]Cuối đông....
Naruto Vietnamese Fan Online
.: Chào mừng bạn đến với forum NVFO - Diễn đàn Naruto - Từ Fan - Vì Fan :.



Bạn là một người thích phiêu lưu và mạo hiểm?

Bạn là một người thích Naruto?

Bạn quý trọng tình bạn như Naruto hay bạn thấy cuộc sống này toàn màu đen của sự hận thù trong Sasuke?

Sao ko thử khám phá và tìm câu trả lời cho chính mình?

Hãy đến với NVFO- diễn đàn từ fan và vì fan thảo luận, cuốn mình theo những dòng cảm xúc của các fan hội tụ từ ba miền Việt Nam.

Chúc các bạn luôn vui vẻ khi tham gia cùng chúng tôi. ^^




 
IndexIndex  PortalPortal  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  Đăng Nhập  

[bold]Hiện Nay mình đang muốn gây dựng lại forum nhưng thời gian có hạn nên cần có người hợp tác 1/Đầu tiên mình cần một đội dịch truyện khoảng 5 thành viên có thời gian vao tối thứ 4 để kịp trans những chap Naruto mới nhất 2/Mình cần 10 người có thể quản lý các box của diễn đàn và xử lý những bài spam trong thời gian vắng mặt 3/Mình cần một designer để cùng hợp tác xây dựng lại forum 4/Mình cần một người chuyên ngĩ nội dung xây dựng forum và các chuyên mục Nếu bạn nào mong muốn xin hãy gửi mail đến yahoo Alviss_nashashi@yahoo.com.vn Thân! Team sẽ bắt đầu làm việc khi đáp ứng đủ người dịch truyện Thân Darkking1611[/bold]

Share | 
 

 Cuối đông....

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Minake^^


Knight


Tổng số bài gửi : 58
Age : 20
Ngày Gia Nhập : 05/12/2009
Ryo : 213
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Cuối đông....   8/1/2010, 5:26 pm

Đông buồn, thét gào từng cơn gió buốt tái con tim
Mưa phùn giăng bao con đường xưa một nỗi nhớ...
Nhớ ai??? Nhớ người phương nào hận thù ngập lòng
Hay nhớ một Sas "lạnh lùng" trong kỉ niệm????

Sasuke, anh ở nơi đó có biết chăng giờ em đang quặn thắt cùng niềm đau, một lần nữa giữa chiều tháng 12....
Em nhớ anh, nhớ cậu bé Sas của ngày xưa, người đã làm con tim em xuyến xang, người đã ôm trọn những rung động đầu đời của một cô bé ngốc nghếch... Và càng nhớ đến da diết Sas của hôm nay, nhớ một nụ cười, một chút tinh nghịch, một ánh mắt xa xăm......

Em ước gì mình có thể che chắn bóng tối đang bao phủ tâm hồn anh, dìu anh tới nắng mai ngoài hiên kia..... Ta cùng nhau........
............*************............
Một cánh hoa anh đào rơi nghiệt ngã trong cái tàn ác của gió đông.... khô khốc, không tình cảm....

Trời âm u, một sắc xám rắc đau thương lên mỗi bước chân em đi.....

Em là gì trong anh hả Sasuke? Một người bạn...một đồng đội, một cô gái anh từng yêu hay chẳng là gì cả?

Đã có lúc, em ảo tưởng rằng mình chạm được vào cánh cổng đang giam giữ niềm vui của anh, cánh cổng khoá trái hạnh phúc của một chàng trai phải gánh vác mối thù cả gia tộc....không ngừng đè nặng hai vai, phong ấn con tim..... Ảo tưởng rằng em có thể cho anh một ánh lửa hồng, một hơi ấm để tựa vai, một nơi cho anh chút bình yên.....

Nhưng rồi anh lại hắt vào hi vọng của em một gáo nước, thật phũ phàng, thật rõ ràng.... Anh gạt bỏ quan tâm khi em khao khát bảo vệ anh, anh quay gót ra đi khi em muốn ôm anh thật chặt, cùng anh bước trên khổ đau......

Để rồi chua xót nhận ra, em đã bắt được một ảo ảnh quá đỗi chân thực.....

Đã có lúc, em nghĩ rằng mình có thể nhìn thấy niềm đau giằng xé con tim bé nhỏ sau lớp vỏ bọc lạnh lùng, sau khuôn mặt vô tình đó..... Em nghĩ mình không hiểu anh đủ nhiều để được anh chấp nhận, em biết chứ, nhưng ít ra cũng đủ để an ủi anh, đỡ anh vài bước, không để anh gục xuống.... Nhưng sự thật là chưa bao giờ anh muốn từ bỏ cả, chưa bao giờ anh để ý đến sự giúp đỡ mỏng manh của một đứa con gái bình thường như em.....

Khi em thấy một chút buồn len lỏi vào đôi mắt anh, em lại gần và rồi........ anh chỉ cho em một cảm xúc khác đang ngự trị trong anh.....
Tuyệt vọng hỏi lại trái tim mình, cuối cùng thì em hiểu anh được bao nhiêu, em biết được bao nhiêu về anh?? Em đã đúng hay sai?

Em mong một câu trả lời cho bao câu hỏi ngổn ngang chất chứa trên con đường tìm đến hạnh phúc. Sao nó khó khăn vậy hả anh?????
Không chỉ có hai màu trắng và đen. Còn có những cảm xúc không thể gọi tên, không thể hiểu được rõ nét, nói đúng hay sai. Có những màu sắc không thể phân biệt được.... Mọi thứ chìm trong một lớp sương, mờ ảo.... mơ hồ.... Tựa như thật mà tựa hư vô..... Say em trong cơn mê, nồng nàn ái ân, căm hận trả thù của anh..... Khi tỉnh khi mơ, khi buồn khi vui...... Chập chờn thay đổi.........
..........***********................
Yêu anh, em chấp nhận tất cả....... Nếm trải đủ mùi vị giai điệu, ngọt ngào chocolate yêu thương một đêm đông vô định, đắng đến tận sâu thẳm chocolate nguyên chất ngày anh rời bỏ ngôi làng thân thương, bỏ em..... Ấm áp ủ tâm trí đóng băng vì lạnh một chiếc chăn hoài niệm vô hình......... Mặn chát lệ ướt mi, ngậm chút "xanh" của tự nhiên, chút muối rửa sạch vết thương hằn trên đôi tay, muối xát sao mà xót xa quá......
Muối cuốn trôi hay nhắc em một mối tình dang dở, một dấu hỏi gắn chặt nụ cười em......Khắc khoải từng đợt thuỷ triều tràn màu mệt mỏi lên đôi mắt xanh, ai đang cứa từng nhát vào tim????

Vị "nhớ" và vị "lo", vị "đau" và vị "thương", vị "chia ly" và vị "hạnh phúc", vị "trống" và vị "rối",..... xen lẫn đưa em vào mê cung tình yêu không lối thoát, cho em hiểu thế nào là "niềm_đau", thế nào là "lạc_bước".......

Em giờ quen với nỗi buồn, quen với giọt lệ sầu tràn ly....
Nhưng mãi mãi, em không thể quen xa anh, quen việc tập quên anh, quen với nỗi cô đơn khó chịu này....
Nhói đau, ngạt thờ, vu vơ khóc.......

Sas, anh có hay không??? Giờ anh đang làm gì????? Anh có nhớ em như em vẫn nhớ?????
Anh thật sự muốn giết em sao????? Khuôn mặt không gợn một chút cảm xúc, dù chỉ là thoáng qua vài gợn sóng kí ức, không một chút gì cho em biết rằng anh vẫn còn nhớ đến em..... Đôi mắt lạnh lùng mặc cho em tìm kiếm, cố xoáy sâu chút hi vọng. Đáp trả chỉ là một màn đêm yên tĩnh, một thế giới em không thể chạm vào, một cánh cửa đã khép chặt, chỉ là hai chữ "kẻ_thù", không hơn không kém... Thật nực cười, ngày định mệnh đó, cái ngày đã tàn nhẫn bắt em đối mặt với sự thay đổi của anh, em ngây dại, em quay cuồng trong vực tối chao đảo.... Bức tranh em vẽ suốt 2 năm, bức tranh về viễn cảnh anh trở lại làng, nó thật đẹp. Nhưng sẽ luôn thiếu mảnh ghép cuối, mảnh ghép của hiện tại.

Em đã có thể đeo cho mình một chiếc mặt nạ bình yên rồi đó anh, mặt nạ che giấu đi sự hoang mang và từng giọt lệ
Nhưng em không thể dối lòng mình, em không thể chọn lựa...
Trái tim tin vào những gì em đã cảm nhận ở anh, tin vào tinh yêu thực sự, chứ không phải cái thích thơ ngây như thuở đầu ta quen.
Lý trí, tin vào những gì hiện thực trả lời. Xét cho cùng, anh chưa từng trao em một tiếng thích, anh đã nhẫn tâm ra đi, và bây giờ, anh lại nhẫn tâm muốn giết em.
Giấc mơ trẻ con đã níu giữ em ở lại cùng tình cảm. Em mơ về một ngày mai em có anh, không thù hận, không chiến tranh, không chết chóc. Chỉ em và anh, một mái ấm hạnh phúc....
Năm tháng trả lời em, tất cả không ngoài hai chữ "mơ tưởng". Khao khát trả thù trong anh lớn hơn hết thảy, em không thể xoá nhoà, làm anh quên đi bóng đen ám ảnh suốt thời ấu thơ, quên đi kí ức đẫm máu và nước mắt...
Ngày ở trong kì thi Chunin vòng 2, cái ngày mà chúng ta đã gặp Orochimaru, giây phút em ôm anh trong vòng tay mình, giây phút anh cứu em thoát khỏi đội làng Âm thanh, anh đã cho em một ánh sáng quá lớn... Anh làm em tin mãnh liệt rằng cánh hoa anh đào đã thực sự trở thành một phần trong gió, cùng gió bay trọn cuộc đời... Một cơn gió thu ấm áp nắng nhẹ... Hoa anh đào bé nhỏ thực sự chạm vào được cái mặn của mệt mỏi bao lâu nay gió mang trong tim, cái rát của bao vết thương lòng gió chôn chặt.... Và hương hoa dịu dàng phảng phất màu hồng phớt cho gió, vơi đi niềm thương.
Nhưng rồi, gió gào thét dữ dội, xé nát từng cánh hoa mỏng manh. Hoa cay đắng nhận ra, gió đông. Hoá đá nỗi lòng, gió cuốn theo oán hận của số phận quyện chặt cái buốt lạnh thấu trời của mưa. Hoa chết trong ngơ ngác....
Em nghĩ rằng tình yêu em dành cho anh đủ lớn để phai nhạt bất công cuộc đời dành cho anh.
Nhưng hận thù, cuối cùng cũng đến từ tình yêu. Tình yêu anh dành cho gia tộc và Itachi tha thiết hơn nhiều. Hận thù quá sâu sắc, đánh tan tình cảm của anh.

Vậy nghĩa là anh có tình yêu. Liệu em có được một vị trí nhỏ nhoi trong trái tim anh hay không?
Hình như có.... Hình như không....
Em không biết, em không muốn nghĩ nữa.

Em sợ.

Sợ một ngày mai, em sợ cái khoảnh khắc em phải quyết định, cất tình yêu anh vào quá khứ hay dại khờ tin tưởng anh? Giúp mọi người giết "tội phạm của Akat" hay bảo vệ anh? Đứng ngoài nhìn anh ra tay, lần lượt với từng người thân trong làng hay mặt đối mặt với anh bằng nhẫn thuật, tư cách của một ninja Konoha?

Ai có thể cho em một câu trả lời đây?
Em chỉ biết lang thang, tìm kiếm bóng dáng anh trên những đoạn đường xưa cũ.....
Em thật yếu đuối phải không?
Ướt, lại rơi rồi...... Cái vẻ ngoài mạnh mẽ vỡ vụn. Phải rồi, vẻ ngoài chỉ là cái khiên em dựng lên cho chính mình mà thôi. Em vẫn là cô bé yếu đuối ngày xưa, vẫn nhút nhát.
Mắt nhạt nhoà nước, em mơ về một phép màu kì diệu, một tia sáng lấp lánh phía cuối con đường bao bọc chúng ta trong quả cầu lung linh sắc màu của gió, không còn đau khổ như lúc này...... Mơ, mãi chỉ là giấc mơ thôi.... Cho dù có mơ mãi, cũng chỉ là tự lừa dối bản thân mình..... cái ta có được, cuối cùng vẫn chỉ là một giấc mộng ngàn thu không bao giờ thành hiện thực.......

Sasuke ơi...... Sas dấu yêu.......... Sas........



Hoa anh đào bay trong gió, gió ôm ấp cánh hoa dịu dàng
Gió đi, không bao giờ trở về, gió đến một lần cho mãi mãi
Gió mang linh hồn của hoa trôi dạt chân trời, gió lạnh lẽo.......
Mưa phai dần sắc thắm, đất phủ bụi tháng năm.....
Hoa tàn úa, chết cùng gió.......... héo khô hạnh phúc.......


Author: Minake nè ^^
Rating: ??????? ( ai cũng có tình yêu, không có cũng chả sao)
Thể loại: một trang cảm xúc của Sakura, những ngày cuối đông buồn hiu hắt
Nhân vật chính: một bông hoa anh đào giữa rừng ninja Kono
Nội dung chủ yếu: niềm đau
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Cuối đông....

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Online :: Vũ điệu của chữ viết :: Fan fic Naruto :: NVFO Naruto Fan Fic-