]Bộ sách kỷ vật 10 năm Hoa Học Trò
Naruto Vietnamese Fan Online
.: Chào mừng bạn đến với forum NVFO - Diễn đàn Naruto - Từ Fan - Vì Fan :.



Bạn là một người thích phiêu lưu và mạo hiểm?

Bạn là một người thích Naruto?

Bạn quý trọng tình bạn như Naruto hay bạn thấy cuộc sống này toàn màu đen của sự hận thù trong Sasuke?

Sao ko thử khám phá và tìm câu trả lời cho chính mình?

Hãy đến với NVFO- diễn đàn từ fan và vì fan thảo luận, cuốn mình theo những dòng cảm xúc của các fan hội tụ từ ba miền Việt Nam.

Chúc các bạn luôn vui vẻ khi tham gia cùng chúng tôi. ^^




 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  Đăng Nhập  

[bold]Hiện Nay mình đang muốn gây dựng lại forum nhưng thời gian có hạn nên cần có người hợp tác 1/Đầu tiên mình cần một đội dịch truyện khoảng 5 thành viên có thời gian vao tối thứ 4 để kịp trans những chap Naruto mới nhất 2/Mình cần 10 người có thể quản lý các box của diễn đàn và xử lý những bài spam trong thời gian vắng mặt 3/Mình cần một designer để cùng hợp tác xây dựng lại forum 4/Mình cần một người chuyên ngĩ nội dung xây dựng forum và các chuyên mục Nếu bạn nào mong muốn xin hãy gửi mail đến yahoo Alviss_nashashi@yahoo.com.vn Thân! Team sẽ bắt đầu làm việc khi đáp ứng đủ người dịch truyện Thân Darkking1611[/bold]

Share | 
 

 Bộ sách kỷ vật 10 năm Hoa Học Trò

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Naruto Kute

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 92
Age : 25
Ngày Gia Nhập : 06/11/2008
Ryo : 1091
Số lần được Thanks : 16

Bài gửiTiêu đề: Bộ sách kỷ vật 10 năm Hoa Học Trò   15/4/2009, 8:24 pm

Sau đây là những câu truyện ngắn trong Bộ sách kỷ vật 10 năm của Hoa Học Trò.

MỘT CANH BẠC.
Hoàng Lan
Tôi thua. Thua trắng tay. Chiếc Dream II cũng đi nốt. Thành "cờ bạc" giúi vào tay tôi 10.000đ tiền thương hại. Tôi cay cú. Nhưng vẫn phải cầm. Tối tệ.
Tôi là Hà "tư bản", tôi tiêu tiền khỏi phải nghĩ, vậy mà giờ lại phải cầm 10.000 tiền thương hại của nó. Lẽ đời lên voi xuống chó là vậy. Không cầm thì đi bộ mà về. Mà cầm thì ...
Hôm nay số tôi đen. Đen như cún vậy. 4 triệu tiền dằn túi cùng chiếc xe cầm với giá 20 triệu thế là "đi ăn cướp". Cay quá! Tôi bỏ ra khỏi sới. Đi một cách thảm hại ra cửa. Tới nhà chờ xe bus.
Ở đó, cái nhà chờ tồi tàn ấy, những người nghèo với những mùi chợ búa làm tôi ngại. Lần đầu tiên đi xe bus, tôi muốn ói.

-Cậu gặp vận xui hả?

Một cậu thanh niên cầm bộ bài bảo. tôi rút điếu thuốc cong queo trong túi ra. Gật đầu. Người thanh niên xỉa bài ra làm bốn bài nhỏ. Y chơi lần lượt từng bài. Tôi cảm thấy ngứa tay. Y nói như khiêu khích:

-Tôi đang buồn vì ko có ai chơi cùng đây.

Tôi quay mặt đi. Măt chạm vào chiếc biển ghi "Giá vé đồng hạng 1000đ/khách" . Có nghĩa là còn 9000đ. Tôi lầm bầm.

-Chia ba bài bỏ một. Nhất 5000đ, tứ quý 10.000đ. Chặt 3 cây 3000đ

-Được. Chia đi.

Ván thứ nhất, tôi thắng. Y tên là Tuấn, người Thanh Hóa.

Ván thứ hai, thứ ba, trong túi tôi đã rủng rỉnh 40.000đ. Ván thứ năm, thứ sáu, y là một thằng ngu trong trò chơi đầy trí tuệ này.

Ván thứ mười, Tôi bị chặt tứ quý. Mất 50.000đ. Song lại nhất. Vì thế mất 20.000đ.
Ván thứ mười chín, chiếc xe bus đã chạy, túi tôi đầy tiền.
Ván thứ hai mươi sáu, tôi chặt tứ quý, y thua cho tôi 100.000đ
Ván thứ ba mươi hai, y đặt nhẫn vàng ra. Vậy là tôi đã có trong tay 14 triệu. Còn 10 triệu nữa thôi là tôi lấy lại những gì vừa mất trong sới bạc hồi nãy.
Tôi bảo y:

-Mình đánh tất tay đi. Nhất được tất 14 triệu.

Y ngần ngừ, rối cũng gật.
Tôi đi bài rất nhanh. Còn con cuối là con Q cơ thì bị chặn lại.
Y đánh. Tôi nghĩ đến 3,5 và 7 cơ trên bài y và nhếch miệng cười. Q cơ của tôi yên tâm là có đất dụng võ.
Vậy mà ...
3,5,7,9,J cơ nằm hết ở bài thứ ba-bài bỏ. tôi ngao ngán. Y bảo:

-tiếp không?

Tôi gật đầu. Y chỉ được cái may mắn.
Ván thứ bốn mươi chín, tôi nợ lại 40 triệu. Y đỏ một cách lạ lùng.
Ván thứ năm mươi ba, y đưa tôi tờ giấy với cây bú, bào viết giấy nợ. Tôi ghi theo lời y đọc:

"Tôi tên là Nguyễn Việt Hà, địa chỉ 9802 đường ... nợ anh Vũ Anh Tuấn, người Thanh Hóa trọ tại số 1 phường Thanh Lương, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội, số tiền là 81 triệu đồng. Kỳ hạn trả là ngày 30-11-1998. Nếu tôi không trả, anh Tuấn sẽ lấy mạng tôi. Tôi ghi giấy này yêu cầu các cơ quan chức năng nếu tôi chết đề nghị không truy cứu anh Tuấn. Bởi lúc đó tôi hoàn toàn tự nguyện.
Hà Nội, 10-11-1998
N.V.H"

Tôi đánh dấu vân tay và ký vào đó.

***
Trong suốt 20 ngày, tôi gom đủ 80 triệu.
Cha tôi vừa trúng thầu một vụ làm ăn cỡ tiền tỉ, khi tôi lấy 80 triệu, cha tôi chỉ nòi vài câu đại ý là "Kinh doanh thế nào thì kinh doanh, coi chừng bị lừa". Cha tôi đâu biết "Cửa hàng bán đồ lưu niệm" của tôi có địa chỉ là số 1 phường Thanh Lương, quận Hai Bà Trưng.
Còn thiếu 1 triệu, tôi định bụng sẽ giật bằng vái ván tá lả.
Chiều 30-11, tôi rời sòng bài trong khu văn công Mai Dịch khi trong túi có 90 triệu. Vừa mệt vừa say khi ăn ra 10 triệu tôi về đánh 1 giấc ,à quên đến việc đưa tiền cho Vũ Anh Tuấn.

Sáng 1-12
Tôi đến địa chỉ Tuấn ghi trong giấy nợ. Lòng rất hợm hỉnh.
Đó là một ngôi nhà cấp 4, ở ngoài có rào sắt. Tôi gọi:

-Anh Tuấn ơi !

Một người bán bia hơi bên cạnh nhìn tôi từ đầu tới gót rồi bảo:

-Cái thằng Thanh Hóa ấy chết cách đây hơn ba tháng rồi. Đó là nhà hoang đấy !

Tôi sững người, lạnh hết cả sống lưng. Dắt chiếc Spacy cũng không vững. Tôi ngồi xuông chiếc ghế trong quán bia và hỏi:

-Có thật là chết cách đây ba tháng không cô? Cái thằng có phải cao mét tám, tóc dài nhuộm vàg hoe, mắt một mí, nói giọng đặc sệt Thanh Hóa không cô?

-Phải ! Uống bia gì vậy? Việt Hà hay bia Đức?

-Cho cháu cốc bia Đức đi. Tôi mệt bã người. Chợt có tiếng nói.

-Cô đổi bia Việt Hà đi.

Quay lại. Tôi ú ớ. Y nhếch mép cười:

-Vậy là cậu chậm 1 ngày.

Tôi run rẩy đặt xấp tiền lên bàn. Y tiến tới, gạt phắt đi.

Mắt y đỏ ngầu.

-Tao chỉ muốn lấy mạng mày thôi. Tao muốn được sống.

Tôi thấy cổ họng mình như bị đổ chì. Y tiếp:

-Cũng đánh bạc như mày, tao đã mất mạng và bây giờ đến lượt mày...

Tiếng cô bán bia vang lên.

-Bia Việt Hà hết rồi. Uống bia Đức đi.

Tôi nhìn cô trân trối, muốn cô hiểu rằng tôi đang bị đe dọa.
Y nói:

-Cũng được cô ạ.

Tôi kinh hoàng nhận ra tôi đag đón lấy một cốc bia Đức sóng sánh. Và tôi thấy tôi đang khoái trá uống một hơi hết cốc bia. Và lại thấy chính cái thằng tôi mở khóa xe Spacy 125, chiếc xe phut khói lao đi. Tôi chạy tới cô bán bia hơi hoảng hốt.

-Cô ơi, cô ơi ...

Cô bán bia hơi không nghe thấy, không nhìn thấy. Cô cho tiền vào túi, thu dọn cốc tách. Tôi chạy tới. Tôi thấy mình đi xuyên qua người cô. Và cơn gió tới, tôi bị hất bổng lên, tôi bay đi. Trong tay tôi chỉ có một bộ bài.
Chẳng hiểu từ đầu. Có lẽ tôi nên bắt chước Tuấn ...
Thanh Lương, Hà Nội 1998.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/novemberchopin_0411/
kunoichi_otaku

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 130
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 08/08/2008
Ryo : -730
Số lần được Thanks : 10

Bài gửiTiêu đề: Re: Bộ sách kỷ vật 10 năm Hoa Học Trò   16/4/2009, 6:35 pm

Điểm cho truyện ngắn thứ nhất "Một canh bạc": 40.
(Sẽ Cộng Vào Đợt Nộp Điểm Quý 2 / Tháng 4)

_______________

Suspicious...
Death is the right and only way to set myself free...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Naruto Kute

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 92
Age : 25
Ngày Gia Nhập : 06/11/2008
Ryo : 1091
Số lần được Thanks : 16

Bài gửiTiêu đề: Re: Bộ sách kỷ vật 10 năm Hoa Học Trò   16/4/2009, 7:21 pm



BÍ MẬT CỦA CÁI RỐN
Vũ Ngân Hà
Bố tôi là thương binh, bố rất yếu, đã thế lại đau ốm luôn. Mọi công việc đồng áng nặng nhọc mẹ tôi đều gánh vác. Trong mắt tôi, mẹ là một người đáng sợ, nhất là khi mẹ đi làm đồng về, thấy tôi biến đi chơi, bố đang quét sân, cho gà ăn hay nấu cơm, là những phần việc mà mẹ giao cho tôi phải làm. Thật lòng, lúc đó tôi không hiểu cuộc sống của mẹ là một sự hy sinh nhọc nhằn, dài dặc, nhẫn nại mà không một lời than thở ... Nhiều khi tôi ước tôi có một bà mẹ dịu dàng như trong những quyển truyện mà cô giáo đọc cho chúng tôi nghe ở lớp mẫu giáo.

Một hôm, trong khi ngắm nghía mình trước gương, tôi bbổng nãy ra một suy nghĩ. Mọi cái trên người tôi đều có công dụng của nó, duy có cái rốn thì tôi không hiểu công dụng của nó là gì? Có lẽ là để cho đẹp ! Nhưng chắc hẳn là không phải thế, vì nếu để đẹp thì không có lẽ gì nó lại ở một chỗ kín đáo hầu như chẳng ai nhìn thấy như vậy.

Tôi cứ suy nghĩ về cái rốn của mình và cuối cùng thì không nhịn được phải hỏi bố, người thường có đủ kiên nhẫn để lắng nghe tất cả những câu hỏi của tôi:

- "Bố ơi, cho Cún hỏi, cái rốn thì để làm gì !".

Bố nghĩ một lúc rồi mới trả lời, như mọi khi:

- "Để con luôn nhớ đến mẹ ! Mọi người đều có cái rốn để nhớ đến mẹ của mình. Ví dụ như mẹ nhìn vào rốn của mẹ, mẹ nghĩ đến bà ngoại, dù bà đang ở dưới quê rất xa. Bố nhìn vào cái rốn của bố, bố nghĩ đến bà nội, cho dù bây giờ bà nội đã mất. Mọi người đều phải có rốn để nhớ đến người đã sinh ra mình ! "

-"Tại sao lại thế hả bố, tại sao nhìn rốn lại nghĩ đến mẹ?"

-"Vì ngày xưa con được nối liền với mẹ bằng một sợi dây, khi con ra đời, cái dây rời đi chỉ còn lại rốn. Mỗi khi con nhìn xuống rốn con sẽ nhớ là hồi trước con nối liền với mẹ ! "

Đó là câu chuyện bố kể cho tôi nghe về tình mẩu tử, câu chuyện rất đơn giản nhưng thấm thía vô cùng. Và từ đó, mỗi khi giận dỗi mẹ, tôi lại nghĩ đến cái rốn của mình, nhớ là ngày xưa, mình đã nối với mẹ bằng một sợi dây, và tất cả những giận dỗi tiêu tan, chỉ còn tình yêu thương ở lại ...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/novemberchopin_0411/
kunoichi_otaku

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 130
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 08/08/2008
Ryo : -730
Số lần được Thanks : 10

Bài gửiTiêu đề: Re: Bộ sách kỷ vật 10 năm Hoa Học Trò   18/4/2009, 8:16 pm

Điểm cho truyện ngắn thứ nhất "Bí Mật Của Cái Rốn": 20.
(Sẽ Cộng Vào Đợt Nộp Điểm Quý 2 / Tháng 4)


_______________

Suspicious...
Death is the right and only way to set myself free...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Naruto Kute

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 92
Age : 25
Ngày Gia Nhập : 06/11/2008
Ryo : 1091
Số lần được Thanks : 16

Bài gửiTiêu đề: Re: Bộ sách kỷ vật 10 năm Hoa Học Trò   4/5/2009, 4:52 pm

CHIẾC MÁY ẢNH KINH DỊ
Vàng Ngọc Sao.
Tặng Đăng Khải.
Chiếc máy ảnh của Khải lại trục trặc ngay trong những ngày chuẩn bị thi như thề này khiến Khải lo sốt vó. Thực ra nếu muốn Khải vẫn có thể mượn máy ảnh của bạn bè được. Song Khải không muốn một chút nào. Chụp bằng máy của người khác thường ảnh sẽ kém dộ tự nhiên. Khải chụp ảnh từ năm 13 tuổi tính ra tới nay đã 8 năm rồi chứ ít ỏi gì, nên Khải rành về máy ảnh lắm. Biết vậy Tú bên khoa Điện Ảnh chỉ " Khải lên chùa Bộc hỏi ông Thụ có thể ông ấy chữa máy cho nhanh lắm!". Máy ảnh của Khải trục trặc về tốc độ. Để tốc độ B thường không được. Mà trong bài tập ảnh số 13 tới thứ 6 đã nộp lại phải có một ảnh chụp đêm. Hôm nay đã là thứ 5 rồi còn gì. Khải cuống cuồng bỏ giờ Triết, lấy xe phi vội lên chùa Bộc.

Ông Thụ trạc 80 tuổi, tóc để dài chấm vai, trán vồ, mắt cú vọ, mũi diều hâu, răng thỏ. Hai cái răng cửa to bè và còn trắng toát.

Đó là hai cái răng còn lại duy nhất của cả hàm. Nói chung nhìn ông rất cổ quái.

-Cậu tưởng chữa tốc độ máy là đơn giản lắm sao? Bây giờ phải tháo rời ra, sửa mạch tốc độ. Nhanh nhất thì thứ bảy mới lấy được.

-Nhưng thứ 6 cháu đã phải nộp bài rồi ...

- Tôi sẽ cho cậu mượn máy của tôi.

-Nhưng ... mà thôi, thế cũng được vậy. Giờ này nước đến chân rồi không nhảy không xong.

Máy ảnh của ông Thụ cũng cổ quái như ông ta vậy. Đó là chiếc máy ảnh hiệu lạ hoắc "Ylamama" đời F4. Ông Thụ bảo:

-Đây là chiếc máy ảnh cổ bây giờ tìm mỏi mắt cũng không có đâu. Nikon và Canon tự hào bởi ống kính các hãng đó xịn song gặp ống kính của "Ylamama" của tôi thì cũng bằng thua thôi.

Ống kính "Ylamama" tiêu cực f:135 mm liền luôn với thân máy như máy điện tử song nó có telezoom. Độ mở cũng rộng. Khẩu độ lớn nhất là 28. Tốc độ máy lên tới 1/5000 giây. Thân và ống như mạ bạc. Máy hơi nhỏ như loại "Yachica","Olimpus" và nhẹ.
Khải không còn cách nào khác là cầm máy về để đi chụp.

Bài tập số 13, thứ 6 phải nộp và thuyết trình với thầy Lâm dạy môn nhiếp ảnh ở lớp coi như là bài thi học kỳ. Trong 5 bức ảnh của bài tập thì một là chân dung, một là kiến thức, một là nội thất, một là sinh hoạt và một là tự do.

Bức tự do phải chụp đêm .

Khải long rong xe trên đường. Bấm máy liên tục. Khi thì một đứa bé trai đang tắm, lúc thì một phụ nữ đan lồng chim. Trời hôm nay nắng đẹp. Điều ấy càng khiến cho Khải mê mải hơn, say hơn với tiến cò của máy kêu. Nhất là máy này, nghe tiếng nổ khi bấm cò sướng tai lắm. Nghe giòn và đanh chứ không khô như "Practica", "Yachica" ... Nikon và Canon cũng từng nổi tiếng về tiếng nổ khi bấm còi song xét với "Ylamama" thì không thể so được.

Khải đứng sững lại khi thấy chiếc xích lô đang tiến dần lại ngã tư Nguyễn Hữu Huân, Lò Sũ. Những khoang nắng tỏa trên mặt đường. Khải vội vã chống xe, Khải chạy như bay lên quán Flagon. Lên tầng 3, chĩa máy xuống. Vừa lúc chiếc xích lô đi vào khuôn hình. Khải bấm. Chưa lên cò. Khải bực bội, lên cò. Nhưng không còn cảnh đó nữa rồi. Chiếc xích lô đã đi qua khoảng nắng. Khải dậm chân thình thịch mà tiếc. Không tiếc sao được. Đây là cảnh thử 3 Khải bỏ lỡ trong buổi chụp hôm nay. Tất cả chỉ vì quên chưa lên cò. 2 cái trước 1 ở phủ Tây Hồ, Khải định chụp một cô gái tóc chấm vai, mắt tròn to, lông mi công vút đang chấp tay khấn. khi đó các khoảng nắng đang dàn trải có chủ ý. Lên được ven mặt và hiệu quả khói hương nghi ngút. Cái ảnh đó là cái ảnh chân dung thì tueỵ6t vời. Lúc Khải muốn sắp đặt để chụp lại thì cô gái từ chối. Cô bảo: "Xin lỗi anh, để hôm khác. Hôm nay là giỗ đầu bạn trai em cho nên em không thể ... ". Khải cũng xin lỗi cô ta và thắp một nén nhang cho bạn trai của cô.

Nhìn tấm ảnh bạn trai của cô được đưa vào thờ trong phủ, khải khẽ buồn. Anh ta trạc tuổi Khải, tóc rẽ ngôi giữa, mặt lớn, mũi hơi khoằm, môi đậm. Khải cảm thấy có cảm tình ngay với người torng ảnh. Còn bức thứ 2 mà làm Khải tiếc hùi hụi đó là bức chụp kiến trúc Nhà Hát lớn qua gương phản chiếu khi có một người chở tấm gương lớn đi qua. Ý đồ chụp của Khải là chụp một người đàn ông đạp xe đạp chở cả Nhà Hát lớn đằng sau. Dĩ nhiên cái Nhà hát lớn ấy là qua gương. Song cũng không kịp. Khải quên chưa lên phim.

Tối. khải lên tầng 5 khu giảng đường Bách Khoa.

Đặt chân máy. Cho máy úp. Để tốc độ B chụp đường Đại Cồ Việt lấy những dải sáng của đèn đường và đèn xe qua lại. Khi Khải đếm đến 30 rối bấm. Lại quên chưa lên phim. Khải bực dọc. Khải lên lại phim định chụp. Song lại thấy chán bởi bức ảnh đó nếu chụp chẳng đưa ra một ý gì ngoài những vệt sáng kéo dài. Quá cũ rồi. Nên thôi. Khải tìm cái khác để chụp.

Ban nãy cũng thế. Khải cũng nhớ là quên lên phim mà không chụp cảnh nội thất ở nhà đứa bạn. Khải định chụp cầu thang xoáy trôn ốc nhà nó bời nắng từ những ô cửa sổ lên cầu thang hắt xuống tạo thành những mảng mang tính nhịp điệu và đường nét. Sau lại chẳng thấy đẹp gì. Khải lại thôi.

Đêm rồi. Phim cũng hết. Khải về. Vào ngay buồng tối. Tráng rồi soi trên máy phóng. Điều bất ngờ gây cho Khải cảm giác bực phát điên đó là chỉ có 5 cái ảnh. Còn 31 kiểu kia đều trắng xóa như kiểu chụp thiếu ánh sáng vậy. Chỉ lên rất mờ. Khải nắm vật ra. Chằng buồn soi phim nữa.

Mới 4h sáng Khải dã tỉnh ngủ. Sự ám ảnh về bài thi phải nộp hôm nay lại càng khiei61n Khải bực bội và lo lắng. Nhìn cuốn phim, Khải thở dài não ruột. Khải soi qua máy phóng xem 5 kiểu đó - 5 kiểu đạt trong cuốn phim hôm qua. Và khải kinh hoàng nhận ra 5 kiểu đó là 5 kiểu mà Khải đã bấm nhưng quên chưa lên phim. Khải tự hỏi: " Liệu có phải máy này chụp không cần lên phim?"

Khải vội vàng phóng 5 bức ra. Cho vào thuốc hiện rồi cho vào thuốc hãm. Rồi sấy khô ảnh.

Bức thứ nhất lại chính là bức ở phủ Tây Hồ. Cô gái đang chắp tay khấn. Cái gì thế này, Khải rụng riờ chân tay khi nhận ra kề bên cô gái là một người con trai. Anh ta nhìn đăm đăm cô gái. Đúng là anh ta rồi. Người bạn trai đã mất của cô gái. Khải lạnh hết sống lưng, lật ngay tấm thứ hai. Nhà Hát lớn. Cũng không loại sự kinh hoàng. Đó là Nhà Hát lớn ngày xưa. Người đàn ông đèo tấm gương lớn vẫn vậy nhưng Nhà Hát thì trông cổ kính lắm. Khải đã được xem ảnh tư liệu về Nhà Hát lớn năm 1945 khi tổ chức cuộc mít tinh khởi nghĩa 19-8, Nhà Hát lớn trong ảnh y hệt. Bức thứ 3 chiếc xích lô. Một người phụ nữ ngồi trên xích lô mặc chiếc áo dài như các phụ nữ năm 30. Người phụ nữ giơ tay chảo tựa như bà ta biết Khải chụp. Mà trước đó, chiếc xích lô làm gì có người nào khác ngoài ông đạp xích lô. Bức thứ 4 còn kinh hãi hơn. Cầu thang xoáy trôn ốc nhà thằng bạn. Một người phụ nữ đang ngồi đó. Bà ta đang vá áo. Ánh sáng chiếu vào tạo ven. Khải nhìn kỹ và nhận ra đó là mẹ của thằng bạn. Bả đã mất cách đây 4 năm về trước. Còn bức cuối cùng ở đường Đại Cồ Việt, những vệt sáng tụ lại tươớc cổng vàp Bách khoa. Nhỉn kỹ thì đó là một vụ tai nạn. bức ảnh đỏ quạch như lắp kính lọc dỏ vậy. Mà Khải thì không bao giờ sử dụng kính lọc.

Thầy Lâm xem ảnh của Khải và nói:

-Ảnh chụp tuyệt lắm Khải ạ! Bức ảnh như biết nói vậy. Tôi dạy nhiếp ảnh nhiều năm bây giờ mới có được một cậu học trò như vậy.

Khải đang hoang mang. Suốt từ lúc phóng ảnh ra, đến bây giờ, Khải cứ như kẻ tâm thần vậy. 5 tấm ảnh?
Khải nói với bạn bè khi sáng vào trường, bạn bè bảo Khải cứ đùa. Tú nói: "Hay Khải đọc truyện ma của em nhiều đâm hoang tưởng". Khải chẳng muón nói với ai nữa.

Tối. Khải phi xe qua đường Đại Cồ Việt. Khải kinh hoàng tột độ khi nhận ra, một vụ tai nạn. Y hệt trong tấm ảnh thứ 5.

Khải mang máy đến. Đưa cho ông Thụ. Khải nói:

- Máy ảnh của bác ...

Ông Thụ cười:

-Tôi đi chụp từ ngày bé, cùng lứa với, Khưu Từ Chấn, Phạm Văn Mùi, Nguyễn Cao Đàm, Lê Anh Tài ... Nhưng ảnh của tôi không như ảnh của họ. Tôi quan niệm nhiếp ảnh là sự ghi chép thời gian. Các cậu còn trẻ, đi chụp ảnh chỉ lúc nào cũng muốn ghi hình là chính. Các cậu quên mất rắng mục đích của nhiếp ảnh là ghi lại những khoảnh khắc thời gian đáng ghi. Đó là lý do vì sao Võ An Ninh nổi tiếng đến vậy. Dĩ nhiên, nhiếp ảnh nghệ thuật cũng rất đòi hỏi sự đẹp. Nhưng đẹp mà không biết nói thì khác gì một cô gái có sắc đẹp nhưng mất nết đâu.

Khải cảm ơn ông Thụ rồi khác cốt ghi tâm điều ấy ....

Flagon 17-01-1999
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/novemberchopin_0411/
kunoichi_otaku

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 130
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 08/08/2008
Ryo : -730
Số lần được Thanks : 10

Bài gửiTiêu đề: Re: Bộ sách kỷ vật 10 năm Hoa Học Trò   13/6/2009, 2:57 pm

Điểm cho truyện ngắn thứ 3 "Chiếc Máy Ảnh Kinh Dị": 40.
(Sẽ cộng vào đợt nộp điểm Quý 2 / Tháng 6)

_______________

Suspicious...
Death is the right and only way to set myself free...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content





Bài gửiTiêu đề: Re: Bộ sách kỷ vật 10 năm Hoa Học Trò   

Về Đầu Trang Go down
 

Bộ sách kỷ vật 10 năm Hoa Học Trò

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Online :: Vũ điệu của chữ viết :: Truyện chữ :: Giở truyện cùng tôi-