]Ông già và biển cả
Naruto Vietnamese Fan Online
.: Chào mừng bạn đến với forum NVFO - Diễn đàn Naruto - Từ Fan - Vì Fan :.



Bạn là một người thích phiêu lưu và mạo hiểm?

Bạn là một người thích Naruto?

Bạn quý trọng tình bạn như Naruto hay bạn thấy cuộc sống này toàn màu đen của sự hận thù trong Sasuke?

Sao ko thử khám phá và tìm câu trả lời cho chính mình?

Hãy đến với NVFO- diễn đàn từ fan và vì fan thảo luận, cuốn mình theo những dòng cảm xúc của các fan hội tụ từ ba miền Việt Nam.

Chúc các bạn luôn vui vẻ khi tham gia cùng chúng tôi. ^^




 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  Đăng Nhập  

[bold]Hiện Nay mình đang muốn gây dựng lại forum nhưng thời gian có hạn nên cần có người hợp tác 1/Đầu tiên mình cần một đội dịch truyện khoảng 5 thành viên có thời gian vao tối thứ 4 để kịp trans những chap Naruto mới nhất 2/Mình cần 10 người có thể quản lý các box của diễn đàn và xử lý những bài spam trong thời gian vắng mặt 3/Mình cần một designer để cùng hợp tác xây dựng lại forum 4/Mình cần một người chuyên ngĩ nội dung xây dựng forum và các chuyên mục Nếu bạn nào mong muốn xin hãy gửi mail đến yahoo Alviss_nashashi@yahoo.com.vn Thân! Team sẽ bắt đầu làm việc khi đáp ứng đủ người dịch truyện Thân Darkking1611[/bold]

Share | 
 

 Ông già và biển cả

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
tatsuko

avatar

Genin Làng Đá


Tổng số bài gửi : 20
Age : 25
Ngày Gia Nhập : 05/10/2008
Ryo : 73
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Ông già và biển cả   18/4/2009, 8:00 pm


Ông già và biển cả


Ernest Hemingway
(tự type theo cuốn Ông già và biển cả, nxb Văn nghệ thành phố Hồ Chí Minh, xuất bản năm 2000)

------------------------------

Có một lão già nọ, một mình một chiếc thuyền con thường ngày đến câu cá ở vùng Nhiệt lưu. Liền trong tám mươi bốn ngày, lão không kiếm được một con cá nào. Bốn mươi ngày đầu có một chú bé cùng đi với lão; nhưng sau mấy chục ngày đi không rồi lại về không ấy, bố mẹ chú bé bảo con rằng cái lão già ấy thế là hãm tài đứt đuôi đi rồi, nói một cách khác là hết sức xúi quẩy và bắt con phải đi theo một thuyền khác; chiếc thuyền này chỉ một tuần lễ đã vớ luôn được ba con cá to tướng. Thế là chiều chiều, chú bé đành rầu rĩ đứng nhìn lão già trở về với chiếc thuyền không. Và mỗi lần như thế chú lại xuống bãi khuân hộ cho lão hoặc mớ dây câu, hoặc cái xỉa với chiếc sào nhọn hoặc chiếc buồm cuộn tròn quanh thân cột. Chiếc buồm là những mảnh túi bột đã cũ kết lại, và cuộn lại như thế trông nó thật chẳng khác gì một lá cờ rũ chiến bại.

Thân hình lão già gầy và khô đét, phía sau gáy mang nhiều nếp nhăn sâu hoắm. Những vết rám nâu của cái thứ ung thư vô hại ngoài da do ánh phản quang của vầng thái dương trên mặt biển nhiệt đới gây nên in rõ trên hai má lão. Các vệt rám đó choán khắp hai bên khuôn mặt lão và hai bàn tay lão mang nhiều vết sẹo hằn sâu là dấu vết của nhiều phen cọ sát với những sợi dây câu trĩu cá. Nhưng không có vết sẹo nào mới; toàn là những vết đã cũ khác nào những vết soi mòn trên bãi cát không có cá.

Ở con người của lão, cái gì nom cũng già cỗi chỉ trừ có đôi mắt vui đời và gan góc xanh màu nước biển.

Kéo thuyền lên bãi xong, khi hai người vừa bước lên con chạch trên bờ thì thằng bé nói:

_ Bác Xăngchiago, bây giờ thì cháu có thể trở về và đi nghề với bác được rồi. Nhà cháu đã có tiền.

Lão già đã dạy nghề cho thằng bé và nó mến lão. Lão nói:

_ Thôi, cháu đang đi với một chiếc thuyền gặp vận may. Cứ nên ở đấy với họ.

_ Thế nhưng bác cứ nhớ lại mà xem, có bận cả hai bác cháu mình luôn tám mươi bảy ngày chẳng câu được một con cá nào, thế rồi bỗng nhiên luôn trong ba tuần, ngày nào cũng vớ được những con kếch xù.

Lão già nói:

_ Bác nhớ chứ. Bác cũng rõ chẳng phải vì nản chí mà cháu bỏ bác.

_ Bố cháu bắt cháu đi với người khác. Cháu còn bé. Cháu đành phải vâng lời.

_ Bác biết – lão già nói – Chuyện ấy cũng là thường tình.

_ Bố cháu không tin.

_ Ừ, nhưng ta thì ta tin. Phải không cháu?

_ Vâng – chú bé nói – Bác có bằng lòng cháu thết bác một chầu bia ở đằng khách sạn "Vọng Lâu" không? Ta sẽ mang các thứ này về nhà sau.

_ Sao lại không – lão già nói – Cũng tay nghề với nhau cả mà lị.

Hai người cùng đến ngồi ở khách sạn "Vọng Lâu". Nhiều tay dân chài tỏ ý chế giễu lão già, nhưng lão chẳng lấy đó làm phiền lòng. Một số khác đã luống tuổi thì nhìn lão và cảm thấy buồn. Tuy thế họ cũng vẫn giữ vẻ thản nhiên và ung dung nói chuyện phiếm với nhau về các dòng nước, các mực nước thả câu, về tình hình đẹp trời kéo dài, về những điều mắt họ từng trông thấy. Những người dân chài gặp được ngày làm ăn may mắn đã về cả, mẻ cá của họ mổ xong đã được đem xếp lên hai tấm ván có bốn người, cứ hai người một tấm, lắc lư khiêng đến sở cá, đợi chiếc xe cam nhông có buồng ướp lạnh tải ra chợ Havana. Những người đánh được cá mập thì mang bán cho "xưởng cá mập" ở phía bên kia vịnh, nơi đó người ta treo những con cá này lên một cái móc sắt, mổ lấy gan, cắt vây và lột da còn thịt sau đó được đem xẻ thành từng súc chuyển đến nhà ướp muối.

Mỗi lần có gió đông, mùi "xưởng cá mập" nồng nặc trên bến, nhưng hôm nay, ngọn gió sau khi xoay chiều về hướng bắc đã tắt hẳn nên cái mùi đó chỉ thoang thoảng và ở khách sạn "Vọng Lâu", trời nắng đẹp và dễ chịu.

Thằng bé thủ thỉ:

_ Bác Xăngchiago!

_ Cái gì đấy? – Lão già đáp lại. Lão cầm cái cốc trên tay và miên man nghĩ đến những câu chuyện
đã qua từ mấy năm về trước.

_ Bác có muốn cháu đi câu cho bác ít cá trích để mai bác dùng không?

_ Thôi. Cháu cứ đi đánh bóng đi. Bác còn có thể cầm chèo được và Rôgiêliô sẽ quăng lưới.

_ Nhưng cháu muốn đi cơ. Nếu không được đi câu với bác thì cháu cũng muốn giúp bác tí việc.

Lão già nói:

_ Cháu đã thết bác bia rồi còn gì. Nom cháu đã ra vẻ người lớn rồi đấy.

_ Ngày bác đưa cháu đi thuyền với bác lần đầu, cháu lên mấy bác nhỉ?

_ Lên năm, và suýt nữa thì cháu ngỏm mất ở cái chuyến ấy. Cháu có nhớ không? Bác kéo được con cá lên, nó đang khỏe lắm và tí nữa thì nó quẫy vỡ cả thuyền ra.

_ Sao cháu không nhớ! Nó quẫy đuôi cứ ầm ầm cả lên, gãy béng mất cái ghế còn bác thì cứ cầm chày mà nện. Cháu nhớ bác du cháu ra trước mũi thuyền vào giữa đống dây câu ướt nhẻm; lúc ấy cháu thấy cả chiếc thuyền rung lên, nghe thấy bác nện con cá thình thịch nghe như là đẵn cây và mùi máu cá nồng nặc cả người cháu.

_ Có thật là cháu nhớ tất cả những chuyện ấy hay chỉ là nghe bác kể lại?

_ Từ cái lần đầu tiên hai bác cháu mình đi biển với nhau đến nay, chuyện gì cháu cũng nhớ tất.
Lãi già nhìn thằng bé với đôi mắt tin cậy, yêu thương đã vàng hoe vì nắng gió. Lão nói:

_ Giá cháu là con của bác thì bác sẽ cứ liều đưa cháu đi. Nhưng cháu có bố, có mẹ cháu và cháu đang đi với một chiếc thuyền gặp vận may.

_ Bác có muốn cháu đi kiếm cái khoản cá trích ấy không? Cháu có thể kiếm đến bốn con mồi cơ. Cháu biết chỗ.

_ Hôm nay bác đã có mồi trữ sẵn rồi. Bác ướp muối ở trong thùng ấy.

_ Cháu sẽ kiếm cho bác bốn con thật tươi.

_ Một thôi! – lão già nói. Niềm hi vọng và tin tưởng của lão chưa hề bị mất hẳn bao giờ. Nhưng chính lúc này đây niềm hi vọng và tin tưởng ấy cũng chỉ mới trỗi lên như một cơn gió vừa chớm nổi.
Thằng bé năn nỉ:

_ Hai vậy!

Lão già nhận lời:

_ Ừ, hai. Nhưng không phải là xoáy của ai đấy chứ?

_ Xoáy cũng chả sao – thằng bé nói – nhưng không, đây là cháu mua.

_ Cảm ơn cháu – Lão già đáp như vậy và bản tính giản dị, lão cũng chẳng buồn nghĩ xem lão đã bắt đầu có cái thái độ quỵ lụy ấy từ bao giờ. Nhưng lão biết rõ lão đã có cái thái độ ấy. Lão cho rằng như thế cũng chẳng có gì là đáng thẹn. Niềm tự hào chân chính của lão cũng chẳng vì thế mà bị tổn thương tí nào.

(to be Cont)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kunoichi_otaku

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 130
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 08/08/2008
Ryo : -730
Số lần được Thanks : 10

Bài gửiTiêu đề: Re: Ông già và biển cả   18/4/2009, 8:32 pm

Điểm cho truyện phần đầu: 32
(Sẽ cộng vào đợt nộp điểm Quý 2 / Tháng 4)

_______________

Suspicious...
Death is the right and only way to set myself free...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
tatsuko

avatar

Genin Làng Đá


Tổng số bài gửi : 20
Age : 25
Ngày Gia Nhập : 05/10/2008
Ryo : 73
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Ông già và biển cả   23/4/2009, 7:33 pm

(cont)

Lão nói:

_ Cứ xem dòng nước này, ngày mai lắm cá đấy.

Thằng bé hỏi:

_ Bác định đi câu ở đâu hở bác?

_ Đi thật xa, trời trở gió kịp quay về là được. Bác cần phải ra đến ngoài khơi trước khi trời sáng.

Thằng bé nói:

_ Cháu sẽ tìm cách xui chủ thuyền của cháu cũng ra thật xa. Như thế nếu bác vớ được con thật to, thuyền cháu sẽ đến và giúp bác một tay.

_ Đằng nhà chủ ấy họ chẳng muốn ra xa quá đâu.

Thằng bé nói:

_ Đúng như thế. Nhưng cháu sẽ vờ trông thấy một cái gì đấy mà lão ta không thể nom thấy, một con chim đang bói mồi chẳng hạn. Lão ta sẽ ngỡ là có cá và thế nào cũng đuổi theo.

_ Họ không có mắt đấy chắc!

_ Ồ, lão ta cũng mù dở rồi!

Lão già nói:

_ Lạ nhỉ! Thế nhưng nhà hắn ta có đi câu rùa bao giờ đâu. Câu rùa hại mắt lắm đấy cháu ạ.

_ Thế bác thì sao, bác đã từng câu rùa hàng bao nhiêu năm ở đằng ghềnh con Muỗi thế mà mắt bác lại vẫn cứ tinh.

_ Bác là một lão già khác đời mà lị.

_ Nhưng liệu bây giờ bác có còn đủ sức để câu nổi một con cá thật to không nào?

_ Sao lại không. Với lại bác còn bao nhiêu mẹo nhà nghề nữa chứ.

Thằng bé nói:

_ Ta mang các thức này về nhà đi. Cháu sẽ lấy cái lưới cá trích đi làm một mẻ.

Hai người khuân các thứ dụng cụ ở dưới thuyền lên. Lão già vác chiếc cột buồm, còn chú bé thì mang cái sọt đựng những cuộn dây câu màu nâu bên chặt nhiều sợi vào làm một, cùng cây sào nhọn và cái xỉa. Cái chậu đựng mồi để dưới sạp đằng mũi, cùng một chỗ với cái chày dùng để nện những con cá lớn mỗi khi kéo được chúng vào sát mạn thuyền. Chẳng lo có ai thó mất của lão già một vật gì, nhưng cánh buồm và dây câu mà phải sương thì không tốt cho nên đem cất đi vẫn là hơn. Còn cây sào và cái xỉa thì đã đành là dân vùng này chẳng ai nỡ lấy của lão nhưng bỏ lại dưới thuyền để cám dỗ thiên hạ thì cũng không nên.

Hai người đi song song bên nhau về nơi túp lều của lão già. Qua khung cửa bỏ ngỏ, họ đi thẳng vào trong lều. Lão già tựa chiếc cột buồm vào vách, thằng bé đặt cái thùng và các thứ lặt vặt khác bên cạnh. Chiếc cột buồm cao gần chấm nóc lều. Túp lều một gian này làm bằng thứ vỏ một loại cây dừa nước rất rắn gọi là guanô. Trong lều có một cái giường, một cái bàn và một cái ghế. Trên mặt nền nhà bằng đất nện có chừa một khoảng trống dùng làm bếp nấu nướng. Trên mặt vách màu nâu ghép bằng những tấm guanô có thớ bền chắc, thấy có hai bức tranh màu: một bức vẽ Trái Tim của Đức chúa Giêsu và một bức chân dung Đức mẹ Đồng trinh. Đó đều là những kỉ vật của vợ lão Xăngchiago – trước đây, trên vẫn còn có treo một bức ảnh tô màu của người vợ nữa, nhưng lão đã hạ xuống vì lẽ cứ nhìn thấy nó lão lại càng thấy mình trơ trọi. Lão đem bức ảnh đặt trên cái xíchđông trong góc lều, phía bên dưới chiếc áo lót dùng để thay đổi của lão.

_ Bác có gì ăn không? – Thằng bé hỏi.

_ Có một nồi cháo cá nấu nghệ. Cháu muốn ăn không?

_ Không. Cháu sẽ về ăn ở nhà. Bác có muốn cháu nhóm bếp cho bác không?

_ Thôi. Để rồi bác sẽ nhóm sau. Có lẽ bác ăn cháo nguội cũng được.

_ Cháu mượn bác cái lưới cá trích có được không?

_ Được lắm.

Không làm gì có lưới cá trích; chú bé còn nhớ rõ cái ngày phải mang cái lưới ấy đi bán. Nhưng hôm nào hai bác cháu cũng chơi cái trò vờ vĩnh ấy. Và chú bé cũng thừa biết là cả cái món cháo cá nấu với nghệ ấy cũng chẳng có nào.

Lão già nói:

_ Tám mươi lăm là một con số may mắn. Nếu bác đánh về được một con cá nặng đến nửa tấn thì cháu sẽ nghĩ sao nào?

_ Cháu lấy cái lưới cháu đi đánh cá trích đây. Sao bác không ra ngồi ngoài cửa cho ấm.

_ Ừ nhỉ. Bác có tờ báo ngày hôm qua đấy. Để bác xem cái mục bóng ném một tý.

Thằng bé không rõ cái tờ báo ngày hôm qua ấy có phải cũng là chuyện bịa hay không. Nhưng ông lão đã đến lôi tờ báo ở dưới giường ra.

Lão Xăngchiago nói, có ý giải thích:

_ Chú Pêricô cho bác lúc ở đằng khách sạn.

_ Đánh được cá trích xong cháu sẽ quay lại đây. Cháu sẽ ướp nước đá cho cả phần của bác lẫn của cháu và sáng mai bác cháu ta sẽ chia nhau. Lát nữa cháu về, bác kể cháu nghe câu chuyện đấu bóng nhé.

_ Đội Hoa Kì không thể nào thua được.

_ Cháu thì cháu rất kinh đội Anhđiêng ở Cơlêvơlen.

_ Phải tin tưởng ở đội Hoa Kì cháu ạ. Cháu phải tính là còn có ông Magiô trứ danh.

_ Cháu sợ cả đội Cọp ở Đêtơrôi lẫn đội Anhđiêng ở Cơlêvơlen.

_ Không khéo rồi cháu đến sợ luôn cả đội Đỏ ở Xixinnati và đội Trắng ở Sicagô.

_ Bác đọc kĩ nhé. Lát nữa cháu về bác kể cho cháu nghe với.

_ Cháu thử nghĩ xem ta có nên mua một vé sổ xố có con số 85 ở đằng cuối không? Ngày mai là ngày thứ 85.

_ Mua chứ - chú bé nói – nhưng còn con số 87 của mẻ cá trứ danh của bác thì thế nào?

_ Những chuyện như thế trăm năm mới có một lần. Cháu có chắc là kiếm được một cái vé có con số 85 không?

_ Cháu có thể mua một chiếc.

_ Một chiếc. Thế là đi hai đôla rưỡi. Tiền ấy biết vay ai bây giờ?

_ Cũng dễ thôi bác ạ! Gì chứ hai đôla rưỡi thì cháu vay được.

_ Bác nghĩ có lẽ bác cũng vay được. Nhưng bác cố làm sao chẳng phải vay mượn ai. Trước còn đi vay sau là đi ăn xin đấy, cháu ạ.

Thằng bé nói:

_ Mặc cho ấm vào bác ạ. Bác chớ quên là đang giữa tiết tháng chín.

Lão già nói:

_ Tháng có cá to. Còn về tháng năm thì ai mà chả đi đánh cá được.

_ Thôi, cháu đi đánh cá trích đây! – chú bé nói.

Khi thằng bé trở về, lão già đang ngủ trong chiếc ghế bành và mặt trời đã lặn. Chú bé lấy chiếc chăn lính cũ ở trên giường phủ lên lưng ghế và lên hai vai lão già. Đôi vai của lão thật khác thường, già rồi mà vẫn còn lực lưỡng; cái cổ trông cũng còn cứng cáp, lúc ngủ đầu gục ra đằng trước nên những nếp nhăn nom chẳng thấy rõ mấy nữa. Chiếc áo lót của lão vá đụp hàng bao nhiêu miếng nom chẳng khác gì cánh buồm chiếc thuyền của lão và những mụn vá ấy dầu dãi nắng mưa đã phải loang lổ cả ra. Riêng cái đầu lại rất già cỗi và khuôn mặt lão với đôi mắt nhắm nghiền trông chẳng còn chút gì là sinh khí nữa. Tờ báo vẫn để mở rộng trên đầu gối lão, nhưng nhờ có cánh tay lão chặn lên nên không bị gió thổi bay đi. Hai bàn chân lão vẫn để trần.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kunoichi_otaku

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 130
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 08/08/2008
Ryo : -730
Số lần được Thanks : 10

Bài gửiTiêu đề: Re: Ông già và biển cả   1/5/2009, 7:16 pm

Điểm cho truyện phần tiếp: 36
(Sẽ cộng điểm vào đợt nộp điểm Quý 2 / Tháng 5)

_______________

Suspicious...
Death is the right and only way to set myself free...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content





Bài gửiTiêu đề: Re: Ông già và biển cả   

Về Đầu Trang Go down
 

Ông già và biển cả

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Online :: Vũ điệu của chữ viết :: Truyện chữ :: Giở truyện cùng tôi-