]Sẽ có một thiên sứ thay tôi yêu em
Naruto Vietnamese Fan Online
.: Chào mừng bạn đến với forum NVFO - Diễn đàn Naruto - Từ Fan - Vì Fan :.



Bạn là một người thích phiêu lưu và mạo hiểm?

Bạn là một người thích Naruto?

Bạn quý trọng tình bạn như Naruto hay bạn thấy cuộc sống này toàn màu đen của sự hận thù trong Sasuke?

Sao ko thử khám phá và tìm câu trả lời cho chính mình?

Hãy đến với NVFO- diễn đàn từ fan và vì fan thảo luận, cuốn mình theo những dòng cảm xúc của các fan hội tụ từ ba miền Việt Nam.

Chúc các bạn luôn vui vẻ khi tham gia cùng chúng tôi. ^^




 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  Đăng Nhập  

[bold]Hiện Nay mình đang muốn gây dựng lại forum nhưng thời gian có hạn nên cần có người hợp tác 1/Đầu tiên mình cần một đội dịch truyện khoảng 5 thành viên có thời gian vao tối thứ 4 để kịp trans những chap Naruto mới nhất 2/Mình cần 10 người có thể quản lý các box của diễn đàn và xử lý những bài spam trong thời gian vắng mặt 3/Mình cần một designer để cùng hợp tác xây dựng lại forum 4/Mình cần một người chuyên ngĩ nội dung xây dựng forum và các chuyên mục Nếu bạn nào mong muốn xin hãy gửi mail đến yahoo Alviss_nashashi@yahoo.com.vn Thân! Team sẽ bắt đầu làm việc khi đáp ứng đủ người dịch truyện Thân Darkking1611[/bold]

Share | 
 

 Sẽ có một thiên sứ thay tôi yêu em

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Yhun Oh Rhang


Bishop


Tổng số bài gửi : 230
Age : 32
Ngày Gia Nhập : 18/07/2008
Ryo : 675
Số lần được Thanks : 2

Bài gửiTiêu đề: Sẽ có một thiên sứ thay tôi yêu em   22/12/2009, 3:39 pm

Coi như đây là quà giáng sinh sớm nhé ^^
Tác giả: Minh Hiểu Khê(明晓溪)
Nguồn : zing.vn
Giới thiệu

Tiểu Mễ bởi vì người bạn trai đã chết hiến tặng tim cho một người con
trai khác mà chuyển đến học ở một trường đại học mới.

Tiểu Mễ dùng mọi cách để tiếp cận người con trai đó,thay anh làm bài
tập,chạy 10000m....Cuối cùng,người con trai cũng tiếp nhận Tiểu Mễ.Câu
chuyện bắt đầu.....

Nhiều tình tiết ly kỳ,cảm động xảy ra.....

Sẽ có một thiên sứ thay thế tôi yêu
em


Mở đầu

"Tại sao anh lại thích em?"

Cô luôn thích hỏi anh câu hỏi đó,từ mùa xuân đến mùa hè,từ mùa thu đến
mùa đông.Nhưng bất kể mùa nào,nụ cười của anh đều dịu dàng như ánh nắng
chiéu qua vòm cây

"Bởi vì từ nhỏ anh đã thích em rồi"

"Thế thì....có phải bởi vì anh chưa gặp được một người con gái khác.Nếu
như anh tiếp xúc với nhiều con gái hơn,có thể anh sẽ nhận ra người mà
anh thích không phải là em" .Cô lo lắng

Anh cười:"Được,có cơ hội anh sẽ thử xem sao."

Cô vội vã cầm cổ anh,đe dọa:"Anh dám!Nếu như anh dám yêu người khác,em
sẽ cắn chết anh!"

Anh cười ôm cô vào lòng,hôn vào sau gáy của cô và nói:"Anh thích em cắn
anh.Ngay bây giờ em cắn anh được không?"

"Cắn vào đâu?"

Anh tựa vào ghế sofa,chìa môi ra:"Cắn vào miệng nhé".

Cô chớp mắt nhào đến,cắn mạnh vào môi anh!

"Đau quá!".Anh nói nhỏ

"Này!Ai bảo anh dẻo miệng!".Cô hí hửng nhìn vào dấu răng trên môi
anh:"Coi như cho anh một sự trừng phạt".

Anh vuốt tóc cô:"Không thích anh thế này à?Anh sợ em ghét ngu ngơ."

Cô nhìn anh,cười lớn:"Hình như anh rất thích,rất thích em đúng không?"

"Đúng vậy"

"Rốt cuộc là tại sao?",cô lo lắng nói.Bởi vì cô cảm thấy cô có rất nhiều
khuyết điểm,còn anh quá xuất sắc,hai người thực ra không phải là một
đôi hợp nhau

Anh cười:"Có lúc anh cũng cảm thấy kỳ lạ.Em vừa tùy hứng vừa cố chấp vừa
qua loa,rất nhiều lúc còn hung dữ với anh.Nhưng,anh vẫn thích em.Ở bên
cạnh em,bất kể tức giận hay vui vẻ,đều là hạnh phúc."

"Thật không?"Cô cười trộm

Anh ôm cô vào lòng,để cô nghe tiếng đập trái tim anh.Nhịp tim có tiết
tấu và mạnh mẽ,trái tim không biết nói dối,trái tim biết tình cảm của
anh dành cho cô.

Nghe tiếng đập trái tim anh,cô dần dần như sắp buồn ngủ.

Trước khi ngủ,cô hỏi anh:"Anh sẽ thích em trong bao lâu"

"Mãi mãi"

".....Mãi mãi như thế nào?"

"Kể cả khi em không yêu anh nữa,kể cả khi em đã quên anh,kể cả khi anh
không còn trên thế gian này nữa,anh sẽ vẫn yêu em."

"Nói lung tung!Không còn trên thế gian này nữa,còn yêu em thế nào đây."

"Anh sẽ đi tìm một thiến sứ,để người đó thay anh yêu em." Anh ôm cô,làm
cho tư thế ngủ của cô càng thêm thoải mái.

Cô ngoan ngoãn nằm trong vòng tay anh:"Em cũng sẽ mãi mãi yêu anh...."

Gió thổi lay động cánh cửa.

Anh vừa vỗ vào người cô,vừa cầm quyển vở lên giúp cô đánh dấu những nội
dung trọng điểm của bài tập.

Cô nhẹ nhàng ngủ thiếp đi.

"Anh sẽ thích em trong bao lâu đây?"

"Mãi mãi"

".....Mãi mãi như thế nào?"

"Kể cả khi em không yêu anh nữa,kể cả khi em đã quên anh đi,kể cả khi
anh không còn trên thế gian này nữa,anh sẽ vẫn luôn yêu em."

"Nói lung tung!Không còn trên thế gian này nữa,thế thì còn yêu em thế
nào đây."

"Anh sẽ đi tìm một thiên sứ,để người đó thay anh yêu em."
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Yhun Oh Rhang


Bishop


Tổng số bài gửi : 230
Age : 32
Ngày Gia Nhập : 18/07/2008
Ryo : 675
Số lần được Thanks : 2

Bài gửiTiêu đề: Re: Sẽ có một thiên sứ thay tôi yêu em   22/12/2009, 3:40 pm

Chương 1

Sáng sớm.

Sân trường dày đặc sương mù,đâu đó có tiếng ve kêu nhè nhẹ,chim chóc vỗ
cánh bay qua.Trời mưa nhỏ,nhẹ nhàng mềm mại mà trong suốt,không khí tươi
mới giống hệt như khung cảnh trong mơ.

Nhưng Tiểu Mễ làm gì có tinh thần để thưởng thức khung cảnh đó.

Sáng sớm vừa xuống tàu,vẫn chưa có xe buýt sớm!Làm cho cô phải gọi taxi
đến cổng trường,tốn mất mười lăm tệ,hết sức đau lòng.Cho nên đoạn đường
từ cổng trường về ký túc cô quyết định đi bộ về!

Trong trường cây cối mọc um tùm,lá cây trong làn mưa nhẹ nhàng lay động.

Tiểu Mễ kéo cái vali nặng nề,vất vả đi trên đường,trên trán đầy mồ
hôi,cái váy trắng đã sớm bị nước mưa và bùn đất làm bẩn.Cô dừng lại,nhìn
bốn phía thở dài.

Trời ơi,cái trường này thật lớn quá sức tưởng tượng!

Cô từ cổng trường đi đến chỗ này đã mất ba mươi phút rồi,nhưng trong bản
đồ trường cho thấy,cô còn phải đi thêm một phần ba đoạn đường nữa thì
mới tới được ký túc xá của mình!Sớm biết như vậy thì thà đi xe buýt cho
rồi,vì tiếc một tệ đội chân của cô mệt mỏi như sắp gãy!

Tiểu Mễ đưa tay lên trán lau mồ hôi,mệt mỏi nhìn bốn phía

Đột nhiên,mắt cô sáng bừng lên---

Dưới bóng cây.

Một người con trai đang nằm ngủ trên ghế đá.

Mái tóc màu hạt dẻ,bờ vai rộng,đôi chân dài mạnh mẽ,vừa nhìn là biết là
một người có sức mạnh.

Tiểu Mễ khống chế lòng tự tôn,kéo vali đến trước mặt chàng trai,chào
hỏi:"Bạn gì đó ơi."

Chàng trai không động đậy,tiếp tục ngủ thiếp đi.

Cô lay lay vai anh ta,nói to hơn:"Bạn ơi,bạn có thể giúp mình một chút
không?Giúp mình kéo cái vali này về lầu năm Phong Viên.

Mưa,nhẹ nhàng bay trong gió.

Chàng trai vẫn tiếp tục ngủ,như chẳng hề quan tâm đến lời nói của
cô,sống lưng dài hiện ra hơi thở lạnh lùng.

"Này!Tôi đang nói với bạn đó,bạn không nghe thấy à?"

Tiểu Mễ bắt đầu tức giận.

Kể cả không muốn giúp đỡ,cũng phải nói với người ta một câu chứ.Thế này
là thế nào,thật là quá đáng.

"Này!Này!"

Cô dùng lực đẩy vào người anh ta,tức giận đá vào người anh ta.Tại sao
lại lạnh lùng với cô như vậy?Giọng nói của cô khó nghe quá chăng?Thật là
một đòn đánh mạnh vào lòng tự trọng của cô.

Chàng trai hình như ngủ quá say.

Trong lùm cây yên lặng,hình như chỉ có tiếng ve kêu nhè nhẹ.

Tiểu Mễ đột nhiên cảm thấy kỳ lạ,cô nghĩ một lát,cô cảm thấy bàn tay
mình lạnh hơn.Hơi lạnh này hình như từ chàng trai truyền qua bàn tay
cô....

Anh ta lạnh ngắt như-----

Tử thi!

Tiểu Mễ giật mình.

Cô run người,trong giây lát cảm giác ớn lạnh truyền từ ngón tay xuống
chân!Không biết trong bao lâu,cô cắn môi,lấy tay đẩy mạnh vào người
chàng trai.

"Binh---"

Anh ta lật mạnh người trên ghế đá.

Mái tóc ngắn màu hạt dẻ,tràn đầy mùi vị của ánh nắng,cái mũi dài thẳng
tắp,trên cánh mũi đeo một cái khuyên kim cương nhỏ.Một anh chàng thật
đẹp trai!Nhưng sắc mặt anh ta xanh xao không có sức sống,làn môi thâm
lại.

Cô đưa tay xem hơi thở từ mũi anh ta

Hừ...hừ

Vẫn còn thở.

Tiểu Mễ vội vàng kêu lên:"Có người không!Có người không!Cứu----với----!"

Nhưng xung quanh không thấy ai cả

Tiểu Mễ lo lắng

Thật kỳ lạ!Cái trường to như vậy,người đâu?Mọi người đều đi đâu hết
rồi?Tại sao lại chỉ có tiếng chim và tiếng ve kêu?Nhìn vào chàng trai,cô
lo lắng không chờ thêm được nữa.Cô cõng anh lên lưng.

Nặng quá!

Tiểu Mễ lấy hơi,mặt đỏ gay,cô đã đem tất cả sức mạnh mười chín năm của
mình để cõng chàng trai rồi.

Đôi chân dài của chàng trai không còn sức sống lê trên nền đất.

Hơi thở dường như càng ngày càng nhẹ đi.

"Này!Này!Bạn đừng chết!"Tiểu Mễ căng thẳng quay đầu lại,hét lên:"Tôi
đang cứu bạn đây!"

Làn môi của chàng trai càng lúc càng thâm lại.

"Này!Đừng có như vậy chứ!'

Cô dùng hết sức mình,cắn răng để cõng chàng trai,tưng bước,từng
bước....Cuối cùng,cũng đến được đường lớn.Cũng may là trước cổng
trường,taxi rất nhiều,cô nhanh chóng gọi một chiếc.

"Bệnh viện!Bệnh viện gần nhất!"

Tiểu Mễ hét lên với người lái xe!

Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh.

Mưa nhè nhẹ bám đầy khung cửa xe...

Ngoài đường vừa mưa vừa sương mù,không nhìn rõ cảnh vật.

Trong xe,Tiểu Mễ đặt đầu của chàng trai lên đùi mình,bàn tay run run khẽ
đưa lên mũi chàng trai.

Hơi thở yếu ớt.....

Làn môi anh ta thâm xịt,làn da xanh xao...

Có lẽ------

Có phải bệnh tim không?

Tiểu Mễ nghĩ.Cô đã từng xem qua rất nhiều sách về bệnh tim,trong đó nói
rằng trạng thái phát bệnh tim chính là như vậy.Nếu như để vậy không được
cấp cứu kịp thời,bệnh nhân sẽ nhanh chóng chết đi.

"Có phải anh ta bị bệnh tim không?"

Tiểu Mễ hoang mang hỏi người lái xe.

"Làm sao tôi biết được,nhưng hình như tình trạng rất nguy cấp."

Ngay lúc đó----

Hô hấp dừng lại!

Tiểu Mễ kinh hãi nhìn chàng trai!

Anh ta sẽ chết chăng?

Thôi,không nghĩ nhiều nữa!Cô kiên quyết,tay trái đặt lên tim chàng
trai,tay phải dùng nắm đấm đánh mạnh vào bàn tay trái!

Bộp!

Bộp!!

Bộp!!!

Cố gắng nhớ lại tất cả những cách đã đọc trong sách,cô đánh mạnh vào tim
chàng trai.

"Cô định đánh chết anh ta đấy à?"

Lái xe ngạc nhiên hỏi.

"Không đánh thì cũng chết!",Tiểu Mễ trán đầy mồ hôi,"ngựa chết đang được
ngựa sống chữa bệnh đó"

Bộp!Bộp!Bộp!Bộp!Bộp.....

"khục!"

Chàng trai tóc hạt dẻ đột nhiên ho một tiếng,toàn thân rung mạnh lên

"Anh tỉnh rồi à?!"

Tiểu Mễ vui mừng cúi đầu xuống,vừa lúc chàng trai mở mắt ra.

Một đôi mắt lạnh lùng.

Mang theo mùi vị của sự khinh đời.

Sương mù bên ngoài dường như tràn ngập đôi mắt của anh ta,xa lạ,mơ màng.

Tiểu Mễ bị đôi mắt đó làm cho ngơ ngác.

Trong tim dường như bị một cái gì đó đập vào!

"Cô là ai?Đây là đâu?"

Chàng trai tóc hạt dẻ giật mình muốn ngồi dậy,nhưng cơ thể vẫn còn rất
yếu,đầu óc quay cuồng,anh ta lại ngã vào lòng cô.

"Trên đường đến bệnh viện."Tiểu Mễ đột nhiên cảm thấy đầu anh ta đè mạnh
vào đùi cô,một cảm giác nặng nề rất kỳ lạ.

Chàng trai tóc hạt dẻ tức giận,nguyền rủa:"Mẹ kiếp!Tại sao cô lại đưa
tôi đến bệnh viện!Muốn chết à!"

"Người muốn chết là anh mới đúng chứ."Tiểu Mễ không dám nhìn,nhẹ nhàng
nói,"người ta có lòng tốt mà không được đáp lại,còn bị mắng,làm người
tốt thật quá khó"

"Đến bệnh viện rồi!"

Lái xe đạp phanh,vui mừng nói.

Bởi vì trên đường Tiểu Mễ đã gọi điện thoại cấp cứu,cho nên trước cửa
bệnh viện Nhân Ái đã có bác sỹ,y tá và giường bệnh đợi sẵn,mọi thứ đã
sẵn sàng.

Tiểu Mễ mở cửa xe,kêu to lên:"Bệnh nhân ở đây!"Sau đó,cô nhìn vào anh
chàng tóc hạt dẻ nở một nụ cười rất dễ thương.

Anh chàng tóc hạt dẻ ngơ ngác.

Tiểu Mễ bất ngờ dùng tay đẩy mạnh,anh chàng tóc hạt dẻ không phòng bị,bị
"đẩy" xuống khỏi xe taxi.Hihi,nhìn anh ta tức giận như vậy,chắc cơ thể
không có vấn đề gì đây,cô đưa tay che miệng cười.

Anh chàng tóc hạt dẻ được bác sỹ và y tá nhanh chóng đưa lên giương cấp
cứu,anh ta giãy dụa tức giận hét lên:"Thả tôi ra!Cái bọn ngu ngốc này!"

Giường cấp cứu nhanh chóng được đẩy vào trong bệnh viện

Tiếng hét và nguyền rủa của chàng thanh niên dần dần biến mất.....

Tiểu Mễ nhẹ cả người,dựa vào ghế xe,dụi mũi,cười.Thật tuyệt vời,thế là
có một người được cô cứu sống rồi.Như vậy,có lẽ cô có thể trở thành một
thiên sứ cũng nên.

"Cô gái,cô còn muốn đi đâu nữa không?"

Lái xe nhìn cô.

"À,được,tôi đưa cho anh tiền,tất cả bao nhiêu?"Cô đưa tay định cầm túi
xách lên.Nhưng....túi xách đâu mất rồi?.....

A!Chết rồi!

Túi xách và hành lý của cô đều để ở trong sân trường!

*******

Tiểu Mễ quyết định-----

Cô thích ngôi trường này!

Khi cô vội vã chạy về đến nơi,hành lý và túi xách đều nằm nguyên chỗ cú

"Hành lý của bạn à?"

Một cô gái đậm người ngồi trên ghế đá,cô mặc váy màu hồng,trên áo có
hình một bông hoa,rất dễ thương.Cô gái một tay cầm hộp sữa,một tay cầm
quả táo,vừa ăn vừa nói với Tiểu Mễ:"Sao bạn đi lâu thế,mình chờ đã rất
lâu rồi."

Tiểu Mễ nhìn cô gái,ánh mắt tràn đầy niềm vui.

"Bạn trông giúp mình hành lý à?"

"Ừ."Cô gái nhìn đồng hồ,"Sắp đến giờ vào lớp rồi.Bạn mà không đến
kịp,chắc mình phải gửi chỗ hành lý này cho bảo vệ rồi."

"Cảm ơn,cảm ơn,cảm ơn....."Tiểu Mễ cảm động không biết nói gì khác,vali
và túi xách là tất cả tài sản của cô,nếu mất đi chắc cô sẽ chết
mất.À,nhưng...Tiểu Mễ nghĩ....cô ấy vừa nói gì nhỉ?...Vào lớp?....

Cô nhìn đồng hồ---

Đã bảy giờ bốn mươi phút rồi!

"A,sẽ muộn học mất!"Tiểu Mễ lo lắng,hành lý vẫn chưa đưa về ký túc
xá,lớp học cũng không biết ở đâu!Làm thế nào!Làm thế nào đây!

Một cơn gió nhẹ thổi qua.

Ánh nắng sớm chiếu xuống,mưa đã tạnh từ lúc nào.

Dường như có một thiên sứ,bay đến bên Tiểu Mễ,cười với cô.

Khi cô đến lớp học,là bảy giờ năm mươi lăm phút.

Tiểu Mễ thở dốc đưa tay lên ngực,mỉm cười nhìn cô gái đằng trước,ánh mắt
tràn đầy cảm ơn.

Tại sao lại có những sự việc tình cờ như vậy nhỉ?

Cô gái đó tên là Uy Quả Quả,là bạn học cùng lớp của cô,Uy Quả Quả thật
sự là một người rất tốt,giúp cô kéo cái vali nặng nề,đi về phía lớp
học.Hai người vừa chạy,Uy Quả Quả còn nhiệt tình nói chuyện với cô:

"Hai cân táo"

"Được."

"Loại Thủy Tinh Phú Sỹ nhé."

"À...được."

"Hai cân đào Mỹ Hầu."

"....được."

"Hai túi đậu phụ khô."

"....Được..."

"Hai hộp socola Đức Phù."

"...."

Tiểu Mễ gãi tóc,lo lắng:"Tội nghiệp cho cô,cô là người nghèo mà."

Uy Quả Quả lườm cô,dừng lại:"Thế nào,không muốn mua cho mình à?Mình đợi
bạn nửa tiếng!Lại còn làm phu khuân vác cho bạn nữa!"

"Hihi,không phải đâu."Tiểu Mễ cười,"Mình chỉ thắc mắc,tại sao bạn luôn
muốn hai phần?"

"Bởi vì mình béo mà."Uy Quả Quả hít hít mũi,"Người béo đương nhiên phải
ăn hai phần rồi."

Tiểu Mễ ngạc nhiên trợn tròn mắt,nhìn cô gái:"Bạn béo ư?Bạn béo ở chỗ
nào?Bạn không biết bạn nhìn dễ thương như thế nào không!Mình vừa
nghĩ,thật may mắn,vừa đến đây đã được nhìn thấy mỹ nữ rồi."

Uy Quả Quả sững người ra:"Bạn...bạn đang cười mình đấy à?".Tất cả các
sinh viên khác đều chê cô béo,cô gần như đã tuyệt vọng rồi,cô đã cố gắng
để không quan tâm đến điều đó nữa.

"Nếu như mình có ý đó,thì phạt mình không biến được thành thiên sứ
nhé."Tiểu Mễ vừa kéo vali,vừa quay sang cười với cô,"nói thật đấy,mình
thật sự cảm thấy bạn vừa tốt bụng vừa dễ thương."

Uy Quả Quả cứ đi,một hồi lâu không nói gì.

"Này...."

"Cái gì?"

"Bạn là người đầu tiên nói mình dễ thương đó."Uy Quả Quả buồn buồn
nói,bước chân đi rất vội vã,Tiểu Mễ phải cố gắng hết sức mới theo kịp
được."Cho nên,mình quyết định---sau này bạn sẽ là bạn của mình!"

Ánh nắng sau cơn mưa chiếu sáng người Tiểu Mễ.

Thật là may mắn.

Tiểu Mễ nở một nụ cười sung sướng

Cho nên,đến lúc này,Tiểu Mễ vẫn đang say sưa trong niềm vui.Học viện
Thánh Du sẽ là may mắn của cô chăng,vừa rồi đã xảy ra thật nhiều chuyện
vui.

Cô ngây ngô mỉm cười một mình.

Các sinh viên trong lớp tò mò nhìn cô.

"Tên bạn là gì?"

"Này,có thật là bạn chuyển từ trường Thanh Viễn qua đây không?"

"Tại sao bạn muốn đến đây học?"

.........

Không phải sự tò mò của các bạn sinh viên quá lớn,thực sự thì Thanh Viễn
quá nổi tiếng,những sinh viên thi đỗ vào trường đó đều là những người
rất xuất sắc,tiền đồ hết sức sáng lạn.Thánh Du mặc dù cũng không đến nỗi
nào,nhưng so sánh với Thanh Viễn thì thật đáng buồn cười.

Nghe thấy những câu hỏi đó,Tiểu Mễ ngẩng đầu lên,nụ cười dễ thương:

"Tên mình là Mễ Ái."

"Mễ Ái?"

Mấy sinh viên nữ cố gắng nhịn cười,Mễ Ái Mễ Ái,không phải chính là không
có tình yêu ư?

"Haha,tên thật buồn cười đúng không?"Tiểu Mễ đưa tay lên tóc,nhìn xung
quanh,"Mình cũng rất đau khổ vì cái tên này đây,cho nên mọi người cứ gọi
mình là Tiểu Mễ nhé."

"Tiểu Mễ."Các sinh viên nữ cười,"thế thì chính là cơm ăn còn gì?"

"Ừ."Tiểu Mễ không để tâm,"mặc dù rất rẻ,nhưng cũng rất có dinh dưỡng
mà."

Lúc đó,góc phòng học truyền đến một âm thanh lạnh lùng-----

"Hừ,kỳ lạ thật,Thanh Viễn tốt như vậy,tại sao lại chuyển đến đây
học,Tiểu Mễ?"Một sinh viên nữ xinh đẹp lên tiếng,ánh mắt hướng về Tiểu
Mễ,"Hay là làm sai chuyện gì,không được học ở Thanh Viễn nữa,không còn
cách nào khác phải chuyển đến đây."

Trong phòng học dường như có một không khí lạnh lùng.

Các sinh viên quay sang nhìn Dương Khả Vi,vừa quay lại nhìn Tiểu Mễ.Vấn
đề này mọi người đều rất tò mò.

Bên kia,Uy Quả Quả cầm túi khoai lang khô,quay sang nói nhỏ với nữ sinh
bên cạnh:

"Giúp mình chút đi,Tiểu Mễ là bạn mới của mình."

Cô gái tóc ngắn mắt một mí,cô đang chuyên tâm học tiếng Anh.Nghe thấy
tiếng Uy Quả Quả,cô ngẩng đầu lên nhìn Tiểu Mễ.

Uy Quả Quả nói liên hồi:"Mình dọn vệ sinh ký túc tuần này!"

".....Được."

Cô gái mắt một mí tiếp nhận điều kiện trao đổi,cô đứng dậy,đứng trước
mặt Tiểu Mễ,chìa tay ra----

"Chào bạn,mình là Thành Quyên,hoan nghênh bạn đến với lớp chúng mình."

Vừa nói,Thành Quyên đưa mắt nhìn quanh lớp,các sinh viên lập tức vỗ
tay,nói to với Tiểu Mễ:"Hoan nghênh!Hoan nghênh!Nhiệt liệt hoan nghênh!"

Lớp học từ không khí tĩnh lặng biến thành náo nhiệt liệt như đang tiếp
đón một ngôi sao điện ảnh.

Ồ,bạn sinh viên Thành Quyên này thật có dáng lãnh đạo.Tiểu Mễ vội vàng
đứng dậy,nhìn Thành Quyên với ánh mắt cảm ơn,nắm chặt tay cô:

"Cảm ơn!"

Thành Quyên cười,sau đó lạnh lùng quay mặt về phía sinh viên tóc
dài,nói:

"Dương Khả Vi",đây là thái độ dành cho bạn mới à?Bạn không thấy xấu hổ
à?Người ta vừa đến đây,không giúp đỡ người ta thì thôi,lại còn nói lung
tung nữa!"

Dương Khả Vi lạnh nhạt:

"Thế à?Thế bạn ấy vì sao lại chuyển đến đây?"

Tiểu Mễ giật mình nhìn Dương Khả Vi cười:"Thánh Du rất tốt mà!"Nụ cười
cô dễ thương,"mọi người đều nói Thánh Du là trường dệp nhất nước,quả
nhiên như vậy,mình chưa từng thấy một ngôi trường nào đẹp như thế
này.Hơn nữa khoa Kinh Tế của Thánh Du cũng rất khá mà,rất có sức ảnh
hưởng trên cả nước,có thể đến đây học cùng mọi người,mình rất vui."

"À"

Câu nói của cô làm cho trong lòng mọi người thoải mái,tất cả đều cười.

Nhưng Dương Khả Vi vẫn lạnh lùng:"cũng thật biết cách lấy lý do đấy
nhỉ."

Tiểu Mễ mặt đỏ,cô xấu hổ nói:"À,cái đó.....mình thật ra có ý muốn lấy
lòng mọi người thôi,bởi vì....mình hy vọng mọi người tiếp nhận mình...."

Các sinh viên trợn tròn mắt nhìn Tiểu Mễ!

Haha,một cô gái thật dễ thương,trong giây lát,khoảng cách của mọi người
và cô được kéo lại thật gần.Các sinh viên đều nở nụ cười.

"Tiểu Mễ!Chúng mình hoan nghênh bạn!"

Lần này là Uy Quả Quả mở đầu,lại một tràng pháo tay nữa cổ vũ Tiểu Mễ!

Tiểu Mễ cười thật tươi:"Cảm ơn!Cảm ơn mọi người!".

*** ***

Tiểu Mễ ngồi hàng ghế cuối cùng,chỗ bên cạnh cô còn trống.Thật ra,cô rất
muốn ngồi vào chỗ đó,bởi vì nó ngay bên cạnh cửa sổ,có thể hít thở
không khí trong lành,có thể nhìn thấy chim chóc bay nhảy trên cành
cây.Nhưng,chỗ ngồi mặc dù không có người ngồi nhưng trong ngăng bàn vẫn
có hai quyển sách,bìa sách dường như đã có một lớp bụi mỏng.

Cô đưa tay vuốt tóc,do dự một lúc.

Thôi kệ,có lẽ đây là chỗ ngồi của một người hay trốn học đây.Nếu như sau
này người đó thường xuyên không đến thì mình sẽ chuyển sang đó ngồi.

Cô thôi nghĩ ngợi,tập trung nghe giảng.Tiết học đầu tiên của cô là Tài
nguyên nhân lực,giáo sư chủ giảng họ Truyền,khoảng trên bốn mươi
tuổi.Mặc dù nội dung giáo sư Truyền giảng không phải thật sự lôi
cuốn,nhưng nghe kỹ lại rất có tính lôgic.Tiểu Mễ dần dần bị cuốn hút vào
bài giảng.

Lớp học rất yên tĩnh.

Các sinh viên vừa nghe giảng vừa ghi chép.

Giáo sư Truyền cũng giảng bài sôi nổi hơn.

Cho nên,khi cửa lớp học bị một bàn chân "Rầm"đá mạnh vào,tất cả mọi
người đều giật mình!

Âm thanh đó thật quá mạnh!

Giống như một tiếng sấm.Một sinh viên nam mặt đầy tức giận đứng trước
cửa lớp,anh ta vừa cao lớn vừa đẹp trai,tóc màu hạt dẻ,áo phông màu
đen,trên mũi đính một hạt kim cương nhỏ.

Tiểu Mễ ngẩng đầu lên nhìn.

Tiểu Mễ nheo nheo mắt,ngạc nhiên không nói lên lời.

Sau đó nụ cười tắt đi.

Haha,thì ra người được cô đưa đến bệnh viện lại là bạn học cùng lớp của
cô.

Thế giới thật nhiều điều thần kỳ!

Anh chàng tóc hạt dẻ người bị nước mưa làm ướt,trong ánh mắt đầy sự tức
giận,dưới chân đôi giày thể thao đã bị bùn đất làm cho vừa ướt vừa bẩn.

Ngoài trời đột nhiên có tiếng sấm

Haha,tý nữa thể nào trời cũng có bão.

Giáo sư Truyền sắc mặt không thay đổi,trừng mắt nhìn sinh viên nam:"Doãn
Đường Diêu",anh lại đến muộn rồi,lại còn lấy chân đạp cửa,có biết rằng
như thế làm ảnh hưởng đến mọi người không?"

Các sinh viên thì thầm bàn tán.

Doãn Đường Diêu làm ra vẻ không nghe thấy,đưa tay lau nước mưa trên
mặt.Giáo sư Truyền ánh mắt đầy sự tức giận.

Các sinh viên ngẩn người ra.

Doãn Đường Diêu đi qua bàn giáo viên rồi đi xuống cuối lớp,không quên
buông thêm một câu nói----

"Nhiều chuyện quá!Trời mưa,thầy không nhìn thấy à?"

Giáo sư Truyền vẻ mặt hết sức tức giận:"Thế các sinh viên khác?!Trời
cũng mưa,tại sao họ không đi muộn?!Suốt ngày trốn học,đi muộn,đánh nhau
sinh sự,anh vẫn chưa bị đuổi học thật là một kỳ tích!"

Doãn Đường Diêu đeo tai nghe nhạc vào,tỏ vẻ không quan tâm,vượt qua ánh
mắt của các sinh viên,anh ta đi xuống cuối lớp.Anh đi đến bên cạnh Tiểu
Mễ,nhìn cô.

Ngoài cửa,một tiếng sét đinh tai nhức óc vang lên!

Từ lúc giáo sư Truyền nói ba chữ "Doãn Đường Diêu",hơi thở của Tiểu Mễ
như dừng lại!

Doãn Đường Diêu.

Anh ta là Doãn Đường Diêu à?

Cô nghiêng đầu,ngơ ngác nhìn anh ta,tất cả sức lực dường như không còn.

Tiểu Mễ cắn môi.

Đầu óc cô quay cuồng,trước mắt dường như có một lớp sương mù,làm cho cô
không thể nhìn rõ được anh ta.

"Đứng dây!Cô cản đường của tôi!"

Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô.

Anh ta đương nhiên nhận ra cô gái trước mặt chính là người sáng sớm nay
đã đưa anh ta đến bệnh viện.

Tiểu Mễ hoang mang đứng dậy,để anh ta đi vào trong.À,chỗ ngồi đó là của
anh ta.

Mưa bên ngoài cửa sổ vẫn mạnh mẽ không ngớt.

Không khí mát mẻ và tươi mới.

Doãn Đường Diêu gục mặt xuống bàn ngủ.

Tiểu Mễ dường như không còn tâm trí để nghe giảng nữa,quay mặt sang nhìn
anh ta.Lúc đó,dường như tất cả thế giới đều biến mất trước mặt cô,trong
mắt cô chỉ còn chàng trai ngồi bên cạnh.

Doãn Đường Diêu thật sự hết sức đẹp trai,cái mũi cao và cong,giống như
quý tộc nước Anh trong những bức ảnh cổ,đôi vai rộng và săn chắc,chiếc
khuyên đeo trên mũi mang đến cho anh ta một vẻ bất cần đời,nhưng cũng
thêm một vẻ bí ẩn xa xăm.

Anh ta hình như hết sức mệt mỏi,gục mặt trên bàn ngủ say.Anh ta thường
xuyên mệt mỏi,thường xuyên ngủ say như vậy chăng?Tiểu Mễ nghĩ,có phải vì
điều đó,cho nên sách vở của anh ta đã bị bụi bám đầy.

Bởi vì sự xuất hiện bất ngờ của Doãn Đường Diêu,không khí lớp học trở
nên rất kỳ lạ,giáo sư Truyền giảng thêm lúc,cuối cùng bởi vì trong lòng
tức giận,giảng bài không còn thông suốt nữa.Ông cầm một tập vở
lên,nói:"Lần trước để mọi người viết một bài tiểu luận,tôi đã xem
qua,các bạn đa số đều viết được,có thể nhìn thấy các bạn đã bỏ công sức
cho bài viết này.Tuy nhiên,trong đó có một bài mà tôi cảm thấy rất kỳ
lạ."

Các sinh viên bỏ bút xuống nhìn ông.

"Doãn Đường Diêu!"

Giáo sư Truyền nâng cao giọng nói.

Tiểu Mễ đẩy vào tay của Doãn Đường Diêu,nhẹ nhàng nói:"Này,dậy đi....."

"Làm gì đấy!"Doãn Đường Diêu bị đánh thức tức giận hét lên,hai mắt hằm
hằm nhìn Tiểu Mễ.Có biết làm phiền người khác ngủ đáng ghét như thế nào
không hả!

"Doãn!Đường!Diêu!"Giáo sư Truyền không kìm được tức giận,"Anh đứng dậy
cho tôi!"

Doãn Đường Diêu hai vai nặng nề đứng dậy,tỏ vẻ chống đối:

"Việc gì vậy?"

"Kỹ năng và tri thức đều là nhân tố quan trọng ảnh hưởng đến năng suất
lao động,cho nên công cụ,cơ khí đều được coi là một bộ phận của thu nhập
quốc dân.Đồng thời bởi vì tiền chi cho giáo dục sẽ mang đến càng nhiều
thu nhập quốc dân hơn trong tương lai,đối với chi tiêu giáo dục cũng
giống như chi tiêu cho các việc khác."Giáo sư Truyền trừng mắt nhìn anh
ta:"Anh trả lời cho tôi,quan điểm này do ai đề xuất?"

Doãn Đường Diêu nghĩ một lúc:"Adam Smith?"

"Không phải."

"David Ricardo?"

"Không phải."

"Henry?"

Giáo sư Truyền tức giận:"Tiếp theo chắc anh sẽ nói luôn cả Kart
Mark,Enghen đấy nhỉ?"Cả lớp đều cười,Doãn Đường Diêu căn cứ vào lịch sử
phát triển của học thuyết Kinh Tế Đối Ngoại mà đoán mò mà.

Doãn Đường Diêu nói cùn:

"Đều không đúng?Tóm lại quan điểm này không phải do tôi đề xuất là được
mà."

Giáo sư Truyền tức giận không kìm nổi nữa,cầm quyển vở ném vào anh
ta:"John Mayer!Đây là nội dung trong bài viết của anh!Anh cũng thật kỳ
lạ,bài tập của anh còn có thể viết được đến 6000 chữ!Doãn Đường Diêu,kể
cả anh copy từ trên mạng xuống thì cũng phải để tâm một chút chứ?!Đường
viền không xóa đi,kiểu chữ không sửa,sắp chữ không động,đến cả tên tác
giả anh cũng không thèm xóa đi à?!"

Cả lớp cười nói râm ran.

Quyển vở không trúng Doãn Đường Diêu,rơi trên mặt bàn của Tiểu Mễ.Cô
tiện tay mở ra xem,thảo nào thầy giáo tức giận,toàn bộ cả bài viết dường
như chỉ là để đối phó.

Tiếng chuông tan học reo.

"Tôi cho anh thời gian hai ngày.Nếu như bài tập này anh không làm xong
được."Giáo sư Truyền trừng mắt nhìn Doãn Đường Diêu,"thì thi cuối kỳ anh
cũng đừng đến nữa làm gì."Nói xong,ông đứng dậy đẩy cửa ra về,trong lớp
mọi người vẫn bàn tán xôn xao.

Doãn Đường Diêu căn bản không nghe thấy,gục mặt xuống bàn tiếp tục ngủ
say sưa.Một chú chim nhỏ bay qua,đậu xuống khung cửa sổ bên cạnh anh ta
say sưa hót vang.

*** ***

"Bạn đừng ngồi chỗ đó nữa."

Uy Quả Quả kéo Tiểu Mễ ra khỏi lớp học,nói nhỏ với cô.Đã nói muốn làm
bạn với cô,cho nên cũng phải có nghĩa vụ nói với cô một sự việc hết sức
quan trọng.

"Tại sao?"

"Doãn Đường Diêu là kẻ hư hỏng nhất trường này!"

"Sao lại như vậy?"Tiểu Mễ trợn tròn mắt.

"Hắn ta suốt ngày bỏ học,đã ba môn học không qua rồi.Giáo viên Vi tích
phân,Kế Toán và Thống kê một học kỳ tổng cộng diểm danh năm lần,hắn đều
không có mặt.Những giáo viên đó trước kỳ thi đều nói:"Doãn Đường
Diêu,anh không cần đến kiểm tra nữa đâu,có đến thì anh cũng chắc chắn
không đủ điểm!"

"Sau đó,vẫn không đủ điểm à?"

"Ừ,ba môn đều 59 điểm."Uy Quả Quả cười,"hắn thật đáng ghét,không đến còn
yên ổn một chút,rất nhiều lúc cũng đến muộn giống như hôm nay,làm cho
mọi người không tập trung nghe giảng."

"59 điểm....."Tiểu Mễ ngơ ngác,"Nói như vậy,nếu như cậu ta không bỏ
học,có lẽ cậu ta đã thi đỗ rồi...."

"Ai biết được?Cũng có thể là các thầy giáo cố tình trêu tức hắn đấy."

"À,ra vậy."Tiểu Mễ nhìn Doãn Đường Diêu đang ngủ trên bàn.

"Hắn rất thích đánh nhau!Ít nhất hai lần đánh cho người ta phải nằm
viện!"Uy Quả Quả nói,"Tuy nhiên,nhà hắn rất lắm tiền,bất kể sự việc lớn
thế nào,mẹ hắn đều có thể giải quyết ổn thỏa,cho nên đến bây giờ hắn vẫn
có thể tác oai tác quái như vậy."

Tác oai tác quái?Sáng sớm đưa anh ta đến bệnh viện,anh ta rất hung
dữ,lúc đến lớp muộn anh ta cũng rất huênh hoang.Nhưng,lúc này Doãn Đường
Diêu giống như một đứa trẻ đang say sưa ngủ,Tiểu Mễ không cách nào
tưởng tượng ra dáng vẻ "tác oai tác quái" của anh ta.

Uy Quả Quả chăm chú nhìn Tiểu Mễ đang thẫn thờ:"Này,Tiểu Mễ!"

"Hả?"

"Bạn thích xem phim tình cảm không?"

"Cũng không nhiều."

Uy Quả Quả hít một hơi dài rồi nói:"He,thế thì được.Bạn đừng có học theo
những cô gái trong phim đó,cái gì mà đàn ông càng hư hỏng càng có sức
hấp dẫn,rất nhiều cô vây quanh Doãn Đường Diêu,có đuổi đi cũng không
hết,thật là mất mặt.Tất cả đều trúng độc của phim tình cảm rồi!"

Tiểu Mễ cười:"Uy Quả Quả,cảm ơn bạn."

"Cảm ơn vì cái gì?"

"Bạn đang quan tâm đến mình",cô mỉm cười với Uy Quả Quả,"Mình thật may
mắn đúng không?Có thể quen biết bạn."

Uy Quả Quả cảm động,nắm tay cô:"Mình rất quý bạn!Có lẽ là duyên phận
thôi,chúng ta chắc chắn sẽ là bạn tốt!"Đang nói,cô đột nhiên quay ra
nhìn"Ha ha,nhìn kìa!Có trò hay rồi đây!"

Tiểu Mễ nhìn theo ánh mắt của cô-----

A,một cô gái thật xinh.

Khuôn mặt trái xoan,một đôi mắt biết nói,mái tóc mượt đen nhánh dài
ngang vai,dáng người mảnh mai yếu đuối.

Cô gái đi vào lớp học,tất cả ánh mắt của sinh viên nam đều hướng về
cô.Tiểu Mễ vẫn cho rằng,chỉ có trong tiểu thuyết,mới có được một mỹ nhân
như thế này.Thật là một vẻ đẹp mong manh,yếu ớt.

"Cô ta tên Na Lộ,hoa khôi khoa văn."

"Họ tên thật kỳ lạ"

"Ừ,nghe nói có huyết thống Mãn Thanh,là hậu duệ của vương tộc triều đại
cuối cùng."Uy Quả Quả cười trộm,"Cô ta chỉ thích có Doãn Đường Diêu
thôi,làm tan nát biết bao trái tim chàng trai khác."

Na Lộ đi đến bên cạnh Doãn Đường Diêu,nhìn anh ta một chốc,rồi nhẹ nhàng
nói:

"Anh đến rồi à?"

"Nói vớ vẩn!Nếu như anh ấy không đến,bạn nhìn thấy là quỷ à?'Dương Khả
Vi lạnh lùng nói,cũng từ chỗ ngồi của mình đứng dậy,bước nhanh đến bên
cạnh Doãn Đường Diêu,cản đường Na Lộ nói:"Mất trí à,không nhìn thấy anh
ấy đang ngủ à?Đi di,đừng làm phiền anh ấy nữa!"

Na Lộ không quan tâm đến Dương Khả Vi,chỉ nhìn Doãn Đường Diêu.

"Anh vẫn khỏe chứ?Sao có vẻ mệt mỏi vậy?"

Dương Khả Vi tức giận:"Bạn đừng nhiều lời nữa,về đi."

"Na Lộ Vs Dương Khả Vi,đại chiến hồi thứ ba trăm linh một,"Uy Quả Quả
lắc đầu,"đây là phim chiến tranh kinh điển,chỉ cần Doãn Đường Diêu xuất
hiện là chiến tranh lại nổ ra."

"Cả hai người đều là bạn gái của anh ta à?"Nhìn qua có vẻ như là hai
kiểu người hoàn toàn khác nhau.

"Hai người?Haha,bạn quá coi thường Doãn Đường Diêu rồi,bạn gái của hắn
ta phải dùng xe tải mới chở được hết.Chỉ là hai người này hơi khoa
trương thôi."

Ánh nắng sau mưa chiếu vào phòng học.

Một cô gái yếu đuối,một cô gái lạnh lùng,giữa hai người,Doãn Đường Diêu
gục mặt ngủ say trên bàn,tiếng ngáy nhè nhẹ.

Ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ.

Phản chiếu trong suốt lên người Doãn Đường Diêu.

Tiểu Mễ đột nhiên cảm thấy,trong giấc mơ của anh ta,nhất định có một thế
giới yên tĩnh.

"Đừng làm ồn nữa!"

Doãn Đường Diêu tức giận hét lên,khuôn mặt ngái ngủ,trừng mắt nhìn Na Lộ
và Dương Khả Vi.

"Xin lỗi....."Na Lộ vừa nói vừa khóc,"Em làm phiền anh à?Đều là lỗi của
em...."

"Đã biết là không tốt,lại còn đến làm phiền người khác." Dương Khả Vi
cười nhạt.

"Biến đi."

Tiếng Doãn Đường Diêu lạnh lùng.

Dương Khả Vi ngơ ngác,không dám nhìn anh ta.

"Tôi nói biến đi!Có nghe thấy không!"Doãn Đường Diêu ánh mắt đầy tức
giận,hét lên với Dương Khả Vi,"Biến-----!Tuần trước tôi nhớ là đã nói
với cô,tôi không có chút hứng thú gì với cô cả!"

Tĩnh lặng-----

Tất cả các sinh viên trong lớp đều sững người ra.

Tiếng nói của anh ta rất to,Tiểu Mễ đứng bên ngoài cũng nghe thấy rất rõ
ràng.Sắc mặt Dương Khả Vi thẫn thờ,trong giây lát cô ôm mặt khóc chạy
ra ngoài.

Na Lộ cắn môi,cố gắng để khống chế vẻ mặt muốn cười.Cô đưa tay cầm lấy
cánh tay của Doãn Đường Diêu,cúi mặt xuống và khóc.

"Lâu lắm rồi không nhìn thấy anh,xảy ra chuyện gì a?"

Doãn Đường Diêu đẩy tay cô ta ra,nói:

"Cô cũng đi đi,tôi muốn ngủ."

Na Lộ lúng túng đứng đó.Trong giây lát,cô ho một tiếng,miễn cưỡng
cười:"Được.Thế thì em đi nhé,anh nghỉ đi."

Doãn Đường Diêu lại gục mặt xuống bàn,tiếp tục ngủ.

Cứ như vậy,Doãn Đường Diêu ngồi trong lớp ngủ cả một buổi sáng.

*** ***

Cho đến khi trưa,khi cảm giác đói bụng đến,anh ta mới tỉnh giấc,nguyền
rủa:

Mẹ kiếp!

Hai cánh tay anh ta mệt mỏi rã rời vì ngủ quá lâu.

Bỗng một tiếng nói phát ra từ bên cạnh anh ta.

"Tư thế ngủ không đúng,cơ thể bị đau là rất bình thường,hơn nữa còn rất
dễ bị cảm."

Doãn Đường Diệu quay lại nhìn.

"Lại là cô?Sao cô có vẻ giống hồn ma thế nhỉ?"

"Tôi tên là Mễ Ái,anh có thể gọi tôi là Tiểu Mễ."Tiểu Mễ nở một nụ cười
thật tươi,"Tôi là sinh viên vừa mới chuyển đến hôm nay!"

Các sinh viên khác đã ra về hết,trong phòng học chỉ còn hai người Doãn
Đường Diêu và Tiểu Mễ.

Doãn Đường Diêu đứng dậy,đưa tay đẩy Tiểu Mễ ra:

"Tránh ra!"

"Anh đói không?"

Tiểu Mễ tỏ vẻ không quan tâm,nụ cười vẫn rất tươi.

Doãn Đường Diêu tức giận:"Muốn gì đây?"

Tiểu Mễ chớp mắt,bàn tay từ sau lưng đưa ra một hộp sữa và một cái bánh
mỳ,nói:

"Chắc anh đói lắm rồi phải không,anh ăn đi!"

Doãn Đường Diêu trừng mắt.Sáng nay bị cô đẩy từ trên xe xuống,bây giờ
vai vẫn còn rất đau,không tính sổ với cô ta đã là rất cố gắng rồi,cô ta
lại muốn chơi trò gì nữa đây.

Tiểu Mễ cắm ống hút vào hộp sữa,đưa vào tay anh,mỉm cười:

"Uống đi."

Đáng nhẽ sau khi tan học cô đã phải vội vàng đi làm thủ tục nhập
học.Nhưng cô nghe thấy tiếng bụng anh kêu,có vẻ rất đói rồi đây,cho nên
ngay lập tức cô chạy đi mua về.

"Ục----"

Tiếng bụng của Doãn Đường Diêu lại kêu.

Tiểu Mễ giơ tay lên,cười:"Tôi thề,đồ ăn không có độc!"

Anh ta lại nhìn cô,cầm ống hút vứt đi,rồi uống một hơi hết hộp sữa.Uống
xong,cơn đói đã giảm đi phần nào,anh ngồi xuống ghế và nói:

"Cô muốn gì?"

Một cô gái đưa anh ta đến bệnh viện,rồi đẩy anh xuống xe,rồi lại cho anh
sữa và bánh mỳ,chắc chắn là muốn thu hút sự chú ý của anh để rồi trở
thành bạn gái của anh.Kiểu con gái như thế này anh đã gặp nhiều rồi.

"Muốn gì?"Tiểu Mễ ngạc nhiên.

Doãn Đường Diêu cười đểu.

"Lịch hẹn hò của tôi đã sắp xếp đến tuần sau rồi,có kiên nhẫn thì đợi
nhé.Nhưng....Khi hẹn hò mà cô lại mặc như thế này thì thật mất mặt."

"À....."

Tiểu Mễ cười,cô vuốt tóc,cầm lấy một tập vở trên bàn:"Cái này,anh định
lúc nào viết đây?"

Doãn Đường Diêu quay sang nhìn.

Là bài viết Tài nguyên nhân lực mà giáo sư Truyền vứt trả lại anh.

"Tại sao phải viết?"

"Không làm thì anh sẽ không đủ điểm thi!"Tiểu Mễ lo lắng nói,"Lúc tan
học tôi đã xem qua các bài tập của các sinh viên khác,thực ra cũng không
khó lắm đâu,chỉ cần cố gắng một chút là được,cũng không cần phải viết
quá dài."

Doãn Đường Diêu cười lạnh lùng.Anh không qua được kỳ thi?Nếu như anh ta
không tốt nghiệp được,thì thư viện mới của trường sẽ không có tiền đầu
tư.Giáo sư Truyền thực ra cũng chỉ là một kẻ ngốc không biết sự đời mà
thôi.

"Có liên quan gì đến cô?"

Anh lạnh lùng nhìn cô.

Tiểu Mễ ngơ ngác,nghĩ một lát,rồi tiếp tục nở nụ cười:"Tôi muốn trở
thành Thiên Sứ bảo vệ cho anh!"

Haha-----

Doãn Đường Diêu cười lớn,đưa tay lên trán cô:"Nếu bị bệnh thì phải nhớ
đi bác sỹ.Còn nữa,đừng xem quá nhiều phim tình cảm,sẽ trúng độc đấy!"

Nói xong,anh quay mặt bước đi.

Tiểu Mễ cầm tập giấy ngồi trên ghế.Một lúc sau,cô ôm đầu cười gượng,có
lẽ hơi căng thẳng một chút.

Nhưng-----

Cô đi tìm anh đã rất lâu rồi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
quyenkun091095

avatar

Pawn


Tổng số bài gửi : 29
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 26/11/2009
Ryo : 0
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Sẽ có một thiên sứ thay tôi yêu em   22/12/2009, 4:27 pm

truyện này mình đọc rồi. hay và cảm động...
kết thúc có hậu thích nhất ở điểm đấy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Minake^^

avatar

Knight


Tổng số bài gửi : 58
Age : 21
Ngày Gia Nhập : 05/12/2009
Ryo : 213
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Sẽ có một thiên sứ thay tôi yêu em   23/12/2009, 11:03 pm

Ui, tui đã từng xem một bộ phim, có tên là "Thiên sứ tình yêu" thì phải, nội dung và nhân vật cũng như thế này. Có lẽ làm trên câu truyện nì phải hok??? Thật sự, ý nghĩa của truyện rất hay, và nhất là câu "Anh sẽ đi tìm một thiên sứ, để người đó thay anh yêu em".....và chính Mễ Ái cũng đã trở thành thiên sứ cho Doãn Đường Diệu, một và duy nhất....Đó là một truyện tình đẹp, trong sáng, mang hơi hướng của những nét mềm mại, một màu trắng của tuyết, nơi thiên đường hạnh phúc...
Bạn up tiếp các chương sau nhé ^^ Thank nhìu!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content





Bài gửiTiêu đề: Re: Sẽ có một thiên sứ thay tôi yêu em   

Về Đầu Trang Go down
 

Sẽ có một thiên sứ thay tôi yêu em

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» Thế giới nầy sẽ thay đổi nếu như ...
» KHI NGƯỜI TA THAY LÒNG
» cách thay đổi lý lịch
» Cái tên làm nên tính cách
» TẮM RỬA CHO CHÚNG SINH ĐAU KHỔ

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Online :: Vũ điệu của chữ viết :: Truyện chữ :: Giở truyện cùng tôi-