][GaaraHin] ĐẠO TẶC
Naruto Vietnamese Fan Online
.: Chào mừng bạn đến với forum NVFO - Diễn đàn Naruto - Từ Fan - Vì Fan :.



Bạn là một người thích phiêu lưu và mạo hiểm?

Bạn là một người thích Naruto?

Bạn quý trọng tình bạn như Naruto hay bạn thấy cuộc sống này toàn màu đen của sự hận thù trong Sasuke?

Sao ko thử khám phá và tìm câu trả lời cho chính mình?

Hãy đến với NVFO- diễn đàn từ fan và vì fan thảo luận, cuốn mình theo những dòng cảm xúc của các fan hội tụ từ ba miền Việt Nam.

Chúc các bạn luôn vui vẻ khi tham gia cùng chúng tôi. ^^




 
IndexIndex  PortalPortal  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  Đăng Nhập  

[bold]Hiện Nay mình đang muốn gây dựng lại forum nhưng thời gian có hạn nên cần có người hợp tác 1/Đầu tiên mình cần một đội dịch truyện khoảng 5 thành viên có thời gian vao tối thứ 4 để kịp trans những chap Naruto mới nhất 2/Mình cần 10 người có thể quản lý các box của diễn đàn và xử lý những bài spam trong thời gian vắng mặt 3/Mình cần một designer để cùng hợp tác xây dựng lại forum 4/Mình cần một người chuyên ngĩ nội dung xây dựng forum và các chuyên mục Nếu bạn nào mong muốn xin hãy gửi mail đến yahoo Alviss_nashashi@yahoo.com.vn Thân! Team sẽ bắt đầu làm việc khi đáp ứng đủ người dịch truyện Thân Darkking1611[/bold]

Share | 
 

 [GaaraHin] ĐẠO TẶC

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
neji_hina


Genin Làng Cát


Tổng số bài gửi : 15
Age : 25
Ngày Gia Nhập : 23/12/2009
Ryo : 100
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   11/6/2010, 8:27 pm

Disclamer: tất cả nhân vật đều thuộc kishimoto, tớ chỉ mựơn lại
Author: Neji_hina
Kind: action, romance, comedy, cowboy,v….
Rate: all
Pair: GaaraHin, NejiTen, SaiIno, ShikaTem, và chắc có lẽ … NarSak ^.^ hế hế

Warn: Đừng đọc nếu bạn không thích lối sống thắng làm vua thua làm giặc, đừng đọc nếu bạn tìm kiếm sự lãng mạng của 1 chuyện tình thắm thiết. Ko có đâu ^^. Đây chỉ là nơi của súng ống và đồng đô la, một nơi chẳng hề có luật lệ và công lý. Chốn thị thành nhốn nháo đầy rẫy những kẻ săn tiền và bọn tội phạm …



CHAP 1: SILVER MARODA



Đó là một viên rubi màu tím tuyệt trần, độ sắc và góc cạnh được mài chuẩn mực đến mức hoàn hảo. Người ta kháo nhau nếu là ban ngày, nó sẽ hứng những giọt sáng ban mai và hắt thành vòm cầu hào quang khổng lồ không khiếm khuyết. Ngược lại, khi đêm xuống, kết cấu pha lê mờ đi dưới sự tương phản của bóng tối và ánh sáng làm cho từng sợi tinh thể tím trở nên trong suốt và nhẵn nhụi. Cảnh tượng tuyệt diệu đến nỗi bất kì ai chứng kiến đều có cảm giác nhẹ bỗng, sắp bay lên trời và tan biến trong lớp sương đêm loang loáng bạc.

“Nước mắt Texas”

Đấy là tên nó. Một cái tên không ngoa ngoắt nhưng đủ để đem đến tự hào cho dòng tộc Haruno danh giá đời đời bảo vệ thứ trang sức chói loá mà thiên đường ban tặng. Suốt mấy mươi năm nay, công bằng mà nói, họ thực sự đã hoàn thành hơn cả mong đợi khi xã hội đang trong thời buổi “nhiễu nhương”.

Dinh thự nhà Haruno là một pháo đài bất khả xâm phạm. Những con hào sâu hoắm bao bọc xung quanh cách li cả một khu vực rộng lớn với thế giới bên ngoài. Ngay cả quận trưởng, các vị chức sắc cao cấp hay cả một đại đội kị binh hùng hậu cũng khó lòng bén mảng vào trong nếu không có sự đồng ý từ gia chủ. Chưa hết, phía sau lớp cổng dày tua tủa đinh ba sắc lẻm là vô số hành lang ngoằn nghèo bí hiểm không lối thoát. Chúng chia thành nhiều trạm gác với hệ thống liên lạc kỉ cương hệt một chiến tuyến quân sự thực thụ. Ngay cả bản thân những gia nhân trong phủ cũng không tài nào biết được vị trí phòng cất giấu bảo vật. Thường thì họ đến và đi theo một lịch trình sẵn có, luôn luôn cẩn trọng vì mỗi bước chân là một nước cờ cá cược. Hàng nghìn bẫy ngầm chết người đặt bí mật trong mỗi căn phòng mà nếu chẳng muốn bỏ mạng … tốt nhất đừng bao giờ có ý định trộm cắp.

Mang rọng trách lớn lao như thế nhưng Haruno lại là một gia đình thượng lưu suy đồi khá trác táng.

Vốn dĩ cho phép người ngoài chiêm ngưỡng “Nước mắt Texas” thôi đã là điều cấm kị. Nhưng nghe đâu gần đây, kinh tế nhà Nam tước đang trên đà trượt dốc không phanh do những khoảng chi xa xỉ cho vô số cuộc ăn chơi tiệc tùng bất tận đã nuốt gần như trọn vẹn số của cải còn lại. Không còn cách khác. Từ một công chúa kiêu kì, viên rubi tím trở nên gần gũi đến mức tầm thường và nghiễm nhiên biến thành món trưng bày chính trong những bữa dạ hội triệu đô. Người ta đến chủ yếu là vì tò mò và muốn một lần được tận mắt trông thấy thứ mà thiên hạ vẫn tôn sung “thiên vật”.

Và cũng lẽ dĩ nhiên, kho báu đó là nỗi ám ảnh điên rồ với bất kì tên tội phạm nào có đầu óc. Nhưng chúng chẳng vì cái vẻ đẹp ma thuật có thể biến tất cả mọi gã tài phiệt rủng rỉnh tiền thành kẻ ngốc nghếch, khờ khạo mà đúng hơn … là vì cái giá khổng lồ mà bọn lái buôn chợ đen sẵn sàng trả để sở hữu một thiên vật như thế.

Tiền có một sức hút mãnh liệt mà không ai cưỡng nổi.




- Nào, các em, tối nay sẽ vui lắm đây – Cái bóng đen loáng thoáng trên sân thượng toà nhà cao tầng đối diện nhếch mép. Là một cô gái. Hơn nữa còn là một ả phù dung tuyệt đẹp. Mái tóc vàng búi cánh dơi phấp phẩy theo những cơn gió đêm sa mạc lạnh buốt.

- Chị cả - Cô gái khác bên cạnh lên tiếng, nhắm chừng chúng là một bọn – Em chả hiểu mình trộm cái cục tím lè cứng ngắc vớ vẩn ấy làm gì - Vừa nói, ả vừa ném cơ thể đánh phịch một cái lên nền đất hăng hắc mùi nóng ẩm ra vẻ bất cần.

- Mày thật tình, ngốc nó vừa vừa chứ Ino, cái cục vớ vẩn ấy của em giá chợ đen không dưới 1 triệu đồng vàng đâu.

- Cái gìiii …. – Đôi mắt cô gái chợt sáng rõ hai kí hiệu đô la, một con mọt tiền đúng nghĩa - Thật á

- Ơ hay, thế xưa nay chị toàn nói dối à - Ả kia phá lên cười.

- Thì vậy nên em mới lo.

- Mày … - Ả tức giận, nện vào đầu đàn em một cú trời giáng - Ở đây ai nhỏ nhất, hã, ăn với chả nói =.=


Có lẽ cay cú với cục ức vừa rồi, cô gái tóc vàng đuôi ngựa xoa xoa đầu, miệng không ngừng lẩm bẩm

- Chị cả vừa vừa thôi nhá, thế lần trước ai bảo làm một chuyến khoắng ngân hàng, chán ra trò mà chả được gì, em chẳng có cơ hội nào thể hiện.

- Trời ạ, con bé này, càng ít lộ diện càng an toàn, mày muốn gì nữa

- Nhưng chị cả với Aoi lúc nào cũng được “lao động chân tay” còn gì?

- Ờ thì … ha ha - Ả giả tảng – Aoi khác, mày khác, phải ko Aoi …

- ….

- Aoi …

Phía đối diện, ánh mắt kì lạ đang chăm chăm nhìn vào một điểm trống vô định giữa khoảng không thăm thẳm. Trăng rót từng dãy bàn bạc dọc suốt chiều dài cơ thể cô gái như một lớp áo ánh sáng ôm sát làn da làm nổi lên những đường cong hoàn hảo.

Cô gái tên Aoi

Mái tóc xanh lơ thơ thả xoã theo gió. Cơn gió đêm sa mạc tung tẩy và nghịch ngợm khiến vài lọn tóc bấu vào nhau, đan xen nhưng không rối rắm. Chẳng biết vô tình hay cố ý, những sợi tóc dài mềm dịu lướt qua da thịt mơn trớn, và kết thúc điểm dừng che đi đôi mắt mang độc một màu ngọc trai nhiều cảm xúc.

Cô gái tên Aoi …

Dù không làm gì cả, nhưng vẫn cảm thấy cô đang đứng ở vị trí cao nhất; “bắt” lấy một ngôi sao trên bầu trời đêm lấp lánh để rồi buông thõng ra, bồng bềnh trôi.

- Aoi?

- Ơ … vâng .. chị cả gọi em

- Em làm sao thế?

- Ưm … không, chỉ là hơi khó hiểu – Cô ta chậm rãi quan sát

- Về chuyện gì?

- Quá yên ắng

- Hả? - Hai kẻ kia đồng thanh.

- Nhắc mới nhớ, hôm nay là ngày gì nhỉ? – Ả cầm đầu lên tiếng

- 12 tháng 3, bình thường mà, có phải lễ tiệc gì đâu nên yên tĩnh là đương nhiên.

- Không đúng – Đôi mắt trắng co lại – Dù có là bình thường thì nhà Haruno cũng không thể lơ là chuyện bảo vệ

- Nhưng nghe đồn họ phải cắt giảm nhiều khoảng từ việc canh phòng, biết đâu …

- Thế càng mâu thuẫn, bây giờ viên rubi đó là mạng sống của bọn chúng, mất thì chỉ còn nước phá sản

- … Vì vậy nên em mới cảm thấy kì lạ - Cô gái tóc xanh kết luận

Một phút trôi qua là thời gian để những đôi mắt căng ra dò tìm. Thành công phải dựa trên căn bản tính toán, chỉ cần một sơ suất nhỏ, mọi thứ có thể tan biến. Hơn nữa, ai khác thì có quyền làm lại, nhưng với ba cô gái này, thất bại một lần là mất tất cả.


Vẫn yên tĩnh.



- Chị cả tính sao, tiếp tục chứ?

- Hừm, sợ rồi à – Khuôn mặt thanh tú vẽ nên một nụ cừơi bí hiểm.

- Cái gì, ai chứ ko phải Ino này.

- Khá lắm, thế còn em, Aoi …?

- Hì – Cô gái tóc xanh cũng ương ngạnh không kém, chỉ khác, nụ cười của cô đầy tự tin và mãnh liệt, đôi mắt trắng chứa lửa khiến bất kì ai nhìn vào cũng phải nhún nhường khâm phục.

- Giờ G đã đến, bắt đầu cuộc săn thôi các em - Vừa nói, ả vừa nghiêng người tỳ lên đôi chân đang đứng chéo trên một phiến đá chót vót – Gay cấn một tí sẽ thú vị hơn.

- Được, đi nào, hãy làm cả miền Tây hồn bay phách lạc khi nghe đến Silver Maroda.

- Hăng máu nhỉ, coi chừng giữa đường lại tử ẹo cho xem - Ả châm chọc

- Chị cả khéo lo …




Vút ..

Trong phút chốc, những bóng đen phóng vào đêm tối. Nhanh và ko hề có tiếng động.

Cuộc rượt đuổi diễn ra khá thú vị, chỉ có hai nhân vật đảm nhiệm vai trò độc lập hành động, hai linh hồn của Maroda. Còn kẻ kia, tay lái lụa đứng đầu tất cả quái xế sẽ lo phần “rút và tẩu”. Ba cô gái hợp thành những đạo tặc khét tiếng với võ công siêu hạn, gan lì và táo bạo đến nỗi ít ai ngờ tới. Có lẽ vì thế mà cái giá cho mỗi đầu người không dưới 60 ngàn đô la.

Nhún một nhịp thật mạnh, thân hình nhỏ nhắn bật cao lên không trung rồi xoáy thành nhiều vòng trước khi đáp xuống nhánh cây gần. Vị trí khá thuận lợi để quan sát con mồi.

“Chả khó khăn gì”

Thầm nghĩ, Aoi nở một nụ cười hiểm hóc.

- Đừng khinh suất - Ả tóc vàng dường như đoán được hành động tiếp theo của cô

- Vâng– Đôi mắt trắng vẫn ko rời mục tiêu- Chị cả yên tâm

- Mười phút nữa tại đây

- Ok!


Dứt tiếng, những cái bóng hối hả biến mất. Không gian vẫn im ắng như một ảo ảnh ma quái. Không hề có tiếng xào xạc từ vài khóm lá dày cạnh bên. Buồn cười thay, cây và gió bỗng chốc trở thành kẻ đồng phạm đắc lực, cổ xuý cho cái phi vụ đen tối thực dụng.

---------------------------
Quăng cơ thể lên cao một cách dễ dàng, cô gái tóc xanh ko tốn chút sức lực để lọt được vào trong. Nhanh chóng, chiếc bóng đen lập tức núp sâu vào khóm hải đường rậm quan sát xung quanh.

Đúng như lời đồn. Đây quả là một thách thức lớn. Cách bài trí và canh phòng lính gác cho thấy sự cẩn mật nghiêm ngặt. Cạnh đó còn cả một kho vũ khí hạng nặng phòng trường hợp bất trắc. Chắc chắn những tên trộm tép riu không đời nào có thể lọt lưới.

Phải… nhưng nếu là Maroda, đây lại là chuyện khác.

“Khá đấy, nhưng chưa đủ đâu”

Luồn lách qua những phiến gạch bám rêu, Aoi an toàn vượt qua bẫy gai một cách ngoạn mục. Kinh nghiệm cho thấy, không đời nào lối mòn cũ kĩ theo thời gian lại mất đi tác dụng đối với một tên đạo chích. Và lần này cũng thế.

Trước mắt cô gái tóc xanh, mê cung dài bắt đầu hiện hình. Khá khen cho tác giả của sự sắp xếp khôn ngoan. Hẳn đó phải là một nghệ nhân bậc thầy mới có thể tạo nên ma trận phức tạp và gần như hoàn hảo thế kia. Nếu cố gắng hơn một tí, có lẽ chính cô cũng không thể vượt qua được.

Đấy là nếu như, còn hiện tại thì … “vẫn chưa đủ”

Aoi lao theo quán tính. Cơ thể cô nhẹ nhàng bước qua chướng ngại trên đường tựa gợn gió mát. Động tác điêu luyện và uyển chuyển đến nỗi có thể ví von như những điệu múa của người vũ công tài ba. Đôi khi chúng âm ỉ, chờ đợi, đôi khi lại bập bùng cháy bỏng, có lúc trở nên dịu dàng thắm thiết nhưng cũng có lúc dữ dội, tuôn trào. Không ai đoán trước điều gì, vì chính bản thân cô gái cũng ko biết được tại sao như thế!! …


...

Một, rồi hai, … rồi nhiều phút trôi qua. Quá nửa thời gian cho phép đã không còn mà mục tiêu vẫn chưa xác định được vị trí. Bất chợt, chút gì đó mơ hồ thoáng qua khuôn mặt xinh đẹp. Lo lắng ư? Có lẽ … Nhưng cảm giác đó chỉ kéo dài trong tích tắc thôi, vì sự tự tin thường ngày đã kịp giành lại tâm trí cô gái mắt trắng.

“Quái lạ, ở đâu được chứ” Thầm nghĩ, cô vội bật mình lên mái ngói dãy nhà phía Đông để quan sát. Đây là nơi cao và quang đãng nhất trong phủ. Aoi chỉ nghĩ đến thế, … nhưng giá mà cô biết được mục đích thực sự của nơi cao cấp này. Ko ai được phép bén mảng đến gần vì nó quá sang trọng. Nghe đâu nội thất bên trong toàn khảm vàng và được chạm trổ thủ công rất tinh xảo, là chốn chỉ dành riêng cho những vị khách đặc biệt quý phái. Trớ trêu thay, … hiện tại, nó lại đang thực hiện cái sứ mạng thiêng liêng ấy.



Đèn phụt sáng

Bóng một chàng trai nhoè nhoè lên bức vách bạc mỏng đánh thức giác quan tinh nhạy mà bất kì đạo tặc nào cũng ao ước. Ngay tức khắc, Aoi nhảy xuống, ẩn mình vào khoảng trống tối phía dưới mái hiên và chờ đợi …

Không có gì xảy ra.

Ánh nến leo lét chấp chới một lát rồi tắt hẳn. Cô đã quá cẩn thận chăng? Với khinh công điêu luỵên như thế, Aoi dám chắc mình đã không gây ra một tiếng động nào dù là nhỏ nhất ... Nhẹ nhõm, thân hình nhỏ bé di chuyển từng tí ..


Nhưng số mệnh có những trò đùa thật tai quái.

Cát bên dưới đột ngột chuyển động rồi lao nhanh về phía cô. Bằng phản xạ xoay người kì lạ, Aoi dễ dàng tránh được đòn đầu tiên. Chưa chịu dừng lại, vài đợt cát theo sau liên tiếp vụt về hướng này. Mục đích quá rõ ràng. Cô đã bị lộ và ai đó đang cố lãnh món tiền 60 ngàn đô la treo thưởng cho cái đầu của thành viên đạo tặc Maroda khét tiếng.

Nhưng nói là nói thế thôi chứ Aoi cũng ko rõ ý đồ đối phương ra sao? Có vẻ cát không cố ý làm tổn thương cô mà tạo thành hình đôi bàn tay lớn như một cách để bắt sống con mồi. Ây da, dù cô có sống hay chết thì “hắn” vẫn được hời cơ mà.

Cuộc đụng độ diễn ra quyết liệt. Một bắt và một còn lại thì trốn. Aoi không tấn công, cát thì biết đánh trả bằng cách gì cơ chứ? Nhưng cô cũng không thể để bản thân bị tóm dễ dàng như vậy. Silver Maroda chẳng thể kết thúc một cách quá buồn cười và đơn giản đến nhạt nhẽo. Nếu phải chết, ít nhất cô muốn biết kẻ thủ ác là ai.

Luồn lách qua những kẽ hở hẹp, đôi mắt trắng căng ra quan sát và tránh đòn. Đúng như dự tính, cát không tài nào chạm nổi vào cơ thể Aoi. Vẫn là một nụ cười tự tin như trước, cô buông mình lên cao rồi lứơt qua khe cửa mở hờ từ căn phòng sáng đèn lúc nãy.


----------------------
- Cô ta … sao có thể chứ … tránh được hết à?

Tiếng một gã trai vang lên rất nhỏ, cố ý chỉ để bản thân nghe thấy.


-------------------------------
Kẻ thủ ác với đôi mắt thâm quầng và mái tóc nóng đỏ thẫm. Trái ngược với vẻ bề ngoài đó, ánh mắt hắn lạnh, cô độc và chất chứa cảm xúc như muốn bóp nghẹt trái tim cô. Ánh sàng lờ mờ bên ngoài hắt vào không đủ để đôi mắt nhận rõ khuôn mặt. Chỉ biết, … hình như trên trán có một thứ gì đó giống máu … ngoằn nghèo và .. không rõ nghĩa.

Ả đạo chích thoắt ẩn dưới mái tóc xanh mềm tựa một đại dương cạn. Màu đen mênh mông vô tận xung quanh ả không kìm nổi sức sống mãnh liệt từ làn da nõn nà trắng mịn. Trong tích tắc, khoảnh khắc đôi mắt anh chạm vào cô gái ấy, có cái gì đó dâng trào trong tâm trí. Chỉ biết … rất khó chịu và bức rứt. Đôi mắt mang độc một màu bạc kì lạ xuyên thấu màn đêm.


Lần đầu gặp gỡ,

….. mồi và kẻ đi săn.



------------------------
- Trộm … có trộm ..

- Là Maroda.

- Ai đó báo với nam tước đi, nhanh lên.

- Cảnh vệ đâu hết hả ..???



Những tiếng la hét nháo nhào khiến Aoi giật bắn mình, đánh rơi cả cảm giác kì lạ đang lan toả khắp cơ thể.

Lộ mất rồi.

Từ xa, tiếng súng lạc kạc nã đạn về một phía như bầy thợ săn điên cuồng bắt thú. Bóng cô gái tóc vàng thoăn thoắt lao về phía Aoi báo hiệu một điềm chẳng lành.

- Em sao thế, giờ này còn ở đây, theo chị nhanh lên - Ả tức giận.

- Nhưng …

- Nhưng gì nữa, lộ rồi, chuồn mau

- Còn viên rubi, chẳng lẽ chúng ta đành bỏ mồi công cốc?

- Mặc xác nó đi, Maroda quan trọng hơn tất cả, em quên rồi sao?


Tiếng súng rát rạt sau lưng mỗi lúc gần thêm . Hai cái bóng lao vào màn đêm u mịch phía trước như tìm sự che chắn.

- Còn mỗi trái khói cuối cùng, đành liều vậy

“Bùm”

Âm thanh dữ dội vang lên kéo theo màn khói dày mờ đặc, quả là nơi ẩn nấp lý tưởng.


- Bọn chúng xông vào đây từ khi nào thế

- Cảnh vệ đâu hết rồi, bắt cả lũ lại đi

- Trời ơi, “Nước mắtTexas” có ai đi kiểm tra chưa

- …

Cả lũ bắng nhắng cứ léo nhéo trong lúc hai ả đạo tặc thừa cơ hội tẩu thoát. Thật là một trò cười. Phía bên ngoài, chiếc xe đậu sẵn lao đi về hướng ngoại ô thành phố. Silever Maroda vẫn tiếp tục là một huyền thoại …


---------------------------------
- Ngài Gaara , viên … viên rubi….

- Xin hãy an tâm, nó vẫn an toàn đây, thưa Nam tước.

- Ôi, … may quá, cám ơn ngài lắm lắm, thật không hổ danh là cảnh vệ số một của Liên Hiệp Quốc.

- Ngài đề cao tôi quá rồi, đó là chuỵên ngày xưa - Hắn nhếch mép cười khẩy – Bây giờ tôi chỉ là một tên lang thang …

- Ngày đừng nói thế, nếu muốn ..

- Xin lỗi, bấy nhiêu là quá đủ với tôi, nếu không có gì nữa tôi xin phép đi trước …

- Khoan, …


Gã trai với mái tóc đỏ lững thững bước đi về phía bóng tối … Ánh mắt lạnh vẫn im lìm như chưa hề xảy ra chuyện gì.

Bên ngoài, trăng trải tấm thảm bạc xuyên qua từng kẽ lá, áp dài lên chiếc bóng leo lắt nhảy múa không thành một hình thù nào. Bóng của gã đấy. Kẻ phong trần cũng chẳng mang hình hài nào với quá khứ …



Khẽ ngẩng mặt đón ngọn gió sắc lạnh cứa qua, đôi môi gã chợt rung lên, vẽ thành một nụ cười hoàn hảo …

Gío sa mạc cũng thật lạ, dường như nó cố tình trêu ngươi và chế giễu những kẻ bất tài. Ở cái nơi chỉ có súng ống và đồng đôla, thua cuộc đồng nghĩa với cái chết, gã biết rõ thế. … Nhưng đây là lần đầu tiên gã chấp nhận thất bại của bản thân với cảm giác thích thú kì lạ.



- Sẽ gặp lại, sớm thôi … mồi và kẻ đi săn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Minake^^


Knight


Tổng số bài gửi : 58
Age : 20
Ngày Gia Nhập : 05/12/2009
Ryo : 213
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   11/6/2010, 8:59 pm

Chậc, 1 cốt truyện mới ko xoay quanh thế giới ninja không nữa mà chuyển sang cả cao bồi cơ đấy rolling on the floor Lời văn của cậu, tớ thik lắm! Pozt tiếp đy, hồi hộp. Thank 1 cái nào kiss
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
neji_hina


Genin Làng Cát


Tổng số bài gửi : 15
Age : 25
Ngày Gia Nhập : 23/12/2009
Ryo : 100
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   11/6/2010, 10:01 pm

:hh: á á á, thank bạn Minake^^ , thế là có động lực viết típ híhí
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Bourbon


Bishop


Tổng số bài gửi : 215
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 26/07/2008
Ryo : 942
Số lần được Thanks : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   11/6/2010, 11:37 pm

bạn liên hệ vs mình hoặc hatake để set vào làng nhá
từ xưa đến giờ chỉ viết fic 1 lần ... đọc vui phết^^

_______________


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.myblog.yahoo.com/winebourbon
neji_hina


Genin Làng Cát


Tổng số bài gửi : 15
Age : 25
Ngày Gia Nhập : 23/12/2009
Ryo : 100
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   12/6/2010, 12:09 am

vào làng ... là sao bạn ??? , mình tham gia cũng hơi lâu lâu nhưng ít post bài nên chả biết gì
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kyo.


Hokakage


Tổng số bài gửi : 39
Age : 31
Ngày Gia Nhập : 04/06/2010
Ryo : -301
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   12/6/2010, 7:35 am

batting eyelashes đọc hay ghê !! thế có là có nội dung cho kì sau rồi rolling on the floor
câu văn hay ghê ! chắc giỏi văn nhỉ

_______________

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sunlight Shadow


Pawn


Status : Ta đã chết :(
Tổng số bài gửi : 28
Age : 23
Ngày Gia Nhập : 03/06/2010
Ryo : 878
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   12/6/2010, 9:14 am

THế rốt cuộc nhỏ đó là ai mà ko chết dưới đống các của gaara nhỉ . Rocklee còn mệt mỏi với đống cát ấy nữa là
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
neji_hina


Genin Làng Cát


Tổng số bài gửi : 15
Age : 25
Ngày Gia Nhập : 23/12/2009
Ryo : 100
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   12/6/2010, 10:10 am

ấy, đây hẻm phải thế giới ninja, giờ tớ cho nó chạy nửa vòng trái đất wa tới miền tây nước mĩ ròy
Cho nên cái đống cát của bé gaa ít nhìu cũng hẻm dữ dội như cũ dc giống như 1 năng lực Xmen ý, giờ giết ng bằng súng ống cơ
p/s: thank vì các bạn đã compt
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
neji_hina


Genin Làng Cát


Tổng số bài gửi : 15
Age : 25
Ngày Gia Nhập : 23/12/2009
Ryo : 100
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   14/6/2010, 11:44 pm


CHAP 2: BẪY


Part1: Quý ngài tên Sai.






Mặt trời bắt đầu chiếu những tia đỏ le lói đầu ngày. Khoảnh khắc khi đêm lạnh chưa kịp lặn mất còn nắng ấm chỉ vừa chớm tỉnh hoà quyện vào nhau tạo nên một loại cảm giác loang loãng kì lạ.

Sau lớp sương mờ, mọi thứ đang chuyển mình từ giấc ngủ

Sa mạc miền Tây không như những nơi khác, vẫn cằn cỗi và chứa đầy cạm bẫy… nhưng tuyệt nhiên, nó chẳng bao giờ yên ắng. Dưới lớp cát nhám sùi ngày đêm sốc theo từng gợn gió nóng rát, nhựa sống âm ỷ vẫn đang ráo rào chảy, hệt một cây xương rồng Saguaro khổng lồ ưỡn mình kiêu hãnh thách thức thế giới.

Nơi đây chưa bao giờ có mưa…

Thế thì sao? Ai cần?

Sa mạc vẫn là sa mạc, tự hào với những cây cỏ lăn đuổi gió và cái thời tiết khắc nghiệt sẵn sàng bào mòn mọi thứ. Tự hào với vô số mỏm đá sắc loang lỗ đứng cheo leo hệt mũi đinh ba gớm guốc trong tay thần linh… Và đôi khi, còn tự hào bởi sự vô tình đến rợn người từ những đụn cát khô cháy không bao giờ yên lặng…Nấm mồ của thế giới, mỹ danh đó quả không ngoa.

Và cũng lẽ dĩ nhiên, nơi đây không hề có luật lệ, không hề có công bằng, con người phải sống và làm việc theo cái luật của gió cát chứ chẳng phải thứ đạo lý tầm thường được gán ghép từ những đồng đôla vấy bẩn.

Nhưng chao ơi …

….

Có ai biết?


Đó sẽ là lúc cơ bắp nóng lại phát huy khả năng chết người hơn một cái đầu lạnh.

-----------------------

- Thế nào tụi bây, khá đấy chứ

- Ha ha, một vụ to, không uổng công em bỏ chuyến ăn hàng vừa rồi

- Thôi nào, tiếc làm gì cái cục vớ vẩn ấy, bây giờ là vàng, vàng ròng nhé, cứ tha hồ .

Ba gã trai dữ tợn cất tiếng cười khoái trá trên một mỏm đất cao, khá kín đáo gần bên. Vị trí lí tưởng để vồ mồi. Những con mắt tham lam đỏ ngầu long lên sòng sọc như muốn ngấu nghiến đội xe chở đầy vàng phía dưới. Miền Tây có cái luật chơi riêng của nó, và quy tắc nằm lòng đầu tiên chả bao giờ được phép quên… Nếu không muốn làm mồi, phải trở thành kẻ đi săn. Cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng .

“Brừm … brừm”

Tiếng động cơ chát chúa đột ngột ré lên xé toạc cả góc trời rộng lớn. Cát nương theo dòng đẩy của gió, cuốn thành từng cuộn khổng lồ xám nghoét lăn dọc lưng chừng dốc. Âm thanh kim loại bị cà vào mặt đường thành tràng dài toé lửa lẫn trong tiếng hét mọi rợ vọng lại báo hiệu một cuộc săn của những tên tội phạm liều lĩnh.

Bắt đầu rồi.

Bên dưới, hai chiếc xe tải cỡ lớn dừơng như không hay biết gì, vẫn chầm chậm lăn bánh. Vì là loại xe chuyên dụng nên cả thành và vách đều được bọc thép nhẵn nhụi. Đạn bình thường hoạ chăng có tài thánh mới làm nó sứt mẻ tí chút. Có lẽ vì vậy mà người ta vẫn đinh ninh và ít khi nào trang bị đầy đủ nhân lực phòng trường hợp bất trắc. Bọn tội phạm biết rõ điều đó. Nhưng buồn cười ở chỗ từ xưa đến nay, chưa kẻ nào lại to gan đến mức dám cướp xe giữa thanh thiên bạch nhật thế này … Trừ phi đó là Silver Maroda huyền thoại hoặc những tên điên bạt mạng bất cần đời.

Công bằng mà nói, nhân vật của chúng ta bây giờ thuộc loại thứ 2 nhiều hơn.

Ba chiếc moto tiến sát về phía mục tiêu từ các hướng. Chúng ép lề và đánh võng điêu luyện, cốt để ngán đường con cừu non tội nghiệp đang không còn lối thoát. Những tiếng cười sằng sặc khoái trá lại vang lên.

“Taka taka taka …......”

Một tên bặm trợn giơ cao khẩu tiểu liên bắn cảnh cáo. Đạn ghim phầm phập cày nát lớp đất bên dưới. Chúng chẳng hề đùa …

- Khôn hồn thì dừng xe lại và làm theo lời tao, không thì đừng trách

- Mẹ kiếp, nói nhiều với chúng làm gì đại ca, phơ hết đi cho gọn – Thằng nhóc nhỏ thó mang chiếc đai đỏ chót chen ngang, tay lăm lăm khẩu cà nòng.

- Làm gì gấp thế, hẹn với em nào à.

- Đại ca biết còn hỏi - Hắn cất giọng cười sở khanh- toàn những em hấp dẫn

Bọn cướp cứ mải mê trò chuyện mà bỏ quên sự tồn tại từ con mồi nhỏ bé. Hẳn tên nào cũng chắc mẩm sau màn “chào hỏi” nặng đô vừa rồi, vài con tép riu hộ vệ đang run như cầy sấy phía sau lớp vách thép. Thành công đến quá dễ dãi khiến những cái đầu nông cạn chả biết phản ứng thế nào ngoài việc chấp nhận sự hài lòng tuyệt đối.



Tuy nhiên, giá mà mấy khối óc bã đậu đó hiểu được chúng sẽ có cảm giác ra sao khi sắp phải phọt khỏi hộp sọ nát bét và tan hoác lỗ đạn nhỉ? Tội nghiệp, bọn nhóc tì chưa ý thức dc đã lỡ dại mà đừa với lửa …

Phía đối diện, chiếc xe tải đã tắt máy và cố tình để trôi một lúc trước khi dừng hẳn. Dường như có kẻ đang khiêu khích. Rõ ràng họ thừa thời gian chạy trốn nhưng thay vì làm vậy, người này lại có khuynh hướng thích “chào hỏi” tử tế đàng hoàng những vị khách thô lỗ ko được mời.

Cánh cửa sắt hé dần …

Trước cảnh tượng đó, một tên hổ báo nhất trong đám văng tục và lập tức rảo chân lao bổ về phía trước. Hai tên còn lại cũng vội vàng chạy theo.

- Chó chết, thằng nào dám giỡn mặt với bọn ông, HẢ??

Không có tiếng trả lời. Điều đó càng làm bọn thú săn điên tiết. Chúng gầm rú hệt mấy con sói đói và lăn xả vào chém. Trang bị trên người từng đứa cũng không vừa, cơ man nào là vũ khí, cả hàng “nóng” lẫn hàng “lạnh” mà bọn nhãi lăm lăm trên tay. Suy cho cùng, để lên được chức “tội phạm bị truy nã” thì cũng cần có thực lực tí chút, nhỉ!!

Quầng sáng loe loé từ thanh mã tấu bạc nhanh chóng bị bỏ lại phía sau. Đám côn đồ quyết phải bắt bằng được thằng khốn nạn dám bỡn cợt “lòng tự trọng của những tên đạo tặc”. Chuyện không đùa được đâu …

----------------------
Dưới cánh cửa sắt, mặt trời bắt đầu thiêu cháy chiếc bóng đen đổ dài in trên cát. Bóng của gã đấy… Tên lãng tử với vết sẹo ngoằn nghèo như máu ko đủ che đôi mắt lục bảo thâm quầng đang lơ đãng nhìn vào không trung.

Nhẹ nhàng rút nốt chân còn lại khỏi cabin xe, cả tấm thân gầy còm đặt hẳn lên cát. Vẫn cứ cái điệu bộ cũ rích, gã lững thững bước đi như chưa hề quan tâm bất kì thứ gì trên thế giới.

Một gợn gió nóng không biết từ đâu đến nhẹ nhàng lướt qua, hối hả luồn lách theo vài xớ tóc đỏ đang phấp phẩy.

Đẹp thật…

-------------------

Đám cốt đột càng hò hét tợn, chúng chỉ cách nơi này vài bước chân. Những tiếng lạch cạch lên nòng vang lên ráo rát như muốn thể hiện cái oai của súng ống. Mà nói cho cùng, giữa chốn bát nháo này thì đó là lẽ đương nhiên

Không khí xunh quanh chợt quánh lại sền sệt đến khó thở


Mẹ kiếp, thế này là phải đổ máu mất thôi.




Đoàng … đoàng … đoàng



3 phát súng … vậy là xong.

Vài lượt khói mỏng bốc lên từ nòng khẩu Elite Pistols chứng tỏ đạn đã được bắn. Nhanh và mạnh đến nỗi chẳng ai biết được thực sự chuyện gì đã xảy ra.

Khẽ nâng đầu súng lên và thổi nhẹ, mái tóc đỏ lại điềm nhiên tung tẩy, khuôn mặt lạnh hút hồn không chút cảm xúc vẫn im lìm như chưa hề có biến cố nào. Gã lang thang tiếp tục lững thững bước ..

Chẳng còn tiếng la hét, cũng không cả tiếng kim khí chạm vào nhau. Sa mạc trở về với bài nhạc cũ mèm muôn thuở từ gió và cát.


- Hơi nặng tay nhỉ !

- Thế sao ko ra mà giải quyết hộ tôi

- Ậy - Tiếng nói có vẻ giễu cợt - Cậu biết tính tớ mà, một quý ngài thì ko được so đo với trẻ con.

- Giỏi nhỉ, quý ngài đây biết cách bào chữa thật đấy

- Quá khen quá khen, mà cậu ra tay ác quá, có cần phải để chúng phơi xác thế này ko

- Chỉ là dạy dỗ mấy thằng công tử bé - Gã cười khẩy - Đo đường một lát thôi!

- Thế chưa chết à?

- Tự xem đi


Phía sau vôlăng, tên con trai đẹp mã với mái tóc đen tỉa tót đảo đôi mắt lạnh một vòng lớn. Trái với dự kiến, tấm kính chắn gió đối diện vẫn sạch sẽ. Không có dấu hiệu óc bị phọt ra nhầy nhụa hay máu bắn tung toé xung quanh. Trước đầu xe, ba cái thây bất động nằm dài, mặt cắt không còn hột máu. Cát dưới chỗ thằng nhóc nhỏ nhất trong bọn tự nhiên bị ướt nhẹp làm dây thứ chất lỏng gì đó lan cả hai bên đũng quần. Eo ơi ….

“Đúng là lũ vô dụng” hắn thầm nghĩ “mới hù một tí mà đã chết ngất thế kia” Trong thoáng chốc, đôi môi tuyệt đẹp vẽ nên một nụ cười giả tạo.

- Cứ tưởng nhận hộ tống xe hàng để lãnh ít tiền còm, ai dè được thêm trò giải trí, hay thật .. – Hắn lẩm bẩm trong khi vẫn yên vị trên xe, một tay khẽ luồn qua mái tóc đen chảy mượt, tay còn lại đặt hờ hững trên volang, động tác quen thuộc mà hắn vẫn thường làm mỗi khi bắt gặp điều gì đó thú vị

- Lo mà cầm lái cho vững vào – Gã tóc đỏ hất hàm về phía chiếc xe tải xì lốp ra hiệu.

- Cậu đang nghi ngờ tài năng của tớ đấy à?

- Vậy tôi sẽ cố đợi xem quý ngài đây làm gì với bốn cái bánh xẹp lép thế kia từ nơi này đến Texas nhé

- Cái gì? – Hắn thốt lên kinh ngạc, ngay lập tức lao vù ra khỏi ghế, mặt tối sầm.

- Chó chết, từ lúc nào thế này? - Hắn gào lên tức giận.

- Ấy, quý ngài sao lại nặng lời thế - Lần này tới lượt gã trả đũa.

- Cậu còn tâm trí đứng đùa được hay thật đấy Gaara.

- Tôi thì không thành vấn đề, lo cho cậu thôi

- Xe cộ thế này thì coi như đi tong rồi, chết tiệt, là đứa nào?

- Còn ai vào đây nữa ? – Gã nhếch mép.

- Bọn khốn kiếp die die


Quả thật, cơn giận có một sức mạnh thần kì làm thay đổi con người. Không còn là quý ngài lịch lãm điển trai ngày nào, cái mặt nạ đã được lột ra và để lộ nguyên hình bản chất. Chàng trai tên Sai bước nhanh tới 3 cái thây xấu số, hai tay vẫn điềm nhiên đút trong túi áo khoác.

- Định làm gì thế, giết à, có súng ko tôi cho mượn.

- Cậu cứ giữ lấy, ko cần thứ đó tớ cũng phải dạy dỗ đám nhóc láo toét này 1 bài học - Hắn nở một nụ cừơi độc ác, không quên bồi cho mấy đứa kia vài cú trời giáng khiến cả bọn văng xềnh xệch, cát dưới chân bị rách thành ba lằn dài thấy rõ (vũ phu, o_0 sao ta gám gả ino cho tên này dc trời … hả)

- Bây giờ tính sao?

- Trăng sao gì dc nữa, toi thật rồi, ko lẽ phải vác đống của nợ đấy từ đây tới Texas …

- Cậu nhận làm, ráng chịu đi

- Nói hay nhỉ, tớ mà chả làm thì tiền đâu ra? Không như ai kia vừa lót túi món hời hôm đụng mặt Maroda

Câu nói bâng quơ đơn giản không ngờ lại có một tác dụng mãnh liệt. Những xúc cảm bồi hồi kì lạ chợt trỗi dậy, cứ như hàng nghìn con côn trùng đáng sợ đang bò lổm ngổm khắp người, châm chích vào da thịt gã tóc đỏ. Gaara cảm thấy bứt rứt và khó chịu một cách vô lý, hệt một luồng khí lạnh nào đấy đang chạy dọc sóng lưng khi nghe đến cái tên Silver Maroda…... À không, đúng hơn là khi nhắc đến ả đạo tặc mắt trắng bí ẩn. Chẳng hiểu sao hình ảnh cô ta cứ lởn vởn trong tâm trí kể từ lần đầu tiên gặp gỡ. Và ở một góc khuất nào đó, Gaara thực sự muốn trông thấy đôi mắt trong veo màu ngọc trai một lần nữa. Muốn đến mức có thể thốt thành lời mà chẳng cần lý do gì…Đây gọi là nhớ nhung chăng? ……Gaara ko biết vì từ trước đến nay chưa bao giờ anh cho phép nó xảy đến với bản thân…..Thế mà hiện tại, chính anh lại mang cái cảm giác đáng nguyền rủa đó chỉ vì một ả đạo tặc. Sự thay đổi thật quá sức tưởng tượng ….

- Này, làm gì ngẩn người ra thế? – Sai gặng hỏi, điệu bộ kì lạ của Gaara ko qua được đôi mắt tinh đời của hắn.
- …

- Có chuyện gì à?

- Ko …. Ko có gì cả

- Hay đang tơ tưởng nàng nào - Hắn nhếch mép


“Tơ tưởng ư?” Gaara giật mình “Chẳng lẽ. … mình lại đang tơ tưởng cô ấy?” Cái ý nghĩ điên rồ liên tục xoáy vào tâm trí anh, mạnh mẽ đến nỗi đánh bật mọi suy nghĩ và sự tinh tế thường ngày. Gaara đứng chết trân một lúc. Một gaara lạnh lùng của thảo nguyên lại có thể để tâm vì đứa con gái trộm cắp sao?


Bên ngoài, mặt trời đứng bóng rót những tia nắng gay gắt buổi trưa. Cả sa mạc chuyển mình dưới ánh sáng. Từng đụn cát lớn từ chối cuộc hành trình bất tận của gió mà đứng sững lại để đón vô vàng tia ấm áp. Một bến đỗ mới, một vòng tay lớn ôm chặt. Vẻ đẹp trong phút huy hoàng khiến đường chân trời trở nên mờ nhạt và mong manh đến mức người ta ko tài nào phân biệt nổi đâu là bầu trời và đâu là mặt đất. Đó sẽ là khoảnh khắc tuyệt diệu khi sa mạc ôm mặt trời vào lòng, phả từng hơi thở nóng hổi để nhận lại một cảm giác tươi mát mới mẻ.

Và biết đâu, ngay lúc này đây, cuộc gặp gỡ định mệnh lại lần nữa diễn ra ... Đôi cánh lớn của sa mạc và ả đạo tặc mang tên mặt trời .....
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sunlight Shadow


Pawn


Status : Ta đã chết :(
Tổng số bài gửi : 28
Age : 23
Ngày Gia Nhập : 03/06/2010
Ryo : 878
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   15/6/2010, 8:41 am

@neji_hina : bài viết hay lắm . Póc tem bài thứ 2 nè . Mà tại sao cậu post ở đây mà qua NF post típ nữa thế ? Cậu đá 2 sân àk
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
neji_hina


Genin Làng Cát


Tổng số bài gửi : 15
Age : 25
Ngày Gia Nhập : 23/12/2009
Ryo : 100
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   15/6/2010, 9:16 am

lắc đầu à post nhìu nơi để tớ lấy ý kiến hoàn thiện fic đó mà, hờ ít ng compt nên tớ chả biết nó hay hay dở mà lần
thank sunlight nhé
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Gobi




Tổng số bài gửi : 1
Age : 20
Ngày Gia Nhập : 16/06/2010
Ryo : 0
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   16/6/2010, 4:35 pm

hay tuyệt vời, lâu lắm mới có fic máu lửa thế, tui thích mấy đoạn pằng pằng giang hồ của bạn neji_hina lắm ý. Nhanh nhanh ra chap mới nha bạn, đang hồi gay cấn, mà gaa trong đây giống cái mẫu thần tượng của tui thế ko biết
Văn hay lắm, tiếc là tui ko thấy cái nút thank ở đâu nên cám ơn suông vậy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
neji_hina


Genin Làng Cát


Tổng số bài gửi : 15
Age : 25
Ngày Gia Nhập : 23/12/2009
Ryo : 100
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   17/6/2010, 10:13 pm

^.^ củm ơn gobi nhá, đã ủng hộ ss lắc đầu sẽ cố ra chap mới trong thời gian ngắn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
KazanoSakura


Genin Làng Lá


Tổng số bài gửi : 56
Age : 19
Ngày Gia Nhập : 19/07/2010
Ryo : 478
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   27/7/2010, 12:49 pm

HINA!!!! Chờ lâu lắm roy`, mà dạo này biệt tăm, có bik sak và 19 mem khác đã bỏ xứ mà đi không hả Ôi trời, bà con, Hina là trùm spam (thứ ba) của GGC đó, mà qua đêy ít nói thế là sao hả????

Póc tem! Hina nà, vik NejiTen thì sak ủng hộ tuốt! Sak sẽ cho fic ngày mới SasuHina như đã hứa, ok?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://mftc.forumotion.net
shiro_62




Tổng số bài gửi : 1
Age : 17
Ngày Gia Nhập : 07/04/2012
Ryo : 15
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   7/4/2012, 10:14 am

WOW,chap hay quá!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
congtumeo13


Genin Làng Lá


Tổng số bài gửi : 51
Age : 18
Ngày Gia Nhập : 25/07/2010
Ryo : 2727
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   29/4/2012, 2:48 pm

lâu lắm mới gặp chị sak,mọi người đâu hết rổi
bài mình 183 mà còn có 38 là sao
anh LONELY ơi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content





Bài gửiTiêu đề: Re: [GaaraHin] ĐẠO TẶC   Today at 7:11 pm

Về Đầu Trang Go down
 

[GaaraHin] ĐẠO TẶC

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Online :: Vũ điệu của chữ viết :: Fan fic Naruto :: NVFO Naruto Fan Fic-