]Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)
Naruto Vietnamese Fan Online
.: Chào mừng bạn đến với forum NVFO - Diễn đàn Naruto - Từ Fan - Vì Fan :.



Bạn là một người thích phiêu lưu và mạo hiểm?

Bạn là một người thích Naruto?

Bạn quý trọng tình bạn như Naruto hay bạn thấy cuộc sống này toàn màu đen của sự hận thù trong Sasuke?

Sao ko thử khám phá và tìm câu trả lời cho chính mình?

Hãy đến với NVFO- diễn đàn từ fan và vì fan thảo luận, cuốn mình theo những dòng cảm xúc của các fan hội tụ từ ba miền Việt Nam.

Chúc các bạn luôn vui vẻ khi tham gia cùng chúng tôi. ^^




 
IndexIndex  PortalPortal  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  Đăng Nhập  

[bold]Hiện Nay mình đang muốn gây dựng lại forum nhưng thời gian có hạn nên cần có người hợp tác 1/Đầu tiên mình cần một đội dịch truyện khoảng 5 thành viên có thời gian vao tối thứ 4 để kịp trans những chap Naruto mới nhất 2/Mình cần 10 người có thể quản lý các box của diễn đàn và xử lý những bài spam trong thời gian vắng mặt 3/Mình cần một designer để cùng hợp tác xây dựng lại forum 4/Mình cần một người chuyên ngĩ nội dung xây dựng forum và các chuyên mục Nếu bạn nào mong muốn xin hãy gửi mail đến yahoo Alviss_nashashi@yahoo.com.vn Thân! Team sẽ bắt đầu làm việc khi đáp ứng đủ người dịch truyện Thân Darkking1611[/bold]

Share | 
 

 Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
nemesis




Tổng số bài gửi : 8
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 19/06/2009
Ryo : 13
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)   19/6/2009, 9:31 pm

Author: nemesis
Disclaimer: phần lớn từ Nar của Kishi (một số nv khác ko đáng kể)
Category: dark-fic
Rate: M
Status: on going
Summary: Nhiệm vụ giải cứu Sasuke thất bại, Naruto bị trục xuất khỏi làng, ra đi với sự thất vọng và nỗi đau bị bội phản từ những người cậu luôn xem là bạn. Ba năm sau, Naruto xuất hiện trở lại, một con người hoàn toàn khác...
Mở đầu


Trước cổng làng Lá, là một hình hài mềm oặt, rũ rượi.

Trông hắn xác xơ, thảm hại đến nỗi nếu không phải vì hơi thở phập phồng nơi lồng ngực thì khó ai có thể tin, hắn còn sống.



Hắn không thể làm gì được, không thể nhúc nhích dù chỉ là một ngón tay. Bởi chỉ một cử động nhỏ cũng làm hắn đau nhói toàn thân.

Ngày hắn rời khỏi đây hắn không thể ngờ mình sẽ trở lại nơi đây trong tình trạng thảm hại thế này.



Đầu hắn ong ong, mí mắt trĩu nặng, điều cuối cùng hắn nhìn thấy trước khi ngất đi là hình ảnh mờ mờ của một cô gái có mái tóc hồng chạy về phía hắn.



Dù đã chìm sâu vào trong bóng tối, trong đầu hắn vẫn văng vẳng âm thanh của một tiếng cười lạnh và sắc cùng đôi mắt xanh cháy rực ngọn lửa của nỗi hờn căm.

*****





Sakura hốt hoảng khi thấy một người nào đó nằm rũ rượi trước cổng làng.

Mái tóc đen của y phủ kín mặt khiến cô không thể nhận ra đó là ai.

Quấn quanh hắn là một chiếc áo choàng rách rưới, bẩn thỉu.

Hắn còn thoi thóp thở.



Khi tiến sát bên kẻ ấy, Sakura giật thót mình, dường như cô thoáng thấy một biểu tượng rất quen thấp thoáng sau chiếc áo choàng rách nát của hắn.



‘... biểu tượng của dòng họ Uchiha trên lưng chiếc áo màu xanh mà cậu ta thường mặc.’



Sakura nghĩ và khi cô gạt chiếc áo choàng sang một bên, cô thấy y mặc bộ quần áo y hệt cậu ta rời khỏi làng năm nào. Có điều bộ quần áo trông có vẻ quá cộc so với y.



Sakura run rẩy vén mớ tóc loà xoà trên gương mặt gã đó. Cô đưa hai tay lên bụm miệng. Dù cho khuôn mặt kẻ đó lấm lem bùn đất và trầy xước, cô vẫn có thể nhận ra đó là...



Sasuke!!!



Chưa qua khỏi cơn bàng hoàng thì một giọng nói vang lên từ phía trên cao làm cô giật nảy mình ngước lên.



- Tôi đã nói nhất định tôi sẽ mang cậu ta về cho cậu rồi, đúng không, Sakura???



Kẻ vừa lên tiếng mang một chiếc áo choàng đen và một chiếc mặt nạ sói đen.

Giọng hắn đầy thản nhiên và châm biếm.



Khi ánh mắt Sakura giao với ánh mắt của hắn, cô cảm thấy máu trong người đông cứng lại.



- Naruto??? Là cậu... á...



Sakura ngã xuống cách Sasuke đang hôn mê vài phân.

Naruto cúi nhìn hai người đồng đội cũ của mình một lát.

Trong lòng hắn không có chút cảm xúc nào ngoài sự phấn khích bởi từ giờ kịch hay sẽ bắt đầu.
____________________________________

Phần mở đầu này là một đoạn post thử nghiệm trong 1 topic tại 2T do caochinduoi đồng thời cũng là nemesis post.
fic thứ ba
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nemesis




Tổng số bài gửi : 8
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 19/06/2009
Ryo : 13
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)   28/6/2009, 5:57 pm

Chap 1




...



Một ngôi làng đổ nát, toàn khói và bụi. Đường phố dường như mới được tắm ướt bởi một cơn mưa máu.



Cô đi như người mất hồn giữa bãi chiến trường, âm thanh duy nhất là tiếng kêu của loài hắc điểu như đang reo mừng trước bữa tiệc thịnh soạn dọn bày trước mắt.



Ánh mắt tưởng như đã vô cảm với những cảnh tang thương của cô gái trẻ bắt gặp một hình ảnh, đôi mắt cô lại trợn trừng vì khiếp sợ và đau đớn đã vượt qua sức chịu đựng của con người.



Trước mắt cô là một thân hình của một người thanh niên đã bị một thanh cọc dài xuyên dọc cơ thể.



Sasuke...



Giọng nói của cô trống rỗng, vì vô cảm hay bởi quá đớn đau?



Và đó không phải là thi thể duy nhất, không phải là người duy nhất quan trọng với cô...



Sakura muốn hét nhưng cổ họng cô như bị cái gì đó chặn lại, nước mắt dường như sắp ứa ra nhưng lại chẳng có nổi một giọt lệ rơi.



Cảnh tượng quá đau thương, tang tóc...



Những người thầy của cô, những đồng đội của cô ra đi, cô đang ở giữa một bãi chiến trường tang tóc thương đau, không còn một ai sống sót.



Nhưng...



TÔI BIẾT CẬU ĐANG Ở ĐÂY. HÃY RA MẶT ĐI. TẤT CẢ NHỮNG ĐIỀU NÀY ĐÃ LÀM CẬU THOẢ MÃN CƠN KHÁT MÁU NGƯỜI RỒI CHỨ. CẬU ĐÃ GIẾT HỌ VÀ GIỜ CÒN NGẠI NGẦN GÌ MÀ CHƯA GIẾT TÔI. HÃY XUẤT HIỆN ĐI, HÃY HOÀN THÀNH CÁI VIỆC CẬU CÒN DANG DỞ. CÁI VIỆC MÀ TÔI CHẮC LÀ CẬU RẤT MUỐN LÀM.



Sakura bắt đầu gào thét.

Trong tiếng gào ấy chứa đầy sự bi phẫn, cảm giác tuyệt vọng, oán hận và một phần nào đó của sự cuồng loạn...



Một cảm giác gai lạnh sống lưng khi Sakura cảm thấy có ai đó đứng sau mình.

Giọng nói của hắn đầy giễu cợt và tàn nhẫn thoảng bên tai cô.



Được thôi nếu đó là yêu cầu của cậu, Sakura- chan...



Sakura quay người vừa kịp thấy một thanh đao máu vung lên một cách thanh nhã...



Thời gian như trôi chậm lại, ánh mắt cô trượt từ thanh đao đẫm máu để đối diện với một đôi mắt xanh, đen tối đầy tàn nhẫn.

...



Sakura choàng tỉnh, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng, tất cả chỉ là mơ, một cơn ác mộng mà thôi...



Cô vội vàng chạy đến bên cửa sổ như để chắc chắn những gì cô đã thấy chỉ là một giấc mơ quá thực mà thôi.



Không khí mát dịu của một tối chớm thu làm Sakura cảm thấy tỉnh táo hơn. Nhịp thở của cô cũng điều hoà trở lại khi nhìn thấy những ánh đèn từ các căn nhà hắt lại.



Một buổi tối bình yên như bao buổi tối khác tại Konoha.



Nhưng bình yên... có thực là bình yên...



Đó là thứ cảm giác mà bấy lâu nay cô không tìm thấy, dù cho cô có ở đâu, có làm gì thì thứ cảm giác bất an vẫn tràn ngập trong cô, cảm giác dai dẳng bám theo cô đã ba năm trời.



Sakura quay lại dọn đồ và chuẩn bị quay về nhà. Những ngày dài mệt mỏi, những đêm thức trắng đã vắt kiệt sức của Sakura, có lẽ bởi thế mà cô đã ngủ quên trong khi đang nghiên cứu tại thư viện.



Bất chợt, ánh mắt cô lướt qua rồi dừng lại, trân trối nhìn vào quyển sổ đang để mở trên bàn. Một quyển sổ chép tay khá lớn, bìa màu đen đã ố vàng vì thời gian.



Ở trang đang mở ra là một bức hoạ màu tuyệt đẹp... Gam chính của bức họa là những màu sắc đen đỏ quyện vào nhau gây tác động mạnh đến thị giác người chiêm ngưng, dường như những sắc màu không phai theo thời gian.



Bầu trời trong bc ho như đang bị bao phủ trong một màn sương máu... Hình ảnh trung tâm bức họa là một chiến binh bị một chiếc cọc dài xuyên qua cơ thể, xung quanh là vô số những thi thể khác được vẽ có hồn đến mức, người xem như có thể cảm nhận được nỗi đau của nạn nhân của hình phạt đóng cọc này...



Sakura không thể rời ánh mắt khỏi bức hoạ, nó như mang một ma lực khiến kẻ khác vừa run sợ vừa kính ngưỡng. Lúc cô nhìn thấy nó, có lẽ đã bị nó ám ảnh, thứ này đã biến thành cơn ác mộng của kinh khiếp đó.



Một lần nữa, cơn ác mộng lại tái hiện đầy sống động. Sakura như có thể cảm thấy vị tanh nơi khứu giác và đầu lưỡi như thể bản thân cô đang đứng giữa khung cảnh chết chóc đó. Sakura chợt rùng mình khi cảm thấy có thứ gì đó đang tiến lại phía cô. Khi ngẩng đầu lên, cô thấy một bóng người đang từ từ tiến lại.



Quanh hắn ám đầy tử khí, làn da xanh xao nhợt nhạt và đôi mắt... khi hắn hướng ánh nhìn về phía cô, đôi mắt xanh đã thẫm màu của bóng đêm.



Cùng với lúc cô tưởng cơ thể mình bị hàng ngàn lưỡi dao lạnh lùng xuyên qua cũng là lúc Sakura sực tỉnh. Cô gấp vội quyển sổ có bức họa kì bí đó vào để tránh một lần nữa bị ma lực của nó lôi cuốn



Cô thu dọn thật nhanh và bước vội ra khỏi thư viện. Trong lúc cánh cửa khép lại, ánh mắt cô dường như vẫn bị ma lực từ quyển sổ kì lạ ấy hút hồn.

*****




Sakura bước nhanh trên con đường, mới chập tối, đường phố tuy có không ít người qua lại nhưng Sakura chỉ muốn trở về nhà ngay. Bởi lúc này cô cảm thấy bất an như có ai đó theo dõi mình từ bóng tối, một cặp mắt vô cùng đáng sợ lẩn quất đâu đó trong đám người kia, hướng về phía cô cái nhìn chết chóc.



Sakura hiểu rõ, không phải là bức hoạ đó gây cho cô cơn ác mộng kinh khiếp ấy. Chính đôi mắt đó, đôi mắt đó là nguyên nhân, là thứ đã ám ảnh cô bấy lâu nay.



Sakura mải miết đi không để ý đến xung quanh nên đã va vào một người đi ngược lại hướng cô. Chồng tài liệu trên tay cô rớt xuống, văng tung toé nhưng Sakura không buồn nhặt, mà trân trân nhìn vào người mình vừa va vào.



Đó là một người thiếu phụ khá xinh đẹp mà nếu như ai không biết bà, sẽ tưởng bà mới chỉ gần 30.



Tsunade, tuy mang hình dáng của một thiếu phụ trẻ đẹp nhưng nếu chỉ cần ai đó nhìn vào đôi mắt của bà thì sẽ thấy sự mỏi mệt, dấu ấn của thời gian không thể xoá mờ từ đáy mắt của người phụ nữ đã gần 60 này.



Tsunade nhìn lại Sakura, cô cúi đầu chào, bà cười nhạt rồi bỏ đi, bước đi loạng choạng làm bà tưởng như sắp ngã.



Sensei!!!



Sakura vội bước lại đỡ bà nhưng Tsunade hất tay cô ra. Sakura rụt rè hỏi:

- Hokage sama, người đi đâu vậy ạ?

Tsunade khựng lại, quay đầu nhìn Sakura vẻ tức giận.

- Đừng gọi ta là Hokage, ta không phải là Hokage, các người vốn đâu có coi ta ra gì mà vẫn còn gọi ta bằng cái danh hiệu nhảm nhí đó. Đừng có đi theo ta.



Sakura cúi đầu, cô biết căn nguyên của những cơn say triền miên và nỗi hờn giận của Tsunade. Tất cả cũng là bởi sự việc đã xảy ra ba năm về trước.



Tsunade lại tiếp tục những bước đi nghiêng ngả, một lần nữa, Sakura bước lại bên bà và một lần nữa...

- Đừng có theo ta, chỉ có một yêu cầu đơn giản mà cô cũng không tuân theo thế mà lại gọi ta là Hokage, nực cười hết mức.



Tsunade cười khẩy. Nụ cười của bà khiến Sakura chết trân không nói nổi câu nào và đứng lặng nhìn hình bóng xiêu vẹo của bà dần biến mất.



Sakura thở dài buồn bã rồi lại bước đi.

*****


Nhà Haruno...



Sakura vục nước lạnh vã lên mặt.



Mỗi lần nhắm mắt cô lại thấy ánh mắt xanh sắc lạnh, sâu thẳm thẳm tựa như có thể hút kẻ nào vô tình nhìn vào đôi mắt ấy xuống chiếc hố không đáy chọn địa ngục.



Sakura hốt hoảng dụi mắt nhìn lại hình bóng phản chiếu của mình trong gương. Làn da cô nhợt nhạt, xanh xao, làn môi rung bần bật, mồ hôi lẫn với những giọt nước lạnh và đôi mắt hoang mang, sợ hãi...



Trong một thoáng, Sakura cảm thấy mình đang trong cơn ác mộng khi thấy đôi mắt của chính mình chuyển thành thứ vẫn luôn ám ảnh cô, đôi mắt ấy như có khả năng cắt ngọt bất kì thứ gì vô tình lọt vào trong tầm nhìn của nó.



Cộc cộc...



Tiếng gõ cửa vang lên khiến Sakura giật mình thoát khỏi ảo giác. Hình ảnh phản chiếu của Sakura nhìn lại chính cô qua tấm gương, trông cô lúc này thậm chí còn nhợt nhạt xanh xao hơn.



Sakura lắc lắc đầu thầm hỏi chuyện gì đang xảy ra với mình.

*****


Ino sốt ruột chờ cô bên ngoài cánh cửa.

- Có chuyện gì vậy, Ino?

- Đừng hỏi, đi với mình đã...

Ino kéo tay Sakura lôi đi.



Bệnh viện Konoha



- Là vậy ư?

Sakura hỏi, giọng run run.



- Đúng vậy.

Đó là câu trả lời của Ino khi cả hai đến trước một phòng bệnh.



Và cái tên trên cánh cửa là Uchiha Sasuke.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kiri-chan


Genin Làng Cát


Tổng số bài gửi : 6
Age : 23
Ngày Gia Nhập : 02/06/2009
Ryo : 8
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)   1/7/2009, 12:44 pm

Ồ. Hay đấy chứ? Nhưng mà...hơi vô lý một chút. Tại sao Sakura lại không phản đổi việc trục xuất Nar ra khỏi làng nhỉ? Bùn.
Chừng nào có chap mới?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Clover1711


Bishop


Status : Tang thương vây lấp...
Tổng số bài gửi : 306
Age : 23
Ngày Gia Nhập : 26/06/2008
Ryo : 5397
Số lần được Thanks : 4

Bài gửiTiêu đề: Re: Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)   1/7/2009, 1:52 pm

-Nhận xét:

Nội dung mới và lạ khiến người đọc bất ngờ. Văn phong trôi chảy, bố cục mạch lạc và có một mở đầu thật ấn tượng. Ngay chap 1 đã giăng ra nhiều gút mắc cho người đọc. Fic viết tốt đấy, có hướng phát triển rông, bạn cố gắng viết hay hơn trong chap sau nữa nha.

-Điểm cho chap I: 38 đ

S-rank box Fic,
Sakura
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://sakura1711.blogtiengviet.net/
Batamon


Pawn


Tổng số bài gửi : 13
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 30/06/2009
Ryo : 56
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)   1/7/2009, 4:40 pm

chà!! chị/anh này viết truyện hay quá long lanh . Mặc dù hay nhưng mà hình như Char thấy cái này ko đc ( hình như từ này đc gọi là liên kếc thì phải ) ...nó ko đc gắn với nhau thật chặc!! nhưng mà nội dung hay quá leo cột . [ cảm thấy có lổi quá đi ! Char đã joined 4rum dc vài ngày rồi mà ko có giúp đỡ j đc.. chứ ko giống như anh/chị này ] không cam tâm
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nemesis




Tổng số bài gửi : 8
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 19/06/2009
Ryo : 13
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)   3/7/2009, 10:51 pm

Chap 2


Nhà Hyuuga...



- Được rồi, mấy người có thể lui.

- Vâng thưa, Hinata-sama.



Người thiếu nữ có mái tóc đen nhánh, dài đến thắt lưng quay sang nhìn cha mình với ánh mắt dịu dàng.



- Cha, nếu không còn việc gì khác thì con cũng xin phép cáo lui.



Hiashi gật đầu, ông dõi theo cô con gái lớn bước ra khỏi phòng với cái nhìn đầy vẻ hài lòng.



‘ Con bé đã ra dáng là người đứng đầu tộc Hyuuga rồi.’

*****



Tại phòng của Hinata Hyuuga...



- Hai người ra ngoài được rồi. Hôm nay, ta muốn đi nghỉ sớm.



Hinata nói với hai người tì nữ sau khi thấy họ đã dọn xong giường cho cô. Họ cúi chào rồi bước ra ngoài.



Khi không còn ai trong phòng, Hinata đến bên bàn làm việc và ngồi xuống, cô từ từ mở ngăn kéo và lấy ra một chiếc hộp gỗ được chạm khắc tinh xảo.



Cô đặt nó lên bàn và mở nó ra.



Dưới ánh đèn, vật nằm trong hộp trở nên lấp lánh. Một viên đá hình lưỡi liềm, có màu lục bảo.



Hinata nâng viên đá màu lục bảo lên, cẩn thận, nhẹ nhàng như một món đồ dễ vỡ.

Cô ngắm viên đá một lúc lâu rồi áp nó lên ngực mình.

Ba năm, người ấy tặng cô vật này đã ba năm. Cũng đã ba năm cô không được gặp lại, cũng không hay tin gì về người ấy.

‘ Tại sao anh mãi không quay trở lại. Em rất nhớ anh, tình yêu của em.’

Hinata thầm thì và khẽ hôn lên viên đá.



Đúng lúc đó...



( Tiếng gõ lên cửa sổ )



Hinata nghe thấy tiếng động bên ngoài cửa sổ, trong lòng cô tự nhiên có một thoáng hi vọng là người đó sẽ xuất hiện bên ngoài cửa sổ phòng cô.



Hinata chạy vội đến bên cửa sổ và đẩy cửa, cô thấy một con quạ, một con quạ được ai đó vẽ ra và dùng làm phương tiện truyền thư.



‘ Sai ư? Có việc gì nhỉ?’



Hinata ngạc nhiên. Tuy nhiên, cô lại bắt đầu cảm thấy hồi hộp.
' Phải chăng...'

Sau khi cô tháo mảnh giấy ở chân con quạ ra, nó bay đi mất, Hinata quay lại bàn làm việc và từ từ mở mảnh giấy ra đọc.



Nhiều cung bậc của cảm xúc thế hiện trong đôi mắt cô, ngạc nhiên có, sửng sốt có và mừng vui cũng có.



Cô đọc lại mảnh giấy một lần nữa. Mảnh giấy chỉ vỏn vẹn có vài dòng:



Hinata-san,



Uchiha đã hồi tỉnh. Không những thế, cậu ta lại đang hồi phục một cách thần kì. Rất có khả năng chuyện này là bởi...



Bệnh viện Konoha...



- Naruto ư? Cậu nói thế là sao tôi không hiểu?- Sakura hỏi Sasuke.

Cậu ta chăm chăm nhìn cô.

- Tôi biết cậu hiểu tôi có ý gì. Tôi biết khi đó cậu cũng nhìn thấy hắn ta.

Sakura lại rùng mình, một cơn gai lạnh thứ hai chạy dọc cơ thể cô. Lần trước là khi cô nghe âm thanh của cái tên “ Naruto” vang lên. Lần này là khi cô nhớ lại ánh mắt lạnh lùng, nhẫn tâm, ánh mắt như của một con sói dữ.



- Phải vậy không, cậu đã thấy, đúng không?- Sasuke hỏi dồn và Sakura gật đầu. Cô nói:

- Nhưng cậu ta thì có vấn đề gì?

- Hắn ta đang trở lại.

Sakura nhíu mày, cô có thể cảm thấy giọng nói của cậu ta có lẫn sự hoảng sợ, và hình như nỗi hoảng sợ này bắt đầu lây sang chính cô, dù cô vẫn chưa định hình được nó. Sasuke lặp lại:

- Hắn ta đang trở lại. Cậu có biết điều đó có nghĩa gì không?

Sakura nhớ lại ánh mắt của ba năm trước, ánh mắt hôm nay cô nhìn thấy trong mơ. Sakura giật thót, cơn ác mộng đó, phải chăng là một điềm báo?



Cô nhìn Sasuke, lặp lại lời cậu ta vừa nói:

- Cậu ta đang trở lại.



....



Hinata đọc đi đọc lại dòng chữ cuối cùng, lần thứ bao nhiêu chính cô cũng không rõ nữa. Ánh mắt cô ánh lên niềm vui và hi vọng.



Có lẽ Naruto-kun sắp trở lại.

*****




Cách đó xa rất xa...



Trong một toà lâu đài ngự giữa một khoảng trời nước bao la. Trời tối đen và nước cũng tối đen.



- Mọi việc thế nào?



Tiếng nói phát ra từ một chiếc ghế tựa bằng da rất lớn, lưng ghế xoay đối diện với kẻ đang phủ phục trên sàn đá. Từ phía mình, kẻ thuộc hạ chỉ có thể thấy hai cánh tay đang đặt trên tay ghế của vị chủ nhân, nếu hắn dám ngẩng lên.



- Như ngài đã sắp đặt, thưa chúa tể.

- Ngươi chắc chứ?- Giọng nói lại vang lên, sắc, lạnh.

- Thần lấy mạng sống ra đảm bảo, thưa chúa tể.



Chiếc ghế từ quay lại, vị chủ nhân của hắn có mái tóc vàng dài đến ngang lưng, một nước da trắng xanh nối bật trong bộ trang phục màu đen. Hắn nhếch mép, để lộ một hàm răng trắng, hai chiếc răng nanh có vẻ rất sắc, nếu nhìn hắn, người ta có thể dễ dàng liên tưởng đến một bá tước ma cà rồng. Tuy nhiên, dù vậy, không thể phủ nhận dung mạo tuyệt mĩ tựa thánh thần của hắn, tựa như một thiên thần trong lốt quỷ dữ. Hắn lên tiếng lần thứ ba, giọng nói trầm, lạnh và có một ma lực buộc kẻ khác phải lắng nghe:



- Tốt. Lấy áo choàng cho ta, chuẩn bị cho ta chút đồ đạc, ta sẽ khởi hành ngay bây giờ.

- Vâng thưa chúa tể. Lần này, chúa tể có dẫn theo ai không ạ?

- Không, ta đi một mình.

- Dạ, vâng, thưa chúa tể, thần sẽ đi chuẩn bị ngay.



Khi kẻ thuộc hạ đã rời khỏi phòng, hắn mới từ từ mở mắt. Một đôi mắt xanh, sắc lạnh, sâu thăm thẳm như cõi tối tăm nhất đại đương.



Người đàn ông đứng dậy, bước đến bên khung cửa sổ lớn mở ra một vùng trời nước tối đen như mực. Cách di chuyển của hắn thật đáng chú ý so với một người sở hữu chiều cao hơn 6 feet.



Biển nơi đây không có sóng cũng chẳng hề có gió, tất cả lặng im một cách bất thường. Vị chủ nhân đang nhìn đăm đăm vào một điểm nào đó ngoài xa, hắn lại nhếch mép và thì thầm như đang nói cùng ai đó.



- Konoha, hãy đón chào sự trở lại của ta.



Trong một thoáng, đôi mắt xanh lạnh lùng kia lại như đang rừng rực cháy; không phải là cháy sáng ngọn lửa khát vọng, sức mạnh niềm tin hay tình yêu thương ngày nào, mà bùng lên lửa hận, như muốn thiêu cháy cả nhân gian.



- Ngươi có vẻ đã hết sự kiên nhẫn rồi. Ham muốn được tự tay huỷ diệt ngôi làng đó bừng cháy trong mắt ngươi. Nhưng nói gì thì nói, ta phải thừa nhận, ngươi chịu đựng được suốt từng ấy thời gian quả là đáng lắm khen rồi.



Giọng nói của Kyuubi vang bên tai hắn. Hắn cười nhạt:

- Suốt từng ấy thời gian, lúc nào ông cũng lải nhải bên tai ta như vậy?

- Nhưng lần này thì khác- Kyuubi nói.



Hắn cười gằn, đáp lại:

- Phải lần này sẽ khác.



Kyuubi nói tiếp:

- Ta mừng vì đã ...

- ... không còn bị phong ấn trong ta nữa chứ gì?



Naruto cười khẩy, quay lại nhìn người đàn ông trong bộ trang phục mang màu của lửa cùng với những luồng khí đỏ bao quanh cơ thể hắn. Hắn tiếp tục:

- Câu đó từ khi được giải phóng, ông cũng không ngừng lải nhải.



Kyuubi cười:

- Vậy ư? Nhưng lần này ta định nói là ta mừng vì kẻ được chọn khi đó là ngươi, liệu có mấy con quái vật lại được phong ấn trong kẻ còn tàn ác hơn chúng nào?

- Và có mấy con quái vật lại tự nguyện làm thuộc hạ của kẻ đã từng mang chúng trong người?- Naruto hỏi lại.

- Không có ai ngoại trừ ta.

- Không có ai ngoại trừ ông.



Naruto và Kyuubi cùng nói rồi phá ra cười, những tiếng cười của quái vật; một con quái vật trong hình dáng của con người và một con người mà tâm hồn hắn dường như đã trở thành một con quái vật.



************************************************************************
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nemesis




Tổng số bài gửi : 8
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 19/06/2009
Ryo : 13
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)   4/7/2009, 10:41 am

À khoan, đổi lại cái summary: không phải là nhiệm vụ giải cứu Sasuke mà là sau trận đấu với Pain, lộn sang fic khá
Độ tuổi các nhân vật lúc này là: ( tạm thời của các nhân vật sau)

Naruto: 20
Sasuke:20
Sakura:20
Sai: 21
Hinata:20
Tsunade: 57
Jiraiya: 54
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sanchan


Genin Làng Đá


Tổng số bài gửi : 59
Age : 20
Ngày Gia Nhập : 06/10/2008
Ryo : 18
Số lần được Thanks : 7

Bài gửiTiêu đề: Re: Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)   9/7/2009, 4:58 pm

Fic đầu tiên com sau ngày quay về

Chap 2:
Nội dung: San thật sự shock khi đọc cái summary >.< không ngờ cũng có người thay đổi vị thế của nhân vật Naruto-nhân vật chính trở thành phản diện. Rất sáng tạo và mới lạ, hoàn toàn đậm chất riêng của bạn. San rất thích những người như thế và dĩ nhiên ấn tượng về fic này rất mạnh.

Văn phong: nhịp văn nhanh, đối thoại nhiều. Rất mạch lạc và rõ ràng. Rất hiếm có ai mà viết đối thoại nhiều như thế nhưng ko làm cho fic lủng củng hay khó hiểu. Bạn ko miêu tả nhiều nhưng qua lời nói của nhân vật một phần nào đó người đọc có thể hiểu và cảm nhận được cảm xúc của nhân vật và khung cảnh.

Chúc bạn thành công hơn nhé.


ĐIỂm cho chap II : 25
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kiri-chan


Genin Làng Cát


Tổng số bài gửi : 6
Age : 23
Ngày Gia Nhập : 02/06/2009
Ryo : 8
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)   9/7/2009, 6:08 pm

Hay quá! Chừng nào có chap mới đây?
Thật hồi hộp.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hayate




Tổng số bài gửi : 1
Age : 23
Ngày Gia Nhập : 13/07/2009
Ryo : 1
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)   13/7/2009, 10:04 pm

woa!Jay thật sự ngạc nhiên khi đọc fic này!Đây la` lân`đâu` tiên J đọc fic ma` trog đo' Naru_chan đong' vai fản diện!
Mơi' lạ va`cuốn hút...giọng kể có chút gì đó ma quái tạo cho fic 1một màu đỏ huyền hoặc pha với màu đen u tối phảng phất
Và cuối cùng là câu nói muôn thưở : Mong có chap tiếp theo !


@ Jay : Nếu Ivy sửa lại có gì sai sót thì Jay bổ sung nhé . Cảm ơn Jay vì đã góp bài cho box fic . Mong lần sau Jay cú ý hạn chế sử dụng ngôn ngữ chat .
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nemesis




Tổng số bài gửi : 8
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 19/06/2009
Ryo : 13
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)   4/8/2009, 3:36 pm

Chap 3






Trời và nước đều tối đen như mực. Bầu trời không có chút trăng, sao, mặt nước không lăn tăn gợn sóng. Tất cả chỉ là một màn đen lạnh lẽo.



Mặt nước thoáng lay động.



Giữa bóng tối chợt nhá lên một đốm sáng. Ánh sáng đó toát ra từ mái tóc hoàng kim của người đàn ông trẻ, cả đến gương mặt hắn cũng như phát sáng ra thứ ánh sáng mờ mờ trong bóng tối.



Hắn lướt nhanh trên mặt nước giá băng. Phía sau hắn là màn đêm trải dài, lạnh lẽo, và phía trước, chẳng gì khác hơn cõi mù mịt tối tăm.



**************


Lão đang đứng trên sân thượng của toà tháp Hokage. Ngôi làng phía dưới đang chìm trong sự tĩnh lặng của bóng đêm.



Đầu lão hoàn toàn trống rỗng, không hiểu bởi lí do này lão lại lên đây. Và lão cũng chẳng hiểu tại vì sao cơ thể lão không thể tự chủ, cứ run lên từng hồi và trái tim lão như đang đập thình thịch, như chạy đua từng nhịp với tử thần.



Gió nổi lên. Làn gió phảng phất một mùi hương kì lạ và liền sau đó, nó lẩn vào những thứ mùi tang tóc. Lão nhìn theo hướng gió tới, đôi mắt lão trừng lên bởi nỗi kinh hoàng, hình ảnh đó như một nỗi ám ảnh sâu sắc, lão không thốt được thành lời suy nghĩ của mình, chỉ lẩm nhẩm nó trong đầu. Đó là hình ảnh thực tế, sống động nhất, khiến bất kì ai cũng phải cúi đầu mà run sợ. Hình ảnh đó như đại diện cho...



TỬ THẦN!!!



Tử thần đó đang lướt nhẹ nhàng, êm ru qua các con đường, trái tim lão đập dồn như thể nó biết chỉ vài phút nữa, nó sẽ không còn cơ hội được đập nữa. Lão muốn thét lên nhưng cổ họng như bị ai đó bóp nghẹn, lão muốn bỏ chạy nhưng chân lão dường như đã bị đóng đinh xuống mặt đất. Lão chỉ còn biết đứng đó mà trông bóng tối đến dần...



Tử thần chỉ còn cách lão một đoạn ngắn nữa thôi. Hắn dừng lại, lão cảm thấy nghẹt thở khi chiếc mũ trùm được từ từ hạ xuống để lộ ra một mái tóc hoàng kim óng ánh nổi bật giữa đêm đen, gương mặt kẻ đối diện như phát sáng trong bóng tối, phần còn lại của cơ thể được ẩn dấu sau chiếc áo choàng mang màu bóng tối, hắn mang một đôi găng tay trùng màu với chiếc áo choàng và đôi giầy tương tự.



Tử thần ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh sâu chiếu thẳng vào lão, cái nhìn như có thể giam cầm lão trong biển băng mãi mãi...



Tử thần nhếch mép, nụ cười của một con quái vật bị đánh thức... và chính lão là người đánh thức con quái vật đó...



Môi hắn mấp máy, lão không thể đọc được đó là gì...

Hắn từ từ rút ra một thanh kiếm, ánh sáng từ lưỡi thép khiến lão nhắm mắt lại, lão gần như buông xuôi, chờ đợi



...



Danzo mở mắt và nhận ra mình vẫn đang trong phòng làm việc, mồ hôi đầm đìa và con tim vẫn còn đập một cách gấp gáp.



Lão nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng Hokage- văn phòng của lão và nhận thấy đêm đang dần qua, da trời đen đã trở nên dần xanh trở lại. Lão thở phào vì lí do gì chính lão cũng không rõ.



Bên ngoài, tiếng gõ cửa vang lên...



9:30 phút sáng, Konoha, quán thịt nướng...



Konohamaru tần ngần một lát trước khi vào trong quán. Thực sự cậu ta chẳng thích tới đây, chẳng thích gặp mấy người đó nhưng có một lí do khiến cậu không thể không vào.



Konohamaru bước vào quán về hướng về phía ồn ào nhất. Cậu đi qua chỗ một người đàn ông trung tuổi có mái tóc màu mật óng, dáng người cao, gầy, nét mặt có vẻ thản nhiên trước thời cuộc. Ông ta đang thong thả nhấp một ngụm rượu, như chẳng hề bận tâm đến những ồn ã bên cạnh. Konohamaru đi qua chỗ người đàn ông và tới chỗ đám đông shinobi đang tụ tập.



Ino thấy Konohamaru bèn vẫy tay gọi cậu lại và để cho cậu ngồi xuống cạnh cô. Konohamaru đến và ngồi xuống bên Ino, cô gái này là một trong số ít những người cậu không cảm thấy khó chịu. Ino nói gì đó nhưng cậu không để ý, lúc này ánh mắt Konohamaru nheo lại vẻ căm ghét khi nhìn vào người thanh niên thuộc tộc Inuzuka, Kiba. Anh ta đang nói những điều mà rõ ràng chẳng tốt đẹp gì về người ấy mà thậm chí, đáng giận hơn, những lời của anh ta có vẻ được rất nhiều kẻ đồng tình.



Một shinobi vận y phục Jounin lên tiếng:

- Tôi cũng nghĩ vậy, đáng lẽ ngay từ đầu chúng ta không nên tin hắn ta. Hắn mang hình dạng của một con người nhưng bản chất quái vật đã bám rễ vào trong con người đó. Cho dù có thế nào thì điều đó cũng thể thay đổi. Chúng ta thật ngu muội khi đã tin rằng hắn không phải là con quái vật đó.



- Anh ấy không phải là thứ đó, anh ấy là Naruto, chỉ là Naruto mà thôi.



Konohamaru nói lớn, những lời họ nói về người cậu luôn xem như anh trai đó thật không thể tha thứ. Họ biết gì về anh mà phán xét anh. Dù chính cậu cũng không hiểu nói nguyên cớ vì sao mà anh ta lại hành động như vậy nhưng chắc chắn không phải là vô cớ. Cậu không thể không nhận ra những đợt sóng rùng mình xung quanh khi cái tên người đó được nói ra.



- Đúng, là hắn, là con người thật của hắn.

- Con người thật gì chứ- Konohamaru bực tức- mấy người đều hiểu rõ con người thực của anh ấy là như thế nào. Con người thật của anh ấy rất tốt, luôn quan tâm đến mọi người, sẵn sàng hi sinh bản thân để bảo vệ những người quan trọng của mình- Konohamaru nói đầy tự tin.



- Anh cười gì chứ?- Konohamaru tức giận khi thấy Kiba cười khẩy.



- Đó là con người thật của hắn ta? Con người tốt bụng, luôn quan tâm, sẵn sàng hi sinh bản thân để bảo vệ người quan trọng của mình? Vậy cậu có thể giải thích cho tôi về những hành động mà cậu ta đã làm không? Một con người như cậu đã nói lại có thể làm những chuyện như thế hả?



Kiba nhếch mép khi thấy Konohamaru không đáp.

- Sao, tôi nói đúng phải không? Cậu biết nó đúng phải không? Thôi đừng bênh vực cho hắn nữa. Chúng ta đều biết rõ con người thật của hắn mà. Về tôi, tôi đã biết từ cái ngày hắn ta tham dự kì thi tuyển chuunin, chakra của hắn dùng năm đó không bình thường, nó rất đáng sợ. Tôi đã biết nhưng rồi vẫn mất cảnh giác trước sự xảo trá của hắn... Rồi sau đó khi tôi thực sự hiểu ra thì đã quá muộn, vậy còn cậu, phải đợi đến bao giờ mới chịu hiểu hả?

Konohamaru đáp:

- Anh Naruto không phải là như vậy, anh ấy đã, đang, vẫn và sẽ là người mà tôi đã biết. Dù tôi không biết nhưng chắc chắn không phải vô cớ mà anh ấy làm vậy.

- Vậy có lí do gì đủ sức để giải thích cho điều hắn đã làm- Một Jounin lên tiếng.



- Cậu ấy làm vậy chắc chắn có một lí do nào đó. Tôi không hiểu nhưng cũng như Konohamaru, tôi tin cậu ta- Chouji lên tiếng, đầy nghiêm túc làm mọi người bất ngờ. Bình thường, trong những buổi gặp thế này, cậu ta chỉ ngồi mà chén nhưng lần này, cậu ta có vẻ chẳng mấy động đũa.



Ino đồng tình với cậu bạn to lớn. Neji, người nãy giờ không nói gì lên tiếng:

- Tôi cảm thấy Naruto thực sự là người như Konohamaru nói, đôi mắt cậu ta thể hiện rõ điều đó, và vì thế, tôi không hiểu tại sao cậu ta lại hành động như vậy. Có lẽ trước đây là một Naruto, và giờ là một Naruto khác.

Tenten nói:

- Vậy lí do gì khiến cậu ta thay đổi?

Neji lắc đầu:

- Nếu tôi biết thì mọi chuyện đã dễ dàng để hiểu.

Không khí im lặng kéo dài một lát, chẳng ai lên tiếng. Cuối cùng, Neji là người phá vỡ sự im lặng bất ngờ ấy. Cậu quay sang Ino:

- Vậy, Ino, Sakura đâu rồi?

- Đang ở trong bệnh viện chăm sóc Sasuke- Ino đáp gọn- mà trông cậu ấy cũng chẳng ổn chút nào, như sắp quỵ ngã đến nơi rồi vậy.

Kiba nói:

- Chắc là bị ám ảnh bởi thă... thôi được, thôi được- Kiba nói khi bắt gặp ánh nhìn thách thức của Konohamaru, cậu ta không muốn gây chuyện với chàng Jounin trẻ tuổi này- hắn ta. Mà tôi cũng không thấy Shikamaru, Hinata đâu cả.

Ino đáp:

- Shikamaru chắc đang tìm nơi nào đó để thả hồn ngắm mây.

- Hinata thì chắc bận lo việc của tộc Hyuuga, cậu cũng biết cô ấy là người thừa kế bốn gia trong tương lai không xa mà- Neji nói.

- Mà Ino này...

- Chuyện gì hả Lee?- Ino quay sang cậu thanh niên mặc bộ đồ màu xanh lá cây, cậu ta thậm chí trông còn giống thầy Gai hơn lúc trước, trừ việc đã cao hơn ông thầy vài phân.

- Cậu có thể kể cho bọn tôi biết việc sau khi Sasuke tỉnh lại không? Cậu hẳn biết chứ, hôm qua cậu có ở đó mà.

Ino gật đầu.

- Đúng, chính xác hơn tôi là người đã phát hiện Sasuke tỉnh lại, cũng là người đã kéo Sakura tới đó. Sau khi cô ấy tới, cậu ta...



Mọi người lắng nghe Ino kể lại, cô gái tóc vàng có vẻ thích thú khi thấy mình trở thành tâm điểm chú ý của mọi người.



Ở gian bên cạnh, người đàn ông trung niên nọ đã biến mất từ lúc nào...









Được sửa bởi nemesis ngày 4/8/2009, 3:40 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nemesis




Tổng số bài gửi : 8
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 19/06/2009
Ryo : 13
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)   4/8/2009, 3:39 pm

Một nơi nào đó thuộc Konoha...



Người đàn ông nọ lúc này đang đi trên một hành lang xinh đẹp với những sắc màu rực rỡ. Hắn cứ đi cho đến khi đến trước một cánh cửa làm bằng gỗ, trên cánh cửa có đề tên người phụ trách quản lí nơi này. Cô gái dẫn đường hắn gõ cửa. Khi nghe tiếng mời vào, cô gái mở cửa và hắn bước vào trong một văn phòng sáng sủa.

Khi bước vào trong, trong lòng của người đàn ông dợn lên cảm giác khó chịu. Hắn mỉm cười với người quản lí, che giấu cảm giác thật của mình.



Đó là một người đàn bà có có mái tóc đen, nước da ngăm ngăm, độ ngoại ngũ tuần. Bà ta đứng dậy, tiến lại chỗ hắn, ngước lên nhìn hắn và hỏi:

- Ông chắc là Hitoki Myojin, thương nhân đến từ Uzugakure no Sato.

- Đúng là tôi- Hắn gật đầu và bắt tay bà ta.

Khuôn mặt bà ta nhiều góc cạnh và dường như lúc nào cũng đượm vẻ lo âu. Bà ta mời hắn ngồi xuống một cái ghế và bà cũng ngồi xuống chiếc ghế đối diện sau bàn làm việc. Bà ta nhìn người đàn ông, dò hỏi:

- Theo như những gì tôi biết thì ông tới đây để nhận nuôi một đứa trẻ? Ông có phiền không nếu tôi hỏi, tại sao ông phải lặn lội xa đến vậy, tại sao nhất thiết phải là Konoha?

Hắn cười, nụ cười thân thiện giả tạo, những lời nói tiếp theo của hắn làm người đàn bà hài lòng:

- Bởi, tôi đã từng đến đây và tôi có ấn tượng rất đặc biệt về Konoha, nơi nuôi dưỡng những con người mang trong tim ý chí của lửa. Tôi rất muốn nhận nuôi một đứa trẻ như vậy.

Người đàn bà mỉm cười vẻ hài lòng, bà ta nói với giọng cực kì tao nhã:

- Ông nói rất đúng, cho phép tôi mời ông một li rượu chứ.

- Được vậy thì rất cảm ơn, thưa bà.

Hắn nói, nghiêng đầu lịch sự. Bà rót cho cả hai những ly rượu đầy và khi vừa uống ly của mình, bà vừa hỏi:

- Vậy ông có gì muốn hỏi về những đứa trẻ ở đây không?

Người đàn ông cầm ly rượu của hắn lên, lắc nhẹ nhìn dòng chất lỏng sóng sánh màu đỏ. Hắn từ tốn nói:

- Tất nhiên tôi có vài điều băn khoăn.

- Xin ông cứ tụ nhiên- Bà ta nói, nhấp thêm một ngụm lớn rượu nữa.

Hắn xoa lông mày, làm như nghĩ ngợi trước khi lên tiếng.

- Tôi biết Konoha là một môi trường rất tốt, và tôi tò mò về cách tạo dựng môi trường tuyệt vời cho những đứa trẻ không may trở thành không gia đình ở nơi này.



Người đàn bà gật gù.

- Đúng, chúng tôi luôn cố tạo một môi trường tốt nhất cho đám trẻ, mang lại cho chúng cảm giác ấm áp của không khí gia đình.

- Wow, nghe thật tuyệt- Giọng nói của hắn hàm sự châm biếm nhưng bà ta không nhận ra, bà tiếp tục:

- Vâng, chúng tôi đã đem đến chúng một mái nhà, luôn luôn quan tâm, chăm sóc chúng, ông biết không, ngay cả trong giấc ngủ của chúng, chúng tôi cũng cố tạo cho chúng cảm giác an toàn, bình yên nhất.

- Tất cả bọn trẻ đều được quan tâm như vậy ư?- Hắn hỏi, dù biết thừa bà ta sẽ trả lời thế nào.

- Vâng, đương nhiên là như vậy, chúng tôi đối xử rất công bằng với bọn trẻ. Vì ngôi làng này mà chúng không còn cha mẹ, chúng tôi luôn cố để bù đắp sự mất mát to lớn đó. Dẫu rằng, chắc ông cũng hiểu, mất mát ấy không có gì có thể bù đắp. Điều duy nhất chúng tôi có thể là xoa dịu nỗi đau cho những đứa trẻ tội nghiệp đó.

Người đàn ông gật đầu vẻ cảm thông.

‘ Nói mới hay ho làm sao’- Hắn nghĩ.

- Thật là một hành động cao cả biết bao.

Và nở một nụ cười giả tạo, người đàn bà tóc đen có nghĩ hắn có ý tốt, gật đầu cảm ơn.

- Vậy...- hắn nói, trong khi xoay người trên chiếc ghế nhìn quanh gian phòng- khu nhà này có vẻ mới được xây dựng lại cách đây không lâu.

- Đúng vậy, chắc hẳn ông đã nghe nói đến việc làng chúng tôi bị tấn công ba năm trước đây.

- Vâng- Hắn đáp- hầu như tất cả mọi người đều biết. Đồng thời, họ cũng lan truyền về sự thần kì rằng trong trận chiến ấy, những shinobi đã hi sinh đều sống lại. Tôi không rõ lắm về điều đó nhưng tôi biết chắc một điều, sự khôi phục của ngôi làng này quả là một phép màu.

- Việc mọi người sống lại là sự thật, đó quả là phép màu, là sự ban ơn của trời xanh. Chắc bởi người cảm thông cho chúng tôi và căm phẫn trước hành động tàn phá, xâm lăng của bọn ác nhân đó- Bà ta nói, chạm tay lên cây thánh giá đeo trước ngực.



Hắn cười nhạt, trong lòng tự nhiên cảm thấy một sự chua chát, đắng cay.

- Bà hẳn là người rất tin vào đấng tối linh- Hắn hỏi.

- Vâng, tôi tin vào Ngài, đó cũng chính là lí do tôi nguyện dành cả đời cho đám trẻ, để nuôi dưỡng, chăm sóc chúng, đem lại cho chúng sự ấm áp, cảm giác gia đình như Ngài đã đem đến cho tôi. Tôi tin rằng, nhờ thế, một ngày nào đó, tôi sẽ được lên đó và được gặp Ngài.



Hitoki cố nén cảm xúc của mình. Những lời giả tạo của bà ta khiến hắn rùng mình ghê tởm.

- Ra là vậy. Tôi rất cảm phục trước tấm lòng của bà.

- Cảm ơn ông. Ông còn điều gì phân vân phải không ạ?



Người đàn bà tóc đen hỏi khi thấy hắn có vẻ muốn nói điều gì đó.

- À, phải, thưa bà. Tôi muốn đến xem nơi ở của bọn trẻ.

- À, vâng, phải rồi, mời ông.



Bà ta đứng dậy, giơ tay mời hắn đi trước. Hai người bước trên một hành lang xinh đẹp, với những sắc màu gợi cảm giác ấm áp, vừa đi vừa trò chuyện. Người phụ trách đi trước, bà đang dẫn hắn đến khu nhà dành cho những đứa trẻ.



Khi đi ngang qua một khoảng trống dẫn ra vườn, góc vườn là một hàng rào ngăn cách; giữa bãi cỏ xinh đẹp được chăm chút và bãi bụi rậm xanh rì không có bàn tay con người chăm sóc. Thấp thoáng đằng sau hàng rào ấy là một căn nhà cũ, xiêu vẹo. Người đàn ông đứng lại và nhìn chăm chăm về phía đó. Người quản lí kia đi thêm một quãng mới nhận ra người tên Hitoki không còn đi sau bà nữa.



Bà ta quay lại và thấy hắn đang đứng trước cổng vòm dẫn vào khu vườn. Bà ta bèn quay lại.

- Có chuyện gì thế, thưa ông Myojin?

Hắn cúi đầu nhìn bà ta, nói:

- Hình như vừa nãy tôi thoáng thấy bóng một đứa trẻ vào trong căn nhà đó?

- Sao?- Bà ta giật mình và nhìn về căn nhà cũ.



Trong trận chiến ba năm trước, làng Konoha bị tàn phá nghiêm trọng phải xây dựng lại. Khu nhà này cũng được dựng lên trên nền đất cũ. Khu nhà mới khang trang xinh đẹp đối lập hẳn với chiếc nhà kho xưa mà cũng có vẻ từ lâu chẳng ai sử dụng. Vì một lí do nào đó, cái nhà kho đó vẫn đứng vững trong trận chiến hồi nọ. Không ai biết vì lí do gì. Khi tất cả chỉ còn là đống gạch vụn thì nó vẫn còn nguyên ở đó. Sức công phá khiến nó xiêu vẹo nhưng không sụp đổ.



Có lẽ bởi vì thế mà người ta không dám kéo sập nó. Nó ẩn chứa một sự đáng sợ vô hình khiến họ không dám động chạm, điều duy nhất có thể làm là quây rào quanh đó và cấm không cho ai lại gần.



- Không thể nào đâu- Bà ta lắc đầu- Chắc ông nhìn nhầm đó thôi, không ai có thể vào nơi đó được đâu. Chúng ta đi tiếp thôi.



Bà ta nói, vẻ giục giã. Hắn nhìn xuống bà ta, giọng khẳng định:

- Chắc chắn không nhầm đâu, tôi thấy rất rõ ràng một đứa bé vừa đi vào trong đó.

- Chuyện đó là không thể thưa ông- Bà ta nói, vẻ thiếu kiên nhẫn- Bọn trẻ tại đây được dặn dò là không bao giờ được bén mảng đến khoảng vườn sau tấm rào ấy và chúng là những đứa trẻ ngoan biết nghe lời. Hơn nữa, chúng biết rõ nơi đó rất nguy hiểm.



Hắn tiếp tục:

- Cho dù là vậy nhưng chúng chỉ là những đứa trẻ, và không gì có thể ngăn cản được nếu nó muốn. Hơn nữa, cũng có thể nó chơi gần đó và một món đồ lăn sang đó chẳng hạn. Nó sẽ muốn lấy về.

- Điều đó là không thể thưa ông. Và tại sao ông cứ khăng khăng cho rằng chúng sẽ sang- Bà ta cảm thấy bực mình.



Hắn nhìn bà ta, tỏ vẻ tức giận:

- Thì chẳng phải tôi đã nói, tôi đã thấy một đứa trẻ vào đó. Bà cho rằng cứ khoá kín nó lại thì không vào được bên trong ư, hàng rào kia có thể trèo qua, hoặc, đâu đó ở dưới chân rào có lỗ hổng đủ để một đứa trẻ lọt qua... Và cho dù quả thật tôi có nhìn nhầm đi chăng nữa thì chẳng lẽ, người luôn cố gắng tạo không khí ấm áp, gia đình không quan tâm đến việc một đứa trẻ có thể gặp nguy hiểm trong đó.

- Ư.. ừm...- Bà ta lúng túng-... tôi, tôi sẽ kiểm tra xem có đứa trẻ nào mất tích không?

Hắn cười nhạt:

- Thưa bà, bà nghĩ với những đứa trẻ ở tầm tuổi này chịu ngồi yên một chỗ ư? Chúng hiếu động, chúng có thể ở bất cứ đâu, đợi đến khi bà điểm danh xong và thấy thiếu mất một đứa thì có lẽ đã muộn. Bà hãy nhìn căn nhà đó, nó đã cũ kĩ, xiêu vẹo, như có thể sụp đổ bất kì lúc nào. Nếu chúng ta đến muộn, ai biết chuyện gì có thể xảy ra cho một đứa trẻ? Chẳng phải chính bà vừa nói với tôi luôn quan tâm, chăm sóc tới chúng ư hay là bởi tôi đã nhầm.

Người đàn bà cảm thấy câu cuối cùng mang hàm ý mỉa mai, bà ta tức giận.

- Thôi được, xin ông đợi một lát, tôi sẽ đi lấy chìa khoá để mở cửa rào bên ấy và chứng minh chúng tôi không vô trách nhiệm và để khẳng định ông đã nhìn nhầm, thưa ông.



Bà ta vội vã đi về hướng phòng làm việc của mình, không hề biết rằng trên môi của kẻ xưng danh Myojin đang nở một nụ cười nham hiểm.



Ở một nơi nào đó...



- Hắn ta đã bắt đầu kế hoạch và không một ai có thể ngăn được hắn.

Kẻ bí ấn nhếch mép. Trong bóng tối chỉ có duy nhất đôi mắt hắn phát sáng, màu đỏ, sự khát máu trong đôi mắt ấy còn đáng sợ hơn ánh mắt của Kyuubi nhiều lần. Lúc này, hắn đang nhìn xuống một chiếc hồ lớn, hắn có thể thấy nụ cười nham hiểm trên môi của Nikui Konton.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nemesis




Tổng số bài gửi : 8
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 19/06/2009
Ryo : 13
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)   4/8/2009, 3:41 pm

Trở lại cô nhi viện...



Lúc này, Nikui và người đàn bà quản lí cô nhi viện đã đứng trước cánh cửa dẫn vào căn nhà cũ, mỗi người cầm theo một ngọn đuốc. Cánh cửa mở hé, dường như có ai đó vừa mới vào trong. Người đàn bà nhìn trân trối cánh cửa, vẻ không muốn vào.

- Có vẻ có ai đó vừa mới đi qua đây- Nikui nói.

- Cũng có thể là cửa bị hỏng nên tự nó mở ra- Bà ta đáp, cảm giác gai lạnh nổi khắp châu thân.



Hắn tiếp:

- Phải vào mới biết được- Hắn đưa tay đẩy cửa- tôi sẽ vào trước.



Rồi hắn đi vào trong căn nhà bỏ hoang, người đàn bà không còn cách nào khác đành bước vào trong. Cảm giác sợ hãi trong bà ta lại gia tăng.



Căn nhà trống không, không lớn lắm lắm, nhưng bóng tối dày đặc khiến người ta liên tưởng mình đang bị nhốt trong lòng một cái hang tối tăm không lối thoát.



Ánh lửa cũng không đủ xuyên thủng bóng tối và sự lạnh lẽo của nơi đây. Hắn nhìn quanh, nơi này với hắn quá quen thuộc nhưng hắn vẫn hỏi:

- Trước đây nơi này để làm gì vậy?



Người đàn bà nhìn quanh gian nhà, mỗi bước chân, dù nhẹ nhàng cũng đủ khiến bụi bay, lại thêm màng nhện chằng chịt cho thấy rõ, đã lâu không ai tới chốn này.

- Nhà kho- Bà ta đáp rồi nói thêm- ông thấy rồi đấy, có ai ở đây đâu, chúng ta ra được rồi đấy- Bà ta nói rồi dợm bước ra cửa.

- Khoan, tôi thấy có vết dấu chân còn mới- Hắn nói.



Người đàn bà vội quay lại, dưới ánh sáng của hai ngọn đuốc, họ có thể thấy rõ những dấu chân in trên mặt sàn bụi bặm. Nó nhỏ hơn nhiều do với dấu chân của họ. Nikui đi theo những dấu chân hằn trên nền bụi và dẫn đến một cánh cửa dẫn xuống hầm đang còn hé mở. Người đàn bà lại càng hoảng sợ. Bàn tay bà ta run lên bần bật, đôi chân trở nên mềm nhũn, nếu như có đủ ánh sáng sẽ thấy gương mặt bà ta đang tái xanh tái mét.



Hắn thấy rõ những biểu hiện đó và cười thầm rồi tiến lại nơi dẫn xuống căn hầm. Hắn nhẹ nhàng di chuyển cánh cửa để có chỗ xuống. Người đàn bà vội ngăn lại.

- Làm ơn, xin đừng xuống đó.

Hắn nhìn bà ta, tỏ vẻ tò mò.

- Sao lại không nên xuống đó, chúng ta đang tìm người mà, có lẽ đứa trẻ đã xuống đó rồi cũng nên.

- Không, chắc là không có đứa trẻ nào cả đâu...

Bà ta lắc đầu cố thuyết phục hắn, Hắn cười nhạt:

- Chúng ta đã đến tận đây để kiểm chứng mà, chẳng lẽ lại bỏ về khi việc chưa xong, biết đâu dưới căn hầm này là điều chúng ta tìm kiếm?

- Nhưng...- Bà ta lúng túng, ánh mắt thể hiện sự sợ hãi-... chỗ đó...

- Sao bà không định bảo ở đó có ma đó chứ?- Hắn cười- Thôi được nếu bà sợ thì để tôi đi vậy, nếu thấy đứa trẻ thì tôi sẽ mang nó lên.



Bà ta gật đầu và nhìn theo hắn đi xuống cầu thang, ngày trước bà ta đi không biết bao lần. Hình ảnh một đứa nhỏ co ro một góc trên nền đất, tiếng van xin và rồi đôi mắt ầng ậc nước, nước mắt chan hoà cùng nước mưa, với cái nhìn đầy oán hận của nó tự nhiên lại xuất hiện trong tâm trí.

Cảm giác căm ghét ghê tởm đứa trẻ đó trở thành cảm giác sợ hãi không hiểu vì lí do gì. Bà ta nhìn quanh và cảm thấy có một cái nhìn sắc lạnh đầy hận thù đang dõi theo mình. Chính lúc bà ta băn khoăn tại sao người đàn ông kia lâu đến vậy thì có tiếng kêu vang lên đầy đau đớn.



- Có chuyện gì vậy? Ông có sao không?

Bà ta vội hỏi.



- Tôi bị vấp... chân bị thương không tự lên được... Tôi đã tìm được đứa trẻ rồi, giúp tôi mang nó lên rồi đi tìm người đến cứu tôi.



Đó là lời đáp lại. Người đàn bà do dự rồi bước xuống. Bà ta đâu chỉ có một mình, không có gì đáng lo lắng cả. Bà ta tự trấn an khi bước từng bước một xuống cầu thang, mùi ẩm mốc và hoang lạnh tràn ngập không gian u tối. Mỗi bước của bà ta như một bước xuống địa ngục. Bà ta phải lên tiếng để đỡ đi cảm giác sợ hãi:

- Sao tối tăm quá vậy ông Myojin.

Tiếng đáp lại:

- Tại tôi vấp ngã nên đuốc bị rơi vào đất ẩm và tắt mất. Nhanh lên, dưới này lạnh lắm, đứa trẻ đã lịm đi rồi đây này.

- Tôi đang xuống đấy.



Người quản lí bước qua bậc thang cuối cùng. Bà ta để ngọn đuốc vào chỗ cắm nơi bức tường, để ánh sáng có thể soi rọi được gian hầm. Người đàn ông nọ đang ngồi một góc, tay ôm lấy đôi chân vẻ đau đớn, và cách đó không xa là một đứa trẻ có mái tóc màu vàng dường như đang hôn mê.

- Hãy kiểm tra đứa bé xem nó có bị sao không- Người đàn ông nói khi bà tiến sát lại bên đứa bé.



Bà ta vực đứa bé dậy, để nó nằm trên lòng mình, nó nghiêng mặt khiến bà không nhìn rõ đó là ai, chỉ biết nó có một mái tóc vàng mềm và óng. Bà nhẹ nhàng xoa lưng đứa trẻ và có thể cảm nhận hơi thở đều đều của nó.



- Nó không sao- Bà ta thông báo- thực ra là nó đang hồi tỉnh đây này.



Lúc này bà ta mới để ý đến thứ đứa trẻ đang mặc, trông nhìn bẩn thỉu, nhàu cũ, mái tóc của nó cũng dính những đất cát và khuôn mặt thì lấm lem, bẩn thỉu. Nó ngồi dậy trong lòng bà ta, đưa hai tay lên dụi mắt.



- Ôi trời, cháu đã làm gì thế hả? Sao lại để người ngợm bẩn thỉu thế này? Mà sao lại xuống đây, ta đã cấm không được đến đây rồi cơ mà. Tại sao không nghe lời...



Chính lúc này đôi mắt đen của bà ta bắt gặp đôi mắt xanh của đứa nhỏ và ngay lập tức bà ta biết nó là ai. Bà ta vội vàng hất nó thật mạnh. Đứa trẻ tóc vàng ngã xuống, ánh mắt nó ngây thơ nhìn bà ta như khó hiểu rồi nó tan biến vào hư không. Bà ta nhìn trân trối vào nơi nó vừa biến mất. Một hơi lạnh chết chóc từ đâu ập đến khiến bà không khỏi rùng mình.



Phía sau bà, Nikui đang từ từ đứng dậy. Bà ta quay lại đối diện với hắn, ánh mắt đầy sợ hãi. Con người đó đang biến đổi.



Mái tóc của hắn đang dài ra, màu mật óng sáng dần trở thành sắc hoàng kim óng ánh, thân hình hắn trở nên lực lưỡng hơn, làn da ngăm ngăm lúc này như đang phát sáng trong đêm, y phục của hắn chuyển sang màu đen huyền tuyệt đẹp.



Khuôn mặt hắn đã đạt tới sự hoàn mĩ nhất mà con người có thể tưởng tượng, và cũng là nét đẹp tăm tối nhất mà không người nào có thể hình dung.



Lúc này, hình dạng hắn đã thay đổi hoàn toàn. Trước mặt bà ta không phải một người đàn ông trung niên nữa mà là một thanh niên tuấn tú chừng trên dưới đôi mươi.



Người đàn bà run run hỏi:

- Ngươi là ai? Ngươi có mục đích gì?



Hắn không đáp, đôi mắt hắn nhắm nghiền và đứng yên một chỗ không nhúc nhích, dưới ánh sáng của ngọn lửa thì không khác gì một bức tượng tuyệt mĩ.



Bà ta cảm thấy hắn có thể đứng đó im lặng hàng giờ và đây là cơ hội để bà ta có thể rời khỏi nơi này. Hắn để mặc cho bà ta đi ngang qua mình, chạy về phía lối cầu thang dẫn ra khỏi hầm.



Nhưng khi người đàn bà vừa bước được vài bậc thì ánh sáng ngọn đuốc vụt tắt. Tất cả chỉ còn là một khoảng không đen tối, không xác định.



- Ngươi là ai? Những chuyện này có ý nghĩa gì?- Người đàn bà gào lên trong cơn hoảng loạn.



Đáp lại bà ta là sự tĩnh lặng rợn ngợp của bóng tối. Bà ta đứng yên một chỗ, không động đậy, sự căng thẳng, cái hoang lạnh khiến một lần nữa, sự kinh hoàng lại lấn át con người.

- Xin hãy cho tôi biết tại sao đi?- Giọng nói của bà ta run rẩy, sợ hãi.



Đến lúc ấy, hắn mới bắt đầu cất tiếng, giọng nói âm vang trong màn đêm, đủ sức thu hút cả những kẻ kém tập trung nhất:

- Một câu chuyện. Tôi muốn kể cho bà một câu chuyện có liên quan tới chốn này.

- Chúng ta có thể nói chuyện ở chỗ khác được mà, văn phòng của tôi chẳng hạn.

- Không- Hắn nói, lạnh lùng- câu chuyện đó phải được kể tại đây, chính tại nơi này.



Người đàn bà nuốt nước miếng, giọng nói của hắn đầy uy quyền khiến bà ta không thể không nghe.



Trong bóng đêm dày đặc, hắn bắt đầu câu chuyện của mình.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kute_hinata


Pawn


Tổng số bài gửi : 23
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 01/07/2009
Ryo : 72
Số lần được Thanks : -1

Bài gửiTiêu đề: Re: Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)   30/8/2009, 9:38 am

đau đầu quá đằng sau kìa nhưng vẫn hay
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Misaki Hyuruga


Genin Làng Cát


Tổng số bài gửi : 66
Age : 20
Ngày Gia Nhập : 27/08/2009
Ryo : 147
Số lần được Thanks : 1

Bài gửiTiêu đề: Re: Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)   31/8/2009, 10:42 am

Hơ hơ, cứ sợ sợ kiểu gì í vã mồ hôi ? Nếu Nar mà thành vậy thật thì sock quá hoá đá
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content





Bài gửiTiêu đề: Re: Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)   Today at 1:05 am

Về Đầu Trang Go down
 

Naruto: Heartlessness (đã chấm tới chap I)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» [Naruto Fanfic]: Trò chơi hoán đổi
» [ Oneshort ] Naruto fanfic /* Gương *
» [cosplay] các nhân vật trong Naruto
» thông tin về NARUTO
» [Naruto Fanfic] Bộ Mặt

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Online :: Vũ điệu của chữ viết :: Fan fic Naruto :: NVFO Naruto Fan Fic-