhỉ. Vì thế tôi không biết chuyện gì sảy ra với mình, không biết tại sao tóc Sakura lại ngắn thế, tại sao mọi người lại có mặt ở đó, tại sao cậu lại mệt mỏi và cạn kiệt sức như vậy. Nhưng có vẻ như cậu đã quay lại là chính cậu. Điều đó, không hiểu sao, làm tôi sung sướng kỳ lạ.

Và kỳ lạ hơn nữa, tại sao bỗng dưng sau khi ra khỏi khu rừng ấy, cậu lại thừa nhận tôi?

.

“Tôi cũng muốn đấu với cậu nữa”
.



Tôi chơt nhận ra, mình đã chờ đợi câu nói này bao lâu rồi? Cậu thành mục đích của tôi từ lúc nào thế? Rút cuộc, trong số vô vàn những người tôi muốn họ khẳng định mình, cậu luôn là hoa tiêu sáng nhất trong biển người ấy. Thật lâu để thừa nhận cậu là đồng đội. Và quá nhanh để nhận ra cậu là đối thủ của tôi.

.



Phải, quá lâu để nhận ra cậu là đồng đội quan trọng nhất của tôi. Bởi con người như tôi đã quá quen với một điều tưởng chừng hiển nhiên, rằng tôi cô độc. Quá quen đến mức tôi sợ sự cô độc ấy, thực tâm, rất sợ. Và bây giờ đây, sợ hơn hết, là phải đối mặt với kẻ có nỗi cô độc đó, với sức mạnh của sự hận thù bao bọc trong từng hạt cát của hắn. Quá khứ và ám ảnh, cùng với sức mạnh đáng sợ ấy, khiến tôi không tài nào bình tĩnh nổi. Cậu nằm trên cành cây, kiệt sức và thở dốc. Tấm giáp cát cứ quấn lấy Sakura, chặt dần, chặt dần. Tiếng thở khó nhọc của cô ấy là tôi càng hoảng loạn hơn. Cánh rừng bát ngát xanh rì trở nên xám xịt, những giọt mồ hôi ướt đẫm hai bên má. Sakura đã đứng chắn cho cậu. Cậu đã nhào ra đỡ lấy người tôi. Vậy mà giờ đây tôi không thể bảo vệ được ai. Tôi sợ. Sợ sẽ thua. Sợ sẽ mất. Mất hết.

.

“ Tôi đã một lần mất hết tất cả”
“Tôi không muốn
Nhìn những người đồng đội quan trọng nhất chết trước mặt mình nữa”
.




Lại là tấm lưng ấy. Tấm lưng đứng ra che chắn cho kẻ mình ghét nhất, cho hai chữ “đồng đội”. Trong khoảng khắc ấy, mọi thứ hiện về, dồn dập, thổn thức, mãnh liệt hơn bao giờ hết.

.

“Thầy sẽ không để cho bất kỳ ai hại chết đồng đội của mình nữa!”

“ Cậu có người mà mình trân trọng chứ?”
.
“Con người khi bảo vệ thứ quan trọng nhất của mình
Mới thực sự mạnh lên!”



_______________

Suspicious...
Death is the right and only way to set myself free...


Được sửa bởi kunoichi_otaku ngày 15/2/2009, 12:34 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kunoichi_otaku


Bishop


Tổng số bài gửi : 130
Age : 21
Ngày Gia Nhập : 08/08/2008
Ryo : -730
Số lần được Thanks : 10

Bài gửiTiêu đề: Re: Từ Naruto. Đến ai đó có đôi mắt đen sâu lắng (đã hoàn thành và đã chấm)   15/2/2009, 12:34 pm

Chưa bao giờ tôi thấy mình mạnh như lúc ấy. Lúc tôi đứng lên bảo vệ những người tôi trân trọng nhất. Những người tôi đã luôn tìm kiếm, tìm cho mình một nơi để tin tưởng, để che chở. Suốt bấy lâu nay, rút cuộc, tôi đã tìm thấy sức mạnh của mình. Và đến giờ, tôi cũng không thể tưởng tượng nổi mình đã chiến đấu như thế nào. Không nhớ nổi sức mạnh nào trong tôi có thể phân thân ra hàng ngàn bản thể, sức mạnh nào đã gọi ra Thần Cóc, sức mạnh nào đã giúp tôi thoát ra khỏi quan tài cát mà lao đến đánh thức con người bên trong Garra. Tất cả cứ diễn ra, nước mắt đột nhiên chảy dài khi nhận ra đằng sau cuộc chiến là hai tâm hồn đang cố thoát khỏi nỗi cô đơn. Trong mọi nỗ lực cùng cực, tôi chỉ nghe thấy tiếng thở khó nhọc của Sakura. Chỉ nhìn thấy đôi mắt đen sâu thẳm của cậu.

Chỉ nhìn thấy những người quan trọng nhất của cuộc đời mình mà thôi.

.



Vậy mà, cậu, tại sao?

.

Tại sao?

.

Đã tin tưởng nhau đến thế, đã bảo vệ nhau đến thế. Cậu có lẽ chưa bao giờ hiểu, cảm giác của tôi khi cậu nhìn tôi bằng ánh mắt thách thức và yêu cầu tôi so tài. Cậu có lẽ sẽ chẳng hiểu được niềm sung sướng và hưng phấn ngày ấy, ngày chúng ta đối mặt nhau trên sân thượng. Chúng ta đã chiến đấu, đã đối đầu nhau, như hai địch thủ ngang hàng. Nhưng trong mắt cậu là cái gì đó tức giận và lạnh lùng. Chẳng phải đôi mắt tôi vẫn thường gặp. Nó như bắt buộc tôi phải tung ra sức mạnh cuối cùng, sức mạnh lớn nhất tôi tu luyện được.

.

Tại sao. Chưa bao giờ tôi thấy chúng ta xa nhau đến thế. Không chỉ ngăn cách bởi Chidori hay Rasengan. Không chỉ ngăn cách bởi thân hình nhỏ bé của Sakura. Không chỉ bởi đôi tay của Kakashi sensei. Mà vì chính cậu thôi. Chính cậu, đang đẩy con đường của cả hai ra xa nhau. Xa đến không tin nổi.

.

Xa đến mức tôi phải đuổi theo cậu, đuổi theo ham muốn sức mạnh mãnh liệt của cậu. Xa đến mức tôi cảm thấy vô tận khi những người bạn đồng hành cứ ở lại chặn những chướng ngại vật rồi mãi không thấy đuổi theo. Xa đến mức đau lòng khi Sakura khóc van xin tôi đưa cậu quay về.

.

Xa đến mức tôi không còn nhận ra cậu. Ngày ấy và bây giờ.



Đứng trước mặt tôi không còn là cậu tôi biêt. Vẫn nụ cười ngạo nghễ. Vẫn đôi mắt đen sau lắng. Vẫn gọi tôi là dobe. Nhưng dù tìm, tìm rất nhiều trong khoảng đen sâu lắng ấy, tôi vẫn chẳng thể tìm được, con người đã không làm chủ được đôi chân mà đứng chắn giữa tôi và cái chết ngày xưa. Bất chợt, cảm giác nôn nao và hụt hẫng ập đến không báo trước. Dường như chỉ còn một mình tôi đang đối mặt với thác nước chảy dữ dội. Hàng ngàn câu hỏi rối bời khi đứng trước mặt cậu mà không thể nói thành lời.

.



Tôi có thể không hiểu cậu đủ nhiều. Nhưng cậu đã không hiểu tôi rất nhiều. Tại sao chưa bao giờ cậu hiểu mối ràng buộc giữa chúng ta? Vì lẽ gì mà cậu muốn cắt đứt sợi dây ấy, sợi dây đã dẫn đường tôi đến đây? Cậu chưa bao giờ biết, về người thầy Iruka mà đối với tôi là cha, về đội bảy đối với tôi là gia đình để trở về. Về tên đồng đội đáng ghét mà tôi không thể không coi như một người anh em. Như một người thân tôi trân trọng nhất.

.



Tại sao lại muốn cắt đứt? tại sao lại chiến đấu với tôi như kẻ thù? Tại sao lại đâm xuyên quan nơi ngực trái tôi? Tại sao..

.



…luôn quay lưng về phía tôi?

.



Tôi đã tự nhủ sẽ kết thúc trận đấu này. Hai hàm răng tôi nghiến chặt và mồ hôi chảy dài trên thái dương thay cho từ hai khóe mắt. Tưởng như sẽ chết nghẹt nếu để cậu xa khỏi tầm mắt. Sẽ mang cậu về dù chuyện gì sảy ra. Sẽ đưa cậu quay lại dù phải đánh cậu nhiều hơn nữa. Dù trái tim còn âm ỉ nhiều hơn thế này. Dù chân tay có mỏi hơn, dù đầu óc có mụ mị hơn, dù mùi máu tanh có trần ngập hơn. Sẽ không để mất mối ràng buộc ấy dù có phải hóa thành quỷ dữ. Dù thác nước ấy có bị nhuộm đỏ bởi máu và linh hồn Kyuubi. Điều ấy, tôi hoàn toàn không ngần ngại.

.

Vì cậu đối với tôi quan trọng hơn một người đồng đội.

Vì chỉ có cậu khiến tôi mỉm cười khi tôi cô đơn.

.

Vì thế, kể từ khoảng khắc chúng ta lao vào nhau với hình dáng ác quỷ. Kể từ giây phút ánh sáng chiếu vào sâu trong đôi mắt cậu trước khi chúng ta bật ra thật xa khỏi nhau. Kể từ khi những hạt mưa cuối cùng rơi xuống gò má tôi ướt lạnh. Kể từ khi trái tim tôi một lần lim đi. Kể từ khi tôi biết cậu đã đi, đi thật xa.

.



Tôi biết. Tôi sẽ đuổi theo cậu. Mọi giá. Rất nhiều. Mãi mãi.

.



Để ngày nào đó

Cậu và tôi lại cùng đi trên cánh đồng mùa hạ

Nơi có triền đê xanh ngắt và chiếc cầu cạnh con sông màu đỏ.

Quay lưng về phía nhau
Và mỉm cười.




- Ê, Dobe.
- Muốn gì hả, Teme?...
~*End*~


Fic dài=>tớ chia làm 2.
P/s: Fic one-shot sưu tầm!

_______________

Suspicious...
Death is the right and only way to set myself free...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Clover1711


Bishop


Status : Tang thương vây lấp...
Tổng số bài gửi : 306
Age : 23
Ngày Gia Nhập : 26/06/2008
Ryo : 5397
Số lần được Thanks : 4

Bài gửiTiêu đề: Re: Từ Naruto. Đến ai đó có đôi mắt đen sâu lắng (đã hoàn thành và đã chấm)   16/2/2009, 12:52 pm

- Nhận xét về fic:

Tuy chỉ là một bài one shot nhưng đã diễn tả được hết tâm trạng của Naruto, những nghĩ suy về Sas - một người anh em, đồng đội và là một kình địch lớn nhất đời Nar. Bài viết đã để lại những cảm xúc sâu lắng cùng một hy vọng mong manh cho tình bạn giữa Nar-Sas. Chị rất thích kết thúc. một êết thúc mở cho cả hy vọng lẫn mong chờ. Phải nói là fic quá tuyệt, đọc xong để lại trông chị dư âm lắng đọng thật sâu...........

- Điểm cho fic sưu tầm: 50đ
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://sakura1711.blogtiengviet.net/
Gaara-kun


Genin Làng Cát


Tổng số bài gửi : 18
Age : 21
Ngày Gia Nhập : 13/12/2008
Ryo : 2
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Từ Naruto. Đến ai đó có đôi mắt đen sâu lắng (đã hoàn thành và đã chấm)   18/2/2009, 3:23 pm

Ối , hóa ra lại dượcđcọ lại cái feel này ở đây
Đọc tổng cộng tất cả là mười mấy lần rồi !
Nói chung là vẫn cảm ơn vì đã đem feel của chị ấy đến diễn đàn này
Ủng hộ
Vậy nhé
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Christine_moonchocolate


Genin Làng Mây


Tổng số bài gửi : 23
Age : 18
Ngày Gia Nhập : 28/03/2009
Ryo : 36
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Từ Naruto. Đến ai đó có đôi mắt đen sâu lắng (đã hoàn thành và đã chấm)   28/3/2009, 2:38 pm

Fic wa' tuyệt!
Cứ như ng` vik là Nar vậy!
Tới tác giả bộ truyện tranh còn chưa nêu rõ cảm xúc của Nar dc tới vậy!!!

Phải nói là hết sức THẬT và FANTASTIC^^!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Cristall666


Pawn


Tổng số bài gửi : 17
Age : 21
Ngày Gia Nhập : 01/03/2009
Ryo : 16
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Từ Naruto. Đến ai đó có đôi mắt đen sâu lắng (đã hoàn thành và đã chấm)   9/4/2009, 8:57 pm

Wá hay! Wá tuyệt! Wá xá tốt! Wá xá lãng mạng + sững sờ đứng tim! long lanh
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content





Bài gửiTiêu đề: Re: Từ Naruto. Đến ai đó có đôi mắt đen sâu lắng (đã hoàn thành và đã chấm)   Today at 7:12 am

Về Đầu Trang Go down
 

Từ Naruto. Đến ai đó có đôi mắt đen sâu lắng (đã hoàn thành và đã chấm)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» [ Oneshort ] Naruto fanfic /* Gương *
» [cosplay] các nhân vật trong Naruto
» thông tin về NARUTO
» [Naruto Fanfic] Bộ Mặt
» [Naruto Fanfic]: Trò chơi hoán đổi

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Online :: Vũ điệu của chữ viết :: Fan fic Naruto :: NVFO Naruto Fan Fic-