]Anh sẽ khóc chứ??? Nếu em chết.
Naruto Vietnamese Fan Online
.: Chào mừng bạn đến với forum NVFO - Diễn đàn Naruto - Từ Fan - Vì Fan :.



Bạn là một người thích phiêu lưu và mạo hiểm?

Bạn là một người thích Naruto?

Bạn quý trọng tình bạn như Naruto hay bạn thấy cuộc sống này toàn màu đen của sự hận thù trong Sasuke?

Sao ko thử khám phá và tìm câu trả lời cho chính mình?

Hãy đến với NVFO- diễn đàn từ fan và vì fan thảo luận, cuốn mình theo những dòng cảm xúc của các fan hội tụ từ ba miền Việt Nam.

Chúc các bạn luôn vui vẻ khi tham gia cùng chúng tôi. ^^




 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  Đăng Nhập  

[bold]Hiện Nay mình đang muốn gây dựng lại forum nhưng thời gian có hạn nên cần có người hợp tác 1/Đầu tiên mình cần một đội dịch truyện khoảng 5 thành viên có thời gian vao tối thứ 4 để kịp trans những chap Naruto mới nhất 2/Mình cần 10 người có thể quản lý các box của diễn đàn và xử lý những bài spam trong thời gian vắng mặt 3/Mình cần một designer để cùng hợp tác xây dựng lại forum 4/Mình cần một người chuyên ngĩ nội dung xây dựng forum và các chuyên mục Nếu bạn nào mong muốn xin hãy gửi mail đến yahoo Alviss_nashashi@yahoo.com.vn Thân! Team sẽ bắt đầu làm việc khi đáp ứng đủ người dịch truyện Thân Darkking1611[/bold]

Share | 
 

 Anh sẽ khóc chứ??? Nếu em chết.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Minake^^

avatar

Knight


Tổng số bài gửi : 58
Age : 20
Ngày Gia Nhập : 05/12/2009
Ryo : 213
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Anh sẽ khóc chứ??? Nếu em chết.   11/5/2010, 1:19 pm

- Anh ơi, anh mua 100 bông hoa hồng cho em nhé!

- Để làm gì chứ? Em không thích hoa hồng kia mà.

- Nhưng em muốn cắm hoa hồng quá!

- Thôi nào, anh sẽ mua hoa tặng em. Nhưng chỉ một bông thôi.

- Tại sao lại thế? Em sẽ share nửa tiền hoa với anh, ok?

- Tiền nong không phải vấn đề với anh, em biết mà. Nhưng anh chỉ muốn tặng em một bông thôi.

- Không được mà. 100 bông là 100 bông chứ. Anh tặng em đi. Tặng em 100 bông hoa đâu có nghĩa anh sẽ là người yêu em.

Em ngang ngạnh lắm. Muốn gì là làm bằng được. Không thèm đếm xỉa đến việc người khác nghĩ gì hay sẽ gây ra rắc rối gì. Em muốn có 100 bông hoa, anh đành phải mua 100 bông hoa cho em. Em thì lúc nào cũng cười cười "Ôi sao mà anh chiều em thế?". Không chiều em sao được, khi mà ông trời sinh ra em đã quá bướng bỉnh và ngốc nghếch đến mức thông minh rồi.

Ấn tượng nhất của anh về em là nói nhiều. Em nói suốt, nói khắp nơi, nói đủ thứ chuyện, nói không mệt. À đấy, em nói thì em không thấy mệt nhưng người khác nghe thì thấy mệt đến mức chả muốn chết. Nhưng nếu em im lặng, dù chỉ ba phút thôi, cũng đủ làm người khác thấy sợ. Anh sợ.

Anh sợ những hôm em gọi điện thoại cho anh, chỉ nói "Anh à" rồi im lặng, đôi khi mới có tiếng rấm rứt trong ống nghe, đủ để thông báo với anh rằng "Em đang khóc".

Anh sợ cả tiếng im lặng của em hôm anh rời Hà Nội. Em gọi điện thoại, gần như hét lên "Anh đi rồi đấy à? Anh bỏ em rồi đấy à? Anh đi mà không nói với em một câu thế này đấy à?".

Rồi em im lặng. Thậm chí cả một tiếng nấc cũng không có.

Anh mệt nhoài "Nghe này, anh đi rồi anh sẽ về. Em phải bình tĩnh, chỉ cần em bình tĩnh và ngoan ngoãn là được, nghe không? Anh sẽ về".

Em cúp máy. Tiếng "cạch" cộc lốc. Anh thở dài.

Để anh nhớ lại xem nào. Em có xinh không nhỉ? Em không xinh. Em chỉ cao thôi. Chiều cao và cái cách đi cách đứng cách hành động của em đủ khiến nhiều người phải quay lại nhìn em. Thế là em cũng thu hút ra phết đấy chứ.

Để anh nhớ lại xem nào. Em có dễ thương hay đáng yêu không? Chà, em sẽ hét ầm ĩ nếu anh dùng hai tính từ này với em mất. Con gái thì ai mà chả thích được khen dễ thương với đáng yêu chứ. Nhưng em thích được khen là cá tính và hâm nhiều hơn. Em cũng tự nhận đúng bản chất của mình đấy chứ. Anh biết, em sống mạnh mẽ lắm, em truyền sức mạnh của em cho bao nhiêu người, biết bao nhiêu người mắc chứng trầm cảm được em đưa tay kéo lại với cuộc sống yêu thương, biết bao nhiêu người rơi ngã được em đưa tay đỡ dậy. Em truyền sức mạnh của em cho bao nhiêu người, cho cả anh nữa. Nên anh mới thích gọi em là hâm. Cái sức mạnh em truyền đi, không biết với người khác thì như thế nào, chứ với anh, chỉ toàn là những hành động ngốc xít. Ngốc xít đến mức khiến anh bật cười đứng lên quên mất là mình vừa thất bại.

-Anh này, anh sẽ khóc chứ, nếu em chết ?

-Ừ, anh sẽ khóc.

Lúc em hỏi anh câu đấy, anh gần như không nghĩ gì. Chỉ là một thoáng suy nghĩ lướt qua đầu anh. Một thoáng đủ dài để anh cảm thấy rằng nếu không có em, anh sẽ đau như thế nào. Đau và khóc. Anh sẽ khóc nếu em chết.

- Tại sao anh lại khóc, nếu em chết?

- Vì anh mất em.

- Anh đừng khóc chứ, dù thế nào, em không tốt đến mức đáng để anh khóc đâu. Em chết, nghĩa là em bỏ anh. Em bỏ anh, nghĩa là em không tốt.

Em không tốt. Vì em bỏ anh. Em bỏ anh. Vì em chết.

Ba dòng chữ cuối cùng em viết cho anh.

Anh đừng khóc. Em có nhìn thấy không, anh đang đứng cạnh em, đang nhìn xuống gương mặt lạnh băng vẫn ánh lên nụ cười của em. Và anh không khóc. Không một giọt nước mắt. Kể từ lúc anh biết tin em không còn trên cõi đời này nữa.

Đám tang em. Đông người lắm. Rất nhiều, rất nhiều. Những người họ hàng, những người bạn cùng lớp, thầy cô giáo, hàng xóm, bạn thân của em từ hồi còn nhỏ.... Đông lắm. Nhiều người khóc. Mẹ em, bà em, cô em, các chị gái em khóc ngất trên chiếc hộp đựng em.

Anh đứng cạnh em. Anh chỉ muốn đập vào cái hộp này, đánh thức em dậy. Màu trắng của những bộ vest, những tấm áo, những tấm vải, màu đỏ của hoa và ruy băng, bản nhạc trầm. Tất cả.

Vừa lòng em chưa? Cả anh nữa.

Vừa lòng em chưa? Anh đang mặc bộ vest màu trắng cài hoa hồng đỏ.

Vừa lòng em chưa? Rất nhiều người ở cạnh em giờ phút này. Rất nhiều người khóc.

Vừa lòng em chưa ? Vừa lòng em chưa ?

Rất nhiều người không khóc. Bố em, ông nội em, hai người đàn ông của đời em đang đứng lặng cạnh anh. Ba ngày rồi. Từ ngày người ta vớt được thi thể em từ biển, từ khi họ nắm lấy bàn tay nhỏ bé gầy guộc và lạnh buốt của em lần cuối, từ khi em được đưa vào cái hộp màu trắng này, họ vẫn lẳng lặng như vậy. Em à, họ không khóc. Em luôn gọi họ là người đàn ông của đời em, là trụ cột của em và gia đình em. Mọi người nói họ thật là bình tĩnh, khi mà tất cả suy sụp, họ vẫn hòan thành trách nhiệm trụ cột của mình: lo cho em một cái đám đúng như những gì em đã viết trong lá thư cuối gửi họ. Họ không khóc. Trước khi chết, em có hỏi họ câu hỏi đấy không? Trước khi chết, em có hỏi họ "Nếu con chết, bố và ông có khóc không?"

Anh không thấy họ khóc. Những ngón tay họ bám rất chặt vào cái hộp đựng em.

Rất nhiều người không khóc. Anh biết, em đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho họ.

Anh vẫn không khóc. Anh cũng là người đã được em chuẩn bị sẵn tinh thần rồi, đúng không? Thế nên anh mới không khóc.

Không khóc vì đã được chuẩn bị tinh thần? Hay vì không biết phải khóc thế nào cho em tỉnh dậy?

Em vẫn thường nói

"Khi người ta đau quá , người ta sẽ không khóc nổi nữa đâu"

"...Anh à, cuộc sống có nhiều lựa chọn, dù thế nào đi chăng nữa, anh cũng hãy chọn niềm vui và yêu thương, anh nhé. Hãy tin rằng chúng ta sẽ ổn. Hãy sống tốt, anh nhé. Phải sống đấy, dù sống khó khăn, vất vả, sống đau khổ hay mệt nhọc, nhất định phải sống, anh nhé. Để hái hoa bồ công anh cho em. Anh biết mà , một mình anh biết, em thích bồ công anh"


Lời của gió hay lời của em...


( Sưu tầm )

Nguồn: petalia.org
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
HaKaTe NuRiKiO

avatar

Mizukage


Tổng số bài gửi : 42
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 11/01/2009
Ryo : -494
Số lần được Thanks : 8

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh sẽ khóc chứ??? Nếu em chết.   11/5/2010, 2:33 pm

Hức....đọc mún khóc....truyện cảm động.....:-s
bi h thì sợ cái im lặng thật rồi :(
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Dai-chan

avatar

Genin Làng Sương Mù


Tổng số bài gửi : 11
Age : 21
Ngày Gia Nhập : 22/08/2008
Ryo : 65
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh sẽ khóc chứ??? Nếu em chết.   16/5/2010, 2:10 pm

Sợ sự im lặng, vì im lặng là thay đổi
Mà mỗi sự thay đổi đều hàm chứa những nguy hiểm

Truyện hay, lời văn thoáng
Dễ đi vào lòng người :)

Cuộc sống có nhiều lựa chọn, dù thế nào đi chăng nữa, anh cũng hãy chọn niềm vui và yêu thương, anh nhé. Hãy tin rằng chúng ta sẽ ổn. Hãy sống tốt, anh nhé. Phải sống đấy, dù sống khó khăn, vất vả, sống đau khổ hay mệt nhọc, nhất định phải sống
Cảm ơn Min vì đã post truyện này
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Minake^^

avatar

Knight


Tổng số bài gửi : 58
Age : 20
Ngày Gia Nhập : 05/12/2009
Ryo : 213
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Anh sẽ khóc chứ??? Nếu em chết.   19/5/2010, 2:20 pm

Thế thank Min 1 phát đi Dai :((

Ừ, những thay đổi hàm chứa những nguy hiểm. Nhưng có những sự thay đổi để thích nghi, thay đổi để sống tốt hơn, cho dù nó nguy hiểm thật đấy big grin

Nhưng cả Nủi và Dai, đừng chỉ nhìn vào mặt tiêu cực của câu truyện. Uh, đây là truyện buồn thật! Nhưng bên cạnh đó là triết lí sống đấy

Khi bạn sinh ra đời, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn cười.

^.^! Cố gắng sống tốt được như thế nhaz!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content





Bài gửiTiêu đề: Re: Anh sẽ khóc chứ??? Nếu em chết.   

Về Đầu Trang Go down
 

Anh sẽ khóc chứ??? Nếu em chết.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Online :: Vũ điệu của chữ viết :: Fan fic Naruto :: NVFO Non-Naruto Fic-