]Isadora (by Tatsuko) ( Đã chấm tới chap III )
Naruto Vietnamese Fan Online
.: Chào mừng bạn đến với forum NVFO - Diễn đàn Naruto - Từ Fan - Vì Fan :.



Bạn là một người thích phiêu lưu và mạo hiểm?

Bạn là một người thích Naruto?

Bạn quý trọng tình bạn như Naruto hay bạn thấy cuộc sống này toàn màu đen của sự hận thù trong Sasuke?

Sao ko thử khám phá và tìm câu trả lời cho chính mình?

Hãy đến với NVFO- diễn đàn từ fan và vì fan thảo luận, cuốn mình theo những dòng cảm xúc của các fan hội tụ từ ba miền Việt Nam.

Chúc các bạn luôn vui vẻ khi tham gia cùng chúng tôi. ^^




 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  Đăng Nhập  

[bold]Hiện Nay mình đang muốn gây dựng lại forum nhưng thời gian có hạn nên cần có người hợp tác 1/Đầu tiên mình cần một đội dịch truyện khoảng 5 thành viên có thời gian vao tối thứ 4 để kịp trans những chap Naruto mới nhất 2/Mình cần 10 người có thể quản lý các box của diễn đàn và xử lý những bài spam trong thời gian vắng mặt 3/Mình cần một designer để cùng hợp tác xây dựng lại forum 4/Mình cần một người chuyên ngĩ nội dung xây dựng forum và các chuyên mục Nếu bạn nào mong muốn xin hãy gửi mail đến yahoo Alviss_nashashi@yahoo.com.vn Thân! Team sẽ bắt đầu làm việc khi đáp ứng đủ người dịch truyện Thân Darkking1611[/bold]

Share | 
 

 Isadora (by Tatsuko) ( Đã chấm tới chap III )

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
tatsuko

avatar

Genin Làng Đá


Tổng số bài gửi : 20
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 05/10/2008
Ryo : 73
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Isadora (by Tatsuko) ( Đã chấm tới chap III )   5/4/2009, 4:40 pm

Isadora

*******************************************
(by Tatsuko)




Author: Tatsuko

Rating: 12+

Category: Action/Adventure, Mystery, Fantasy

Summary:
//Trăm năm trôi như giấc mộng phù du
Từ thuở hồng hoang
Biến đổi muôn hình vạn trạng
Trăm năm sống cuộc đời vô nghĩa
Nhưng xin đi tới tận cuối con đường
Đi hết con đường phải đi
Cho đến khi tìm ra …
Vì sao ta sống? //


Status: Ongoing

A/N:

- Trước hết, đây là fic do tác giả hoàn toàn sáng tạo ra, vì vậy thì dù nó hay hay dở cũng là của tác giả. Đề nghị nếu có ai muốn post hay trích dẫn nó thì cần thông báo và nhận được sự đồng ý của tớ, sau đó gửi link cho tớ.

- Thứ nhì: tớ đã có vẽ một bản đồ sơ lược cho fic này, lưu ý là xem fic này làm ơn để ý cái bản đồ một chút mới hiểu rõ (dù nó hơi bị xấu TT__TT), vì khi viết tớ cũng dựa vào nó. Và để dễ theo dõi thì có lẽ là cứ vài chapter tớ sẽ post bản đồ lại 1 lần.

- Thứ ba: vì đây là fic chú trọng tính anh hùng ca nên có lẽ sẽ là Non-pairing

- Thứ tư: fic thể hiện sự non tay, kiến thức ít ỏi, tật cẩu thả của tác giả (dù kiểm tra rồi nhưng hình như lúc nào cũng còn lỗi do type nhanh = =”) và cả sự vô duyên của cái Summary, chỉ liên quan đến một phần nhỏ nội dung fic. Đừng chú trọng nó, tại tớ không biết phải tóm tắt thế nào ^^”

- Và thứ năm, cuối cùng: cấm chê (đùa thôi)



Prologue:



Thuở ngàn xưa …



Đất trời hỗn mang, chưa phân rạch ròi ranh giới. Tất cả sự sống đều chưa hoàn thiện. Cây cối cheo leo trên ghềnh tiến hóa. Những loài vật kì lạ vẫn còn sinh sống. Và con người lúc đó hiển nhiên chỉ là một loài vật sống theo bầy, không hơn không kém. Nhưng từ thuở đó, con người đã chăm chăm đi tìm cái gọi là Isadora. Chẳng ai biết đó là gì. Chẳng ai hiểu tìm để làm gì. Nhưng bản năng mạnh mẽ, dòng máu hoang dã sôi sục mách bảo họ làm như vậy. Họ tìm kiếm, nhưng đã chẳng một ai tìm ra. Báu vật mang tên Isadora ngập chìm trong mồ hôi, nước mắt và xương máu, ngủ yên. Đâu đó trong những khoảng rừng rậm nghịt cây cỏ, đầy rẫy chất độc và những loài dã thú? Ngàn năm trôi, và chẳng một ai hay biết.



Ngủ quên. Trăm năm, rồi ngàn năm. Thời gian trôi bằng bước chân của kẻ viễn phương, đã bước đi là không hề ngoảnh lại. Thấm thoát, đều đặn, êm như tiếng thở dài … Rồi một ngày, Isadora cựa mình thức giấc. Ngoảnh nhìn loài người đang chìm trong máu lửa chiến tranh. Giờ đây, họ đã lãng quên món báu vật mà tổ tiên từng bất cần tính mệnh để tìm kiếm trong vô vọng. Họ lao vào những cuộc chinh chiến, sát phạt. Máu đã đổ. Và dòng máu lan nhanh …



Thời gian đã trôi, loài người cũng chẳng còn như trước. Họ tiến hóa. Nói theo một nghĩa nào đó là tiến bộ hơn, khi những đô thị phồn hoa dần mọc lên, những phát minh ngày càng nhiều để phục vụ cho cuộc sống. Nhưng theo cách khác, thì dường như theo đà tiến hóa đó mà dã tâm của họ đã tăng lên. Mắt mờ vì danh vị và tiền tài, đối với họ, nhân tính hay đạo đức chỉ là vô nghĩa. Từ người với người, rồi dần dần, như một cái ung nhọt độc, mâu thuẫn và dã tâm đó tăng lên, những cuộc chiến tranh lớn hơn đã nổ ra. Chẳng vì gì cả, bởi nhìn xem, bao người đang phải cất lời oán thán? Nước mắt thâm sâu vào đất. Ai oán, đau thương.



Gió vẫn muôn đời là gió. Nhưng dường như vẳng trong cơn gió đó là tiếng khóc than?



Lửa nổ từng tiếng lép bép trên mái rạ. Lửa lan nhanh, gieo tang tóc. Nhưng lửa cũng chỉ mong được lụi tàn.



Sông vẫn chảy đời sông. Nhưng nước sông đã hòa chung với máu. Nước quặn lòng đau nỗi đau chung …



Isadora sững sờ trước cảnh khổ của nhân gian. Và nó quyết định tìm cách trở lại với con người. Sự tồn tại của nó không phải là để lãng quên …



Nắng đầu ngày. Tiếng khóc vừa cất lên trong một mái nhà lụp xụp. Người mẹ run rẩy đặt đứa bé mới sinh còn đỏ hỏn vào chiếc ổ lót bằng cỏ, bên cạnh người anh song sinh của nó. Những sinh linh chưa nhuốm màu đau khổ của chiến tranh. Nhưng sớm thôi, tâm hồn non nớt đó sẽ hiểu. Phải hiểu …



Tiếng gươm đao. Hô hoán. Lửa cháy. Máu đổ. Vẫn lan nhanh. Và nước mắt.



//Ngủ ngoan đi con, dù chỉ một lần. Một lần có giấc bình an thôi cũng được//



End Prologue
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
tatsuko

avatar

Genin Làng Đá


Tổng số bài gửi : 20
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 05/10/2008
Ryo : 73
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Isadora (by Tatsuko) ( Đã chấm tới chap III )   5/4/2009, 4:48 pm

Chapter 1:







Những cụm mây dày nghịt giăng kín nền trời. Gió phả hơi thở oi nồng. Một ánh chớp lóe lên trong tiếng rền vang. Nền trời xám xịt. Màu u tối đè nặng hồn người.



Những cánh chim táo tác bay. Bóng đen in xuống đất không rõ hình thù, loang lổ.



Tĩnh lặng. Những đôi mắt nhìn không chớp. Giáo mác, cung tên, gươm đao. Những bộ giáp nặng nề. Họ chìm trong sự im lặng đáng sợ. Đứng dàn trên tường thành trong tư thế sẵn sàng, đôi mắt họ dõi nhìn đăm đăm về phía đông, phía của cánh đồng chết. Vì đó là chiến trường hôm nay. Đó là nơi mà có thể họ sẽ bước bước cuối cùng.



Bóng tối phủ trùm lên thành Belga, một trong những thành kiên cố nhất của Areca. Tòa lâu đài cao giữa thành đóng chặt cửa. Bên trong, người dân ôm chặt lấy nhau, ngồi giữa ngổn ngang gãy đổ. Họ khóc và cầu nguyện. Họ lắng nghe mọi động tĩnh ở bên ngoài bằng đôi tai phấp phỏng. Chỉ toàn phụ nữa và trẻ con. Họ phải tự tỏ ra mạnh mẽ. Nhưng nước mắt cứ ứa ra thành từng dòng mặn chát. Chồng, cha, con họ ở ngoài kia, có những người chưa một lần dùng đao kiếm …



Những hạt mưa bắt đầu rơi. Rồi ào ạt. Quất đau như ai ném đá. Nhưng sự im lặng vẫn bao lấy những chiến binh đứng bên ngoài. Họ nhìn đoàn quân kéo tới vây thành bằng sự sợ hãi. Mười nghìn quân thiện chiến của Takigia, và bên này, một nghìn, bao gồm cả quân đội và những người đàn ông trong thành. Cửa thắng là bao nhiêu?



Tiếng sầm sập. Bóng đen khổng lồ vây tới một cách chậm rãi. Họ nghe tiếng chân dội vào trái tim mình. Và họ biết mình sẽ chết.



Tiếng một con chim lạc bầy kêu táo tác. Gió thốc lên, giá buốt lạnh lùng. Mưa cứ rơi …



Trẻ thơ dõi đôi mắt trong veo lên nền trời đầy biến động. Nhìn mây vần vũ cuộn xoáy. Đôi mắt chao nghiêng. Người mẹ soi bóng mình vào đôi mắt đó, ôm chặt con vào lòng. Người già kể cho những đứa trẻ nghe về lịch sử, về ngày xưa oai hùng, khi mà thành Belga còn là nơi an bình nhất, là pháo đài vững chắc nhất. Thuở mà đội quân bảo vệ thành Belga là bất bại. Thuở nào … tuy gần nhưng giờ lại rất xa …



Biến cố chính trị. Trục xuất. Người đó rời thành Belga bằng một nụ cười buồn bã. Và thay thế bằng một tên thành chủ bất tài ngày ngày lấy rượu làm vui. Quân đội cũ cũng rời đi ngay sau đó. Từ đó, chẳng có ngày nào yên. Ngôi thành mà mọi kẻ thù đều kiêng dè, e sợ … Vậy mà nay chẳng có lấy một đội quân thực thụ.



Bên ngoài, trong màn mưa, hai đội quân đứng nhìn nhau bất động. Không khí căng như sợi dây đàn. Những mũi tên đã căng sẵn trong cung. Có những người đang run rẩy ngoái nhìn về phía tây bắc, mong chờ bất cứ một dấu hiệu nào của viện binh sẽ đến từ quân đội hoàng gia. Nhưng chẳng một ai. Chẳng ai. Dường như thành Belga đã bị chính đất nước đó quên lãng.



Sét lóe lên, cắt thẳng qua bầu trời bằng sắc vàng rực rỡ. Tiếng ầm ì vang, âm u, dội trong không gian như đang co rút dần lại. Nước mắt chan trong mắt những người phụ nữ. Tất thảy họ đều lặng im.



Phực



Một mũi tên bay ra từ trong thành. Sững sờ. Bàn tay người đàn ông, vốn chỉ quen cày cuốc đang run bần bật. Đôi mắt ánh lên một nỗi run sợ không thể kiềm chế.



Mười ngàn quân bên dưới im lặng trong vài giây. Rồi cờ phất cao. Tiếng tù và, tiếng trống hiệu thúc lên, dồn dập. Cả bóng đen ập lấy sắc trắng của thành Belga.



Đôi mắt vị thủ lĩnh xám màu buồn bã. Ông giương cung.



Và dường như ngày tận thế đã bắt đầu …



Trong căn phòng rộng lớn sang trọng đầy vẻ xa hoa, ngồi trên chiếc ghế bành phủ nhung lụa, một người đàn ông có mái tóc dài loăn xoăn màu bạc. Tay cầm cốc rượu bạc cầu kì. Ông ta đã ngà ngà say. Vừa đưa tay bốc những trái nho tím cho vào miệng, vừa nhìn quanh bằng đôi mắt đùng đục, ông ta hét:



_ Này! Sao chẳng có ai cả? Bọn người vô dụng ở chỗ này đâu cả rồi?



Đáp lại ông ta chỉ là sự im lặng. Nặng nề. Chẳng có lấy một người nữa. Ông ta chao đảo bước ra ban công tòa tháp cao, nhìn xuống. Chiến trường khốc liệt. Quân Takigia đang ồ ạt tràn vào thành như một cơn lũ, mà sự chống trả chỉ yếu ớt như một gợn sóng thì làm sao cản nổi? Trong một thoáng, đôi mắt ông ta, vị thành chủ thành Belga, nhìn đăm đăm xuống bãi chiến trường đó. Rồi bật cười, cười điên loạn:



_ Vô dụng. Lũ vô dụng! – Ông ta men theo bức tường trắng tinh như tuyết của tòa tháp. Trượt tay. Dường như cái thân thể ngày ngày đều say mèm bởi rượu chẳng còn cảm giác nữa. Ngã sấp xuống tấm thảm mượt như nhung lót trên sàn phòng. Tiếng cười tắc nghẹn. Giờ đây, giọng nói của ông ta như nghẹn lại, nhỏ đến khó lòng nghe thấy:



_ Chết tiệt. Tại sao ta không thể làm như ngươi? Vì ngươi không phải là tên bá vơ bất tài vô tướng, nhưng tại sao cả chống đỡ cho ngôi thành đang thịnh này ta cũng không làm nổi, trong khi ngươi lại quá xuất sắc? Tại sao?



Gió rít lên ai oán, nghe như tiếng loài diều quạ. Lạnh thấu xương. Thành chủ lảo đảo đứng dậy, tiến tới ghế bành, thả người rơi phịch trên đó. Rót rượu. Đôi mắt mờ đục của ông ta nhìn chăm chăm cốc rượu trên tay. Thứ chất lỏng sóng sánh màu nâu đỏ. Thứ ông ta uống từ ngày này qua ngày khác như một nhu cầu không thể thiếu, sao nay lại chẳng muốn uống chút nào…



_ Chết tiệt, vậy là ta … mãi không bằng ngươi …



----------------------------------------------------------



Đêm nay, máu đã đổ trên thành Belga. Điều mà những người dân nơi đây không thể tưởng tượng nổi, bởi trước đây không lâu, họ từng sống rất an bình và hạnh phúc. Đội quân mạnh mẽ có thể đánh bạt mọi cuộc tấn công. Người người no ấm, chỉ lo làm việc để chăm sóc cho gia đình. Tưởng như bầu trời của thành Belga không bao giờ u tối. Nhưng giờ đây, tất cả đã không còn.



Máu bắn tung lên những dải tường trắng toát hoa lệ. Lấm tấm, rồi loang dần như những bông hoa màu đỏ rực rỡ đang rộ nở trong tiết xuân. Mùa xuân đẹp tuyệt vời, nhưng thê lương đau đớn. Và những đứa con của thành Belga ngủ quên giữa mùa xuân ấy.



Thằng bé nắm chặt thanh kiếm. Nó cảm thấy nỗi sợ đang gào thét, thúc nó quẳng lại tất cả để chạy trốn. Nhưng lí trí lại cho nó biết cái sự thật đáng ghét là chẳng còn lối thoát nào cả. Muốn sống thì phải thắng. Nhưng nó đã nghe những người lớn nói lúc trước khi ra trận là đêm nay tất cả đều phải chết. Máu tanh tưởi bắn tung lên mặt nó. Đôi mắt nó nhòe nhoẹt nước. Vì nó vốn chỉ là một đứa bé con gia đình nông dân, có cuộc sống trước đây vô cùng hạnh phúc. Chỉ là một đứa bé mười mấy tuổi đầu …



Thanh kiếm bị hất vang khỏi đôi tay bé nhỏ của nó. Chao nghiêng trong không khí trước khi cắm phập xuống nền đất nhễu nhão vì mưa. Thằng bé hiểu đây là giây phút nó phải chết khi nó nhìn thẳng vào mắt tên lính đối diện. Rắn lạnh. Chẳng hề có một chút cảm thương. Nó nhắm chặt mắt. Chợt như nhìn thấy hình ảnh mẹ và em gái nó đang ôm nhau sợ hãi.



Xin lỗi, mẹ ơi …



Thằng bé nghe tiếng thanh kiếm xé gió. Tim nó như đã ngừng đập.



Rồi, từ từ, lâu như cả thế kỉ nặng nề trôi, thằng bé cảm thấy trái tim của mình vẫn đang thoi thóp từng nhịp yếu ớt. Tiếng tim đập dần rõ hơn, vang trong sự lặng im. Nó hé mắt. Tay sờ lên cổ. Rồi như bừng tỉnh, nó kêu lên một tiếng, vừa ngạc nhiên vừa vui sướng: nó còn sống.



Trước mắt nó, một người thanh niên đang đứng. Một dải tường nước dựng lên quanh người đó, rồi từ từ lan ra, bao quanh thành Belga như một cơn sóng ngầm. Cả chiến trường lặng phắc. Những người lính đang trên cửa bại nhìn cột nước bằng đôi mắt sững sờ. Quân lính Takigia cũng ngỡ ngàng không kém. Trong mắt họ hiện rõ sự bàng hoàng hoảng sợ. Một người làm tuột thanh kiếm khỏi tay, lắp bắp:



_ Lẽ nào … là họ?



Như thay cho câu trả lời, những chiếc bóng xuất hiện từ bầu trời. Những con người khoác chiếc áo choàng có thêu biểu tượng những con đại bàng màu bạc. Sau lưng họ là đôi cánh dài rộng màu xám của loài đại bàng, loang lên mờ ảo và biến mất khi họ chạm đất. Họ tuốt gươm. Ngay lập tức, quân Takigia biến động. Nháo nhác rút chạy ngay trước cả khi nhận lệnh rút quân. Chẳng mấy chốc, thành Belga chẳng còn bóng quân Takigia nào nữa trừ những cái xác không hồn.



Lặng đi một lúc, rồi tiếng reo bắt đầu vang lên. Tiếng reo ban đầu thưa thớt, ngỡ ngàng, sau như nổ tung ra từ bao nhiêu sợ hãi và kìm nén. Những người phụ nữ chạy ra từ trong thành, ôm chầm lấy những người thân tưởng như chẳng bao giờ gặp lại. Có người quỳ sụp bên những người đã ngủ yên. Nước mắt lại rơi. Có nỗi đau. Nhưng cũng có cả hạnh phúc ngỡ đã không còn.



Thằng bé nghe tim mình đập rộn lên. Nó đã chứng kiến hết sự thay đổi thế trận đột ngột ấy, và không thể nào không vui sướng. Nhưng nó không cất được một tiếng reo nào. Nó e dè, băn khoăn:



_ Ngài … đại tướng quân Elren. Đúng … là ngài phải không?



Người thanh niên trước nó đứng lặng im. Những cột nước cao xung quanh anh đã hạ xuống, nhưng anh không di chuyển. Cứ đứng, mặc cho mưa ào ạt xối ướt. Nước nhỏ từng giọt trên tóc, chảy thành dòng trên gương mặt. Lặng lẽ nhìn ra cánh đồng chết, nơi mà ban nãy là bãi chiến trường không cân sức. Bóng tối bao trùm lấy anh. Rồi, chậm rãi, anh quay lại. Cúi đầu một lúc, rồi ngước lên nhìn thẳng vào gương mặt thằng bé bằng đôi mắt và cái mỉm cười buồn bã:



_ Xin lỗi, ta đã không thể về kịp.



Thằng bé thấy tiếng nói của nó như đã lùi sâu vào trong cổ. Nó nhìn theo bóng người thanh niên đang bước nhanh trong làn mưa trắng. Và dường như những dòng nước mưa chảy trên mặt nó hơi mằn mặn…



Trên tòa tháp cao, thành chủ trông như đã ngủ say. Một giấc ngủ bình yên duy nhất của cuộc đời mà chẳng ai có thể đánh thức. Chiếc cốc bạc tinh xảo lăn nhẹ dưới sàn. Bên trong đã chuyển sang màu xám xịt.



Một ngày mưa, thành Belga tách mình khỏi nước Areca, trở thành một ngôi thành tự trị. Và đó là cột mốc cho câu chuyện được bắt đầu.



Được sửa bởi tatsuko ngày 12/4/2009, 1:57 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
iloveneji4rever

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 134
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 31/07/2008
Ryo : 143
Số lần được Thanks : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: Isadora (by Tatsuko) ( Đã chấm tới chap III )   10/4/2009, 6:50 pm

Một fiction với phong cách nghiệp dư nhưng đầy hấp dẫn .

- Nội dung : Hoàn toàn sáng tạo , có lẽ ss Tatsuko đã đầu tư khá nhiều thời gian cho nội dung của fic . Mới kết thúc chap I nhưng fic thể hiện sự hấp dẫn mới lạ cùng nét táo bạo trong suy nghĩ của tác giả . Hiếm có một fictioner nghiệp dư nào lại chọn chủ đề " Anh hùng ca " . Isadora thật sự hứa hẹn .

- Văn phong : Bản thân từng đọc thơ và fic của ss Tat nhưng chưa từng nghĩ sẽ gặp một fic thuộc thể loại " Anh hùng ca " , cũng chưa từng biết văn phong của ss hợp với thể loại này đến vậy. Toàn bộ 2 bài viết trên của ss thể hiện lối viết nghiệp dư , không trau chuốt tỉ mỉ từng câu từng chữ , nhưng hấp dẫn , lôi cuốn . Cách miêu tả trận chiến qua tâm lý các nhân vật khiến người đọc cảm thấy như đang hoà mình vào fic . Một trận chiến hiện ra không qua những đường kiếm , mà thay vào đó là trong cảm nhận mỗi người . Đây là sự khéo léo trong ngòi bút miêu tả của ss . Nhưng bù lại , nó làm mọi thứ trở nên không thực , khó hình dung . Fic " Isadora " có một số lỗi như đánh máy sai , lặp từ , từ ngữ đôi chỗ chưa chọn lọc kỹ . Tuy nhiên , nhìn chung là rất khá !


Điểm cho chap I : 30

_______________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
tatsuko

avatar

Genin Làng Đá


Tổng số bài gửi : 20
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 05/10/2008
Ryo : 73
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Isadora (by Tatsuko) ( Đã chấm tới chap III )   11/4/2009, 7:39 pm

Cảm ơn Ivi rất nhiều, dù đang bận cũng vào com cho ss ^^
Thật ra ss bắt đầu viết thể lọai này từ vài năm trước rồi, và để có fic Isadora bây giờ đã có chừng gần chục fic viết theo lọai Anh hùng ca bị lọai bỏ rồi đó, nghĩ thấy rất tiếc :( Trước mắt thì ss vẫn tập trung hết sức cho fic này, hi vọng sẽ hòan thành dc nó, vì nếu tính theo tốc độ viết thế này thì đây sẽ là fic rất dài (_ _")
Về đánh máy sai thì ... ss đã cố kiểm tra nhưng thế nào cũng sót, tại ss có tính hay đọc lướt ^^"
Còn về không thực thì tại đây là fic viết theo thể lọai Fantasy mà big grin Một thế giới khác, thế giới trên nền tảng của châu âu trung đại.
Đã phát hiện 2 lỗi type sai, ss sẽ sửa ngay ^^"
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
tatsuko

avatar

Genin Làng Đá


Tổng số bài gửi : 20
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 05/10/2008
Ryo : 73
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Isadora (by Tatsuko) ( Đã chấm tới chap III )   23/4/2009, 7:42 pm

Chapter 2 đây. Sau chapter này sẽ tạm dừng để thi xong rồi tính tiếp :(


Chapter 2:

Gió lướt ngang qua cánh mũi phập phồng. Mùi của khói. Hai đứa bé đứng trên mỏm đá cao, khịt mũi đánh hơi rồi ngoái nhìn về phía đầu ngọn gió. Một cột khói cao ngùn ngụt bốc lên. Chỉ trong chớp mắt, chúng lanh lẹn nhảy xuống từng mỏm đá cheo leo bằng bước chân dẻo dai, rắn chắc. Bước chân của loài sói.

Chúng chạy băng băng, len lách qua những mỏm đá, những nhành cây, con suối. Mái tóc xám của chúng hất tung lên trong gió. Đôi mắt vàng và những chiếc răng nhọn hoắt. Tộc người sói Ordian.

Bất chợt, đứa lớn hơn quay ngoắt lại. Nó nép mình vào bụi rậm, và đứa còn lại cũng làm theo.

_ Ewan, có mùi người phải không?

Đứa lớn không trả lời, chỉ gật. Nó dõi về phía có khói. Hướng đó là hang động, nơi cư trú của tộc Ordian. Nhưng nó không cảm thấy lo lắng, bởi có rất nhiều mùi của người sói đang tiến về hướng này.

Đúng như vậy, chỉ một lúc sau, cả hai đứa đều có thể nghe tiếng càng lá cây lạo xạo. Rồi những người sói chạy vụt qua, len lỏi bằng những bước chân khéo léo. Người đàn ông đi đầu đưa tay lên cao. Tất cả bọn họ dừng lại. Những đôi mắt vàng rực hoang dã nhìn chăm chăm vào người đàn ông, tộc trưởng của họ. Ông ta bước đến chỗ hai đứa bé, nói bằng giọng trầm buồn bã:

_ Ewan, con và Sain đang đi săn ở đây à? May mắn là hai đứa chưa chạy về, lần này bọn Takigia càn quét lớn.

Ewan cúi đầu:

_ Vâng, thưa cha.

Sain nhìn quanh quất:

_ Có ai bị thương không ạ?

_ Một vài. Nhưng yên tâm, mẹ cháu không sao đâu – Vị tộc trưởng khẽ hất đầu về những người sói đang đứng. Một người phụ nữ đã luống tuổi đưa tay lên vẫy Sain cho nó yên tâm.

Họ đến mỏm đá lớn, nơi họp bàn của các trưởng lão trong tộc. Ewan không được tham gia. Nó cùng những đứa nhỏ hơn đi ra ngoài mỏm đá cao, nhìn xuống. Thấp thoáng những bóng áo lính, giáo gươm của chúng thi thoảng lại lóe sáng trong rừng cây. Sự căm hận đột ngột trào lên trong đầu nó, nhức buốt như thứ nọc độc của rừng già. Bọn chúng lại càn quét, nhằm đuổi tộc người sói đi. Mà tộc Ordian thì đã làm gì? Bọn người Takigia luôn coi tộc Ordian là chủng người thấp hèn không xứng để tồn tại. Phải, thấp hèn, là lý do đấy. Vì cái lý do đó mà vùng núi Siraunil nhuốm máu. Vì cái lý do đó mà những con sói bị đuổi dồn qua trăm năm. Tiếng tru ai oán vẫn vắt ngang, dai dẳng những triền đồi …

Tay nó run lên. Nó đang nghĩ đến ngày đó – ngày mà tộc Ordian cũng sẽ biến mất, như tộc Ichidago có đôi cánh xám bạc đẹp tuyệt vời đã phải mãi mãi xa rời dãy núi linh thiêng của họ vậy. Thằng bé thấy mình lẩm nhẩm:

_ Cả sói, cả đại bàng đều là kẻ đi săn …

Chiều buông màu tịch mịch. Những cơn gió thoảng mùi đắng của khói vẫn đang bay vờn. Và cả thứ mùi khó chịu của bọn người đang lùng sục dưới kia nữa. Giáo gươm không còn lóe lên trong nắng, nhưng chỉ cần nhìn những cành cây đang oằn oại đau đớn, những cánh chim rừng táo tác dưới kia, những đứa trẻ hiểu rõ chúng vẫn tàn hại. Đôi mắt vàng rực của Sain dõi nhìn đăm đăm không chớp. Giọng nó khe khẽ:

_ Rồi chúng sẽ phải trả giá phải không?

Không có câu trả lời. Nhưng sự im lặng lại chính là câu trả lời.

Có tiếng bước chân. Ewan quay lại, nhìn những người sói trưởng thành đang bước tới. Họ đưa cho bọn trẻ những mảnh da thú cuộn tròn – thư của tộc Ordian.

_ Chúng ta không thể đánh thắng bọn Takigia được nếu chỉ đơn độc – Một người trong đó nói – Chúng ta sẽ cố gắng cầm cự, còn các cháu hãy đưa thư cầu viện đến tộc Ahorat ở Wild Land. Chia thành tốp nhỏ. Và vì các cháu phải trở về, đừng bao giờ tin tưởng loài người – dường như một áng mây xám thâm u đang bao lấy đôi mắt ông. Ông gằn mạnh từng chữ trong lời nói. Cố ý làm cho bọn trẻ hiểu. Nhưng thật ra thì dù ông không làm vậy, chúng vẫn hiểu. Hiểu vị đắng của căm thù. Nhưng chúng vẫn nuôi giữ vị đắng ấy trong tim, vì nghiệt ngã thay, đó là cách sinh tồn của chúng.

Ewan nhìn vào trong mỏm đá. Cha nó đang ngồi, quay lưng về phía nó. Đôi mắt vàng rực của nó dịu lại, thành kính. Nó hiểu rằng ông sẽ không nói gì với mình cả. Nhưng nó cũng biết rằng ông sẽ dõi nhìn nó, động viên nó từ phía sau. Vì nó là niềm hi vọng to lớn nhất, nó sẽ phải trở về.

****

_ Nó lạnh lùng quá nhỉ?

Tộc trưởng quay lại, hơi giật mình. Một vị trưởng lão khẽ cười, rồi nhìn về phía Ewan nói tiếp:

_ Mới mười ba, sói con thôi. Nhưng tính cách cao ngạo và lạnh lùng thì thật sự là của loài sói. Anh hài lòng chứ?

_ Bà Mirea à, nó vẫn chỉ là sói non thôi mà – Tộc trường khẽ cười, dõi nhìn về phía đứa con trai. Đôi mắt ấm áp, đầy tin tưởng và tự hào. Ông không hề lo lắng. Ông biết chắc chắn rằng nó sẽ trở về vì nó là kẻ được chọn để làm nên việc lớn. Đôi mắt vị trưởng lão bỗng thoáng xa xăm. Bà ưu tư nhớ lại ngày tiếng khóc cất lên trong một ngày tuyết gió… Cùng những vết chân sói và quyển sách của thần.

****

Tiếng cành khô vang lên, gãy gọn. Lá lạo xạo vỡ nát dưới sức mạnh đôi chân. Hai đứa bé mải miết chạy, xuyên qua rừng, phớt lờ tất cả mùi vị, âm thanh hấp dẫn xung quanh. Đôi chân chúng lướt qua tất cả. Mắt nhìn chăm chú con đường phía trước. Vì chúng chỉ có một mục tiêu: vượt qua cánh rừng này càng sớm càng tốt.

_ Người sói! Bắt chúng nó!

Những tiếng thét đuổi dồn sau lưng hai đứa bé. Chúng đang bị săn đuổi. Nhưng Ewan không lo lắng, vì tốc độ của nó nhanh hơn và sẽ bỏ xa bọn lính. Thay vào đó, một cơn giận đang chảy tràn trong từng thớ thịt, len vào từng mạch máu, đột cháy cả cơ thể nó. Nó không thể chấp nhận được. Cơn giận đang bịt tối suy nghĩ của nó. Giờ thì trong đầu của nó chỉ còn xoay mòng một câu duy nhất: “Loài sói là kẻ đi săn”.

Cả hai đứa chạy băng qua một con suối cạn. Dòng nước hiếm hoi của mùa khô vỡ tung, bắn lên không khí, lấp lánh như cầu vồng. Chỉ một khoảng khắc rồi biến mất. Một khoảng khắc đẹp lặng người. Đôi chân nó dừng lại, vô thức. Và thằng bé bỗng nhận ra rằng lí trí của nó đã quay về lại, một cách nhẹ nhàng đến không ngờ. Kịp kéo nó ra khỏi một hành động nông nổi.

Một mũi tên cắm phập vào mặt đất ngay sau gót chân. Khoảng cách đã rút ngắn. Hoang mang, Ewan guồng chân chạy. Nó quay sang giục Sain:

_ Sain, nhanh lên!

Nhưng Sain không trả lời. Đôi mắt nó vẫn nhìn đăm đăm con đường phía trước. Sắc vàng rực cháy. Lửa căm thù.

_ Xin lỗi. Tớ chịu hết nổi rồi.

Rồi bằng một cái chao người, Sain biến mất sau những bụi cây rậm rạp, bỏ lại cho Ewan một dấu hẫng lớn. Lẫn lộn. Phần lo, phần hãi sợ, và một phần chẳng biết nên gọi là gì. Hình như là hả hê?

Vì Sain đang chạy bằng bước chân của kẻ đi săn.

****

Mưa.

Sấm nện đì đùng. Chớp nháng lên những vệt vàng sắc lẻm, khắc vào nền trời. Cơn mưa đầu tiên báo mùa ẩm ướt.

Nước vỡ. Không gian đong đầy. Nhịp mưa gấp gáp. Tiếng mưa tan, lẫn vào đêm sâu thẳm…

Bàn chân run rẩy bám chặt lấy nền đất ẩm ướt. Loạng choạng. Dòng máu loang nhẹ trong cơn mưa trinh bạch đầu mùa.

_ Ewan, xin lỗi … Tớ không chịu nổi, vì sói … sói vốn là kẻ đi săn …

Đôi mắt vàng rực sáng trong đêm đen. Ướt đẫm. Tất cả những gì còn lại chỉ là nỗi sợ đến bấn loạn. Nỗi sợ nghẹn thắt. Như một cái gì đó sắp rời xa.

Trong một khoảng khắc, ở cuối con đường tối mịt mùng, một tia sáng lóe lên trong ánh chớp. Tòa thành trắng toát nổi lên ở phía Tây Bắc, nổi lên trong không gian mịt mù, mây chớp vần vũ. Chỉ trong một khoảnh khắc …

Bước chân sững lại. Đôi mắt nhìn chăm chăm.

Con người …

Tay thằng bé bỗng như hẫng đi. Cái cảm giác như sức nặng đang đeo theo bên nó dần tan biến, tan mãi vào bóng đêm vô tận. Nó thấy cả người đông cứng lại. Và khuôn mặt Sain, đứa bé nó xem như em trai, dường đang loang ra trong làn nước mịt mù… Tan đi …

Sự do dự trong nó vỡ tan thành muôn ngàn mảnh vụn. Hận thù cũng tan đi. Vì hận thù chẳng có nghĩa lí gì nếu như nó phải đánh đổi bằng mạng sống của một người bạn. Chẳng đáng chút nào.

Trong giây phút bấn loạn đó, thằng bé không hề nhận ra rằng ngôi thành tráng lệ đang mở rộng tay đón nó. Lần đầu tiên cánh cổng lớn không lạnh lùng khép lại trong đêm.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
iloveneji4rever

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 134
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 31/07/2008
Ryo : 143
Số lần được Thanks : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: Isadora (by Tatsuko) ( Đã chấm tới chap III )   6/5/2009, 4:08 pm

Uhm ! Sr ss Tat nha , em coi lâu rồi mà giờ mới com cho ss . Thật tình , dạo này em điên điên ^^"

Nội dung : Chap II mới thực sự là mở đầu cho câu chuyện ? Em nghĩ thế . Vì từ đây mới thấy rõ sự khắc hoạ 1nhân vật , còn chap I chỉ đơn thuần là một cuộc chiến mở màn cho bản anh hùng ca . Chap II chưa thể hiện gì nhiều , và sự hấp dẫn bị kém đi so với chap I .

Văn phong : Em có cảm giác trôi tuột khi đọc chap này , thực sự . Cách dẫn dắt không sai sót , nhưng từ ngữ chưa thật chọn lọc . Dù vậy , những câu văn ngắn đặt liền nhau vẫn gây cảm hứng cho người đọc . Em thích cách ss sử dụng nó .

Điểm cho chap II : 25

_______________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
tatsuko

avatar

Genin Làng Đá


Tổng số bài gửi : 20
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 05/10/2008
Ryo : 73
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Isadora (by Tatsuko) ( Đã chấm tới chap III )   6/9/2009, 5:51 pm

Chapter 3:



Mưa đã tạnh. Nhưng khi đất trời đã đặt chân vào mùa thì một cơn mưa chẳng có nghĩa lý gì cả, khi trời vẫn thường dày nghịt mây xám. Màu xám vần vũ. Xám tang tóc. Hỗn loạn và thê lương …



Nền trời một màu xám âm u, những cành cây nổi lên thành những vệt màu đen kịt, trơ trọi trong chiều tà. Quạ đen. Và sông máu.



Đã từng có cái gì đó giống như vậy. Từ rất lâu…



Tiếng sáo vút lên, vấn vương trong cơn gió đang thốc từng đợt lạnh lẽo. Trải ba trăm năm. Ba trăm năm... Một khúc nhạc mãi không thay đổi, dịu dàng, ray rứt và ám ảnh. Khúc nhạc mang màu của hoài niệm và tiếc thương...



Một bóng người ngồi im lặng bên cửa sổ, nhìn đăm đăm về phía những ngọn cây cao đang in lên nền u tối như những chiếc bóng không thực. Nhìn về phía những ánh chớp bắt đầu nháng lên ở phía xa xa. Nhìn như tìm kiếm nơi khởi nguồn của tiếng sáo giữa những ngọn gió cuồng nộ. Tìm dọc ba trăm năm… Đôi mắt xanh, nhưng là một sắc xanh úa tàn, màu sắc của những chiếc lá đã vơi đi hơn nửa phần sự sống. Sắc xanh buồn bã, nỗi buồn lạnh lùng xa cách, hệt như chiếc lá cô độc cuối mùa vẫn vì một lý do nào đó mà cố níu giữ lấy dòng nhựa sống mong manh…



****



Thằng bé mở mắt. Nó cảm thấy tiếng gió đang thổi ào ào, tiếng mưa rơi nặng như những viên đá va vào đất. Nó nhớ đến một cái gì đó rất xa xăm. Hình như là một đêm có gió rất to như thế này… Nhưng nó không thể, cũng như không muốn nhớ nữa. Cả người nó mỏi nhừ, lỏng ra như đã bi rút cạn kiệt sức lực, và tâm trí chỉ mịt mờ như một ánh sao bị lấn át. Nó liền để mặc mình chìm sâu vào trong màn đêm ấm áp.



Lâu, rất lâu sau đó, dường như tiếng gió đã tan.



Đôi mắt hé mở. Nó nhìn đăm đăm. Một căn phòng nhỏ, khung cửa sổ vuông vắn. Bên ngoài, những nhành cây đan ngang qua, từng chiếc lá của chúng trĩu nặng vì ướt nước. Mùi đất ẩm ướt oi nồng. Mây vẫn dày nghịt, chẳng có vẻ gì là trời sẽ trở nên sáng sủa. Vùng đất này đã vào mùa mưa là vậy.



Và gì nữa?



Thằng bé ngồi dậy. Nó cảm thấy ấm áp, và hình như có một mùi hương dễ chịu đang bao quanh nó. Ở giường bên cạnh, Sain vẫn ngủ say. Nét mặt nó đã trở nên hồng hào, hơi thở sâu và đều đặn. Có lẽ vết thương của nó đã ổn.



Vết thương?



Ewan choàng dậy. Nó lắc đầu, cố rũ bỏ cái mệt mỏi lờ đờ như bị say thuốc nãy giờ. Tất cả kí ức ùa về với nó. Nó biết đây là đâu. Và nó sợ.



Nhưng thật lạ, nỗi sợ trong nó không khiến nó nóng nảy hay hoảng hốt. Nỗi sợ đó biến nó thành một kẻ lạnh lùng và bình tĩnh.



Dường như vào cái giây phút nó bước vào nơi này, nó đã đổi khác.



****



_ Gabriel, anh đi đây - Tiếng một người thanh niên vang lên. Anh ta cao, có mái tóc nâu sẫm màu và đôi mắt nâu cương nghị. Khuôn mặt đẹp, nhưng có cái vẻ gì đó khiến không ai có thể nghĩ rằng anh ta là một người vui vẻ. Ngược lại với anh mình, Gabriel thanh tú và thuần khiết. Nhìn cô bé, người ta dễ dàng liên tưởng đến một thiên thần có mái tóc nâu và đôi môi xinh xắn luôn mỉm cười.



_ Vâng. Anh đi tới chỗ ngài Elren à? Em nghĩ trời sắp mưa rồi, nên anh về nhanh nhé.



Wil vỗ nhẹ lên đầu em gái:



_ Rõ. Và anh nghĩ em không nên lên gác. Anh không chắc hai thằng bé ấy đủ bình tĩnh đâu.



_ Không sao đâu – Gabriel mỉm cười – Anh đừng lo. Mà anh còn không đi à? – Cô bé đẩy tay người anh ra. Wil khẽ nhún vai trước khi sải bước và biến mất ở phía cuối đường.



****



Có tiếng động. Ai đó đang bước đi ngoài kia.



Ewan im lặng. Mắt nó nhĩn đăm đăm cánh cửa gỗ. Mạch máu nó căng cứng trong sự chờ đợi. Tai nó tập trung hết sức có thể vào tiếng động kia.



Tiếng bước chân ngày một rõ. Từng bước, từng bước một. Và dừng lại.



Cánh cửa sắp mở ra.



Ewan biết rằng nó đang bình tĩnh hơn bao giờ hết. Dù máu nó vẫn đang sôi lên vì nỗi căm ghét và hãi sợ, nhưng nó vẫn giữ được toàn vẹn lí trí của mình. Nó sẵn sàng cho bất cứ gì, để cứu được Sain, và để sống.



Cánh cửa bật mở.



Cùng lúc, đôi chân nó khụy xuống sàn trong một sức nặng vô hình. Nó như bị dán cứng xuống sàn gỗ, mặc dù nó hoàn toàn không muốn vậy. Cố gắng cử động trong vô vọng, nó ngước lên.



Cô bé đang nhìn nó, mỉm cười.



Vào lúc đó, Ewan đã nhận ra rằng cô bé đó rất khác biệt. Khác với bộ tộc nó, khác với ‘người’ hay bất kì ai tồn tại trên thế giới này.



****



Nền trời xám xịt. Những đụn mây xám dày nghịt đang ùn ùn lấp kín bất cứ mảng sáng nào còn trông thấy được của bầu trời. Gió mạnh, thô ráp và oi nồng, quất như những ngọn roi da. Cây cối đau đớn, oằn mình giữa những cơn gió hung bạo. Giông đang đến gần.



Tòa tháp trắng nổi lên trên mảng màu xám xịt ấy, vững vàng và xinh đẹp. Cắt thẳng qua bầu trời biến động như một mũi giáo sắc. Hay có lẽ, mũi giáo xé rách bóng đêm...



Chàng trai tóc nâu ban nãy giờ đây đang bước trên những bậc thang uốn cong dẫn lên đỉnh tháp. Chiếc bóng cao lớn của anh ta hiện ra rồi biến mất sau những ô cửa nhỏ hình vòm. Bước chân anh chỉ chậm lại khi trước mắt đã là cánh cửa gỗ có tay nắm hình đôi cánh bằng bạc. Đôi mắt đẹp của anh thoáng lướt qua đôi cánh nhỏ bé ấy, và anh nhắm mắt, khẽ buông một tiếng thở dài.



Wil cúi đầu, đứng trước cánh cửa gỗ, im lặng chờ đợi. Lần nào cũng vậy, anh chỉ cần bước đến đây mà thôi. Elren tự khắc biết là anh đã đến.



Nhưng lần này, cánh cửa không mở ra.



Wil ngần ngừ. Anh khẽ liếc nhìn cánh cửa, rồi ngần ngừ, anh đưa tay lên. Bàn tay anh lạnh ngắt và run rẩy. Nó dừng lại trước cánh cửa hệt như tay của một tượng đá. Wil nhăn mặt, nắm chặt tay lại. Chỉ là gõ cửa thôi mà ...



Và, chậm rãi, cánh cửa bật mở.



Trong một thoáng, Wil cảm thấy gánh nặng trên vai mình đã được cất bớt. Anh buột ra một tiếng thở nhẹ nhõm.



Dường như Elren cũng nghe tiếng thở mừng rỡ hơi lộ liễu đó. Đôi mắt xanh thoáng lướt qua đôi cánh bạc, rồi im lặng, anh quay người bước vào.



Căn phòng gần đỉnh tháp cũng làm bằng thứ đá trắng toát xinh đẹp như chính bản thân toà tháp. Tường cong cong mềm mại, một chiếc trụ với những đường chạm tinh tế, ô cửa sổ hình vòm, một bộ bàn ghế và độc nhất một quyển sách nằm ngay ngắn, đó là tất cả những gì người ta có thể thấy ở nơi này. Đơn giản hơn mức tối thiểu để một con người tồn tại.



_ Tại sao cậu không lên tiếng?



Wil giật mình ngước lên. Elren đang chống tay trên bàn, nhìn anh chăm chú.



_ Tôi ... chỉ đang suy nghĩ.



_ Không, là ban nãy. Nếu không muốn gõ cửa thì cách dễ nhất là lên tiếng.



Wil lặng người. Phải, cách dễ nhất. Anh cảm thấy mặt mình nóng dần lên vì ngượng:



_ Tôi ... Vì trước giờ ... hễ tôi tới là ngài đã biết rồi và lúc nào cũng mở cửa trước nên tôi hoàn toàn ... thật sự là không nghĩ tới việc lên tiếng ... Là do vậy ...



Elren bật cười. Anh ngả lưng ra ghế, ngồi xoay người lại, đưa tách trà lên nhấp một ngụm nhỏ. Rồi anh nhìn Wil bằng cái nhìn hệt như ngắm một thứ gì đó cực kì thú vị:



_ Cậu bị giảm khả năng suy nghĩ rồi, Wil ạ. Bệnh người già, là bệnh người già đấy. Cậu không nghĩ theo cách dễ dàng và vui vẻ được – Anh khẽ nhíu mày – A ... Mà ta cũng già rồi, biết đâu cũng có ngày nó đến với ta.



Wil nhăn mặt:



_ Ngài không biết là cách ngài nói buồn cười thế nào đâu.



_ Sao lại không? Một thằng nhóc mười tám đi nói với chàng thanh niên hai mươi rằng nó già rồi. Ta quá hiểu chứ - Elren lại cười. Nhưng lần này chỉ là một cái cười mỉm phớt nhẹ qua khuôn mặt rồi biến mất. Anh xoay người thẳng lại, đặt tách trà lên bàn, đưa mắt nhìn Wil bằng vẻ nghiêm túc khác hẳn lúc đầu:



_ Vậy, cậu đã đem một thứ thuộc về đứa bé Ordian đến chứ?



Wil gật nhẹ đầu. Anh mở chiếc túi đeo bên hông và đặt thứ trong đó lên bàn. Một con dao ngắn và cong vút với vỏ làm bằng da bò rừng, loại vũ khí đặc trưng của tộc Ordian. Elren nhìn con dao một cách chăm chú.



_ Chỉ một sao? Ta nghĩ là có hai đứa bé?



_ Do Gabriel nói là chỉ đem cái này là đủ, thưa ngài.



_ Gabriel? – Đôi mắt Elren khẽ nhướn lên - À, tốt rồi. Nếu Gabriel nghĩ rằng thứ này, hay chủ nhân nó có gì đặc biệt thì có lẽ ta đoán đúng.



_ Đoán đúng về việc gì, tôi không hiểu?



_ Xem nào ... - Dường như Elren không hề nghe thấy câu hỏi của Wil. Lúc này, anh đang ngắm con dao một cách kĩ lưỡng và nhẹ nhàng vuốt những ngón tay thanh mảnh của mình lên đó. Và rồi anh mỉm cười, nói khẽ:



_ Có khí chất. Nhưng có đúng hay không thì do cô quyết định thôi, Priscilla.



Priscilla. Một cái tên kì lạ. Những thắc mắc lại xuất hiện trong đầu Wil, nhưng anh quyết định im lặng. Lí do thì rõ rồi, Elren hẳn sẽ không trả lời, thậm chí còn không nghe nữa.



Lúc này, Elren đang nhìn con dao bằng cái nhìn thích thú lạ lùng. Anh kéo ống tay phải của chiếc áo đang mặc lên. Cánh tay phải, như mọi khi, nằm trong một chiếc găng da đen và dài. Một sợi dây thừng mảnh được buộc đan chéo ngoài chiếc găng, hai đầu sợi thừng là hai viên đá màu lam nhạt, và dường như chúng đang toả ra thứ ánh sáng dìu dịu. Ánh sáng đó ngày một rõ ràng khi Elren di chuyển chúng lại gần con dao trên bàn. Khi chúng chỉ còn cách con dao một khoảng ngắn thì trông đã gần như hai mặt trời be bé.



_ Nhắm mắt lại, Wil - Giọng Elren đanh lại. Wil làm theo ngay lập tức như một phản xạ. Vừa lúc bóng tối phủ sụp xuống, một luồng ánh sáng khổng lồ ập đến khiến đôi mắt đã nhắm nghiềm của anh nhức buốt. Một ánh sáng rực rỡ và mạnh mẽ hơn bất cứ gì phủ trùm cả căn phòng trong sắc lam nhạt, và cả khi hai viên đá được nhấc ra khỏi con dao, ánh sáng đó vẫn còn trù trừ không mất hẳn.



_ Mở mắt được rồi – Elren mỉm cười. Anh từ tốn thu lại sợi dây, quấn nó lên chiếc găng bên tay phải.



_ Đó là gì, ngài Elren? - Giọng Wil đượm vẻ bàng hoàng. Đôi mắt anh vẫn mù mờ, chưa thích ứng lại được với ánh sáng.



_ À, chuyện vui. Priscilla thích cậu bé đó, rất thích. Ta sẽ gặp nó – Elren khẳng định. Wil toan nói gì đó, nhưng Elren ngắt lời anh bằng một cái phẩy tay nhẹ.



_ Chuyện này gác lại đi, Wil – Anh nhìn thẳng vào mặt Wil. Gương mặt đẹp đột nhiên rắn lạnh như chưa bao giờ biết mỉm cười – Ta còn một việc khác.



_ Vâng ?



_ Chúng ta sắp có ‘khách’ viếng thăm ... - Giọng nói có cái gì đó buồn bã và chua chát.



Những tia sét dội ầm vang trên bầu trời âm u. Gió rít lên từng chập. Mưa rơi vỡ.



Có cái gì đó cũng vỡ nát trong đôi mắt xanh. ‘Khách’ ... Đến và quá khứ lại mở ra ...


==========

@ Ivi: ss giữ đúng lời hứa, post chap 3 rồi nè. Đáng ra onl từ mấy bữa trc', nhưng khi đọc lại thấy cần sửa nên lại dùng mấy ngày để sửa tongue

À, mà em thấy cái Rating có ít quá ko? ss nghĩ là chắc phải nâng lên.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
iloveneji4rever

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 134
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 31/07/2008
Ryo : 143
Số lần được Thanks : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: Isadora (by Tatsuko) ( Đã chấm tới chap III )   8/9/2009, 4:07 pm

Chà ! Chờ dài cổ giờ mới được com cho Isadora chap III . Ss Tat mân lâu kinh khủng >.<

Ivy ấn tượng với đoạn đầu của chap III . Cách miêu tả, dùng từ ngữ gây cảm giác mạnh . Thích cách ss Tat tả màu xanh của đôi mắt . Thường thì đôi mắt xanh sẽ diễn tả sự trong sáng nhưng ở fic của ss , chỉ tồn tại màu xanh u tối .

Đoạn kết khiến người đọc hồi hộp đợi chap tiếp .

Điểm cho chap III : 27

_______________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
tatsuko

avatar

Genin Làng Đá


Tổng số bài gửi : 20
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 05/10/2008
Ryo : 73
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Isadora (by Tatsuko) ( Đã chấm tới chap III )   9/9/2009, 7:15 pm

À, ss từ đầu đã thích mắt màu xanh lá úa, màu xanh hơi ngả sang vàng một ít. Cảm thấy rất đẹp ><" (và nó hợp với hình ảnh nv của ss)
Bữa giờ ss đang viết chăm chỉ hơn 1 tí, nhưng cũng ko chắc khi nào có chap mới nữa batting eyelashes
Cuối cùng: khi nào em post qua 4rum kia thì gửi cho ss cái link để lâu lâu ghé qua xem thử nhé.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content





Bài gửiTiêu đề: Re: Isadora (by Tatsuko) ( Đã chấm tới chap III )   

Về Đầu Trang Go down
 

Isadora (by Tatsuko) ( Đã chấm tới chap III )

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» [Saint Seiya - The Lost Canvas fic] Road Untraveled
» [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
» [Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love
» Hướng dẫn các mũi đan căn bản bằng video
» giúp mình đi (móc mũ)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Online :: Vũ điệu của chữ viết :: Fan fic Naruto :: NVFO Non-Naruto Fic-