][Two shot] Tear's Soul of Rain
Naruto Vietnamese Fan Online
.: Chào mừng bạn đến với forum NVFO - Diễn đàn Naruto - Từ Fan - Vì Fan :.



Bạn là một người thích phiêu lưu và mạo hiểm?

Bạn là một người thích Naruto?

Bạn quý trọng tình bạn như Naruto hay bạn thấy cuộc sống này toàn màu đen của sự hận thù trong Sasuke?

Sao ko thử khám phá và tìm câu trả lời cho chính mình?

Hãy đến với NVFO- diễn đàn từ fan và vì fan thảo luận, cuốn mình theo những dòng cảm xúc của các fan hội tụ từ ba miền Việt Nam.

Chúc các bạn luôn vui vẻ khi tham gia cùng chúng tôi. ^^




 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  Đăng Nhập  

[bold]Hiện Nay mình đang muốn gây dựng lại forum nhưng thời gian có hạn nên cần có người hợp tác 1/Đầu tiên mình cần một đội dịch truyện khoảng 5 thành viên có thời gian vao tối thứ 4 để kịp trans những chap Naruto mới nhất 2/Mình cần 10 người có thể quản lý các box của diễn đàn và xử lý những bài spam trong thời gian vắng mặt 3/Mình cần một designer để cùng hợp tác xây dựng lại forum 4/Mình cần một người chuyên ngĩ nội dung xây dựng forum và các chuyên mục Nếu bạn nào mong muốn xin hãy gửi mail đến yahoo Alviss_nashashi@yahoo.com.vn Thân! Team sẽ bắt đầu làm việc khi đáp ứng đủ người dịch truyện Thân Darkking1611[/bold]

Share | 
 

 [Two shot] Tear's Soul of Rain

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
zeronumber95

avatar



Tổng số bài gửi : 2
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 14/06/2010
Ryo : 0
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: [Two shot] Tear's Soul of Rain   18/6/2010, 9:07 am

[SIZE="3"]
[Two shot] Tear's Soul of Rain
[/SIZE]

Author: Zero (SRN, Ero xxx) (muốn gọi sao gọi à)
Category: : School Life, One shot, sự hợp tác chân thành của SjA và SA
Disclaimer: : Các nhân vật chỉ là một giấc mơ không thực ~
Reader: : =.= ko bị dị ứng hay mẩn cảm vs thể loại trên.
A/N: =__=” <- mặc của tác giả~
Special for: sis Kanji, Ando-hyung, NVFO, VNsharing, sis Moon, sis Clover, sis Ozi, một số người khác ko muốn kể tên [miễn thứ tự].


Phần 1: Tear of Rain
~~~*s*i*g*h*~~~


Mùa xuân, nắng ấm chói rọi ở một góc trống của lớp 9A. Con bé ngồi đấy, với cái mái tóc ngắn cắt cụt, vụng về nhìn về một phía ở trong lớp học… vô ý? Tại cái góc lớp đó, một cô bé khác cũng ngồi đấy, cái lọn tóc dài và xoăn tít, con bé dùng cái ngón tay xoắn mớ tóc đó lại rồi vô tình thả ra…nhẹ nhàng…Con bé đó đang hát…một khúc hát Koi…xấu hổ?

Ngoài trời nắng cứ thế mà soi xuống cái góc lớp yên tĩnh khác, đối điện với cái lớp 9A. Một tên con trai đưa đôi mắt mình vào cái góc lớp 9A, nơi cái nắng chói rọi… ngắm nhìn con bé tóc ngắn đó…

Có thể gọi tên con trai đó là Số 1, và cô bé tóc ngắn là Số 4, cô bé tóc xoăn dài là Số 7. Vì họ chẳng còn cái tên gọi nào hợp hơn cho họ trong cái câu chuyện lá rơi lả tả này.

-Nghe nói cậu vừa có bạn trai đấy à? Ai vậy? Cho tụi này biết đi. Một câu hỏi…à không là ba câu hỏi…đang lay lay con bé Số 4 khỏi cái suy nghĩ vẩn vơ vừa rồi của tụi bạn.
-Anh…Số 1 bên lớp 10D đấy!! Nó mỉm cười nhẹ, nhưng rồi dần tắt…Số 7 đang nhìn vào mắt nó…

Tại sao lại vậy?
Tôi đang cười…rất vui mà...
Cái ánh nhìn đó…trông có vẻ đang vui mà
Sao lại cảm giác buồn đến vậy?
Sao không đến chúc phúc cho tôi đi…
Đừng dùng cái ánh nhìn đó…với tôi…
Sẽ không dừng được đâu…
Sẽ càng yêu cậu hơn…
Sẽ mất đi cái ánh nhìn vui vẻ đó của cậu…
Tôi sợ mất…người quan trọng nhất của tôi…
Chúc tôi hạnh phúc đi…


-Anh ấy đang nhìn tớ kìa… Nó nhìn vào cái khoảng trời, nắng rọi… -Các cậu cứ chạy đến hỏi thì anh ấy sẽ trả lời tất thôi. Nó mỉm cười…giả tạo... Số 7 vẫn cứ nhìn những lọn tóc do cô xoắn rồi thả ra…rồi xoắn…rồi thả ra…

Im lặng…… Con bé cố đưa mình vào cái tình yêu mà Vô Thức đã tặng…… Đau…..
Im lặng…… Số 7…cố làm mình xấu hổ để rồi tự thấy thứ không nên thấy…… Đau…..
Im lặng…… Thằng bé cố tạo cho mình một thứ vô thức khó hiểu để rồi…… Đau…..



Còn 10 phút nữa là chuyến xe đi về trạm phía Nam sẽ đến.”…Chuyến xe điện ngầm đi ngược vào ban đêm, yên tĩnh. Con bé Số 7 vẫn đừng chờ chuyến xe, một mình, và chỉ một mình thôi. Nó ngắm nhìn, chờ đợi… Cái ánh mặt trông lạnh lùng, xa xăm về một thứ nào đó.

Bừng! Bừng! Bừng!

“Còn 10 phút nữa là chuyến xe đi về trạm phía Bắc sẽ đến.”

Chuyến xe đi về trạm phía Nam, nơi nhà con bé Số 7, đã đến và dừng lại. Nhưng con bé vẫn dừng lại, chờ vài giây, quay lại phía sau, tìm kiếm thứ gì đó… Nhưng vẫn không tìm thấy.

Đau…

Vẫn cái ánh mắt lạnh lùng, xa xăm đó, nhưng con bé Số 7 đó có cái gì đó muốn nói, muốn hét lên… Nhưng rồi quay đi và bước vào chiếc xe.

Hộc…hộc…

Con bé Số 4 vừa chạy vừa thở dốc, nó đến để đi chuyến xe về Bắc… Nhưng lại trễ vì phải dọn dẹp cái mớ hỗn độn của lớp, vì nó là lớp phó mà. Còn con bé lớp trưởng, Số 7, thì xinh xắn, học giỏi, thông minh và dễ thương, nên được nhiều người giúp đỡ để dọn dẹp. Đó là lý do tại sao con bé Số 7 về sớm hơn…

Nó lại loay hoay nhìn đồng hồ, rồi quay nghía sang hướng khác, rồi hướng khác nữa để tìm kiếm Loay hoay tìm, nhưng rồi không thấy...

Có lẽ vì nó lại châm chân…
Có lẽ đơn phương một đứa cùng con gái với nó là không đúng…
Có lẽ Số 7 biết tình cảm của nó…
…với Số 7…
…chẳng phải là tình bạn…
…hơn cả tình bạn thân…
Không!


Tim nó loạn lên, nó rối bời khi nghĩ đến ánh mắt của Số 7 nhìn nó, mái tóc của nhỏ đang tung bay trong gió, cái miệng khẽ cười của nhỏ, câu nói cảm ơn của nhỏ... Một loạt suy nghĩ lại trổi dậy trong nó…

Mình thích nhỏ...
Nhỏ là người quan trọng nhất của mình…
Nhưng không được…
Nhỏ là bạn của mình…
Mình không thể thích lớp trưởng được…
Mình không xứng đáng với nhỏ…
Quên đi…
Mình phải tập yêu…Số 1…
Đau…


Từ đằng xa, Số 1 đã thấy tận mắt cái sự rối bời của Số 4, nhưng không nói gì, thằng bé có hiểu con bé nghĩ gì à? Thằng bé tiến lại cạnh con bé, đang tự đánh rơi những giọt nướt mắt yếu đuối xuống. Nó đạt tay lên vai con bé, chẳng nói gì… Nó cố chạm cái bàn tay, và bước đôi chân mình vào cái thế giới sâu trong tim của Số 4…

-Đừng khóc…

Số 1 nói nhỏ vào tay con bé, thì thầm, rồi tiếp tục bước vào cái suy nghĩ của con bé. Thằng bé cố truyền cái ấm áp của mình vào con bé… Cậu làm được à?
Im lặng… Cái thằng bé nhận được là sự im lặng, không tiếng nấc, không tiếng khóc, và không có âm thanh gì xảy ra. Cậu đã thành công?...



Im lặng…
Nhưng rồi có những giọt nước mắt của con bé Số 4 rơi xuống, những giọt nước yếu đuối chảy thành dòng, tràn ra khỏi đôi mắt đang chứa một hình ảnh…người nào đó. Nó khóc, rồi bật cái đôi bàn tay đang ôm chặt nó, và đôi tay đó lau nhẹ dòng nước đang tuôn.

-Đừng có khóc nữa…

Con bé chỉ ngước nhìn cậu. Không khóc nữa, nhưng vẫn còn đau nhối trong tim mình.

Bừng! Bừng! Bừng!

Chuyến xe về phía Bắc thành phố đã cập bến.

Im lặng một chút…
Nhìn nhau thoáng chút…
Gió…trong subway có gió…
Gió thổi…
Một cái ánh nhìn…xin lỗi…


Rồi quay đi thật nhanh, như gió đang thổi.
Con bé Số 4 bước lên, im lặng, không nói một lời nào với cậu bé Số 1 cả. Và thằng bé chỉ còn lại một ánh mắt ngắm nhìn, ở một khoảng không trong tim con bé…nó đang tìm kiếm, một thứ tình cảm không có dành cho nó. Phía sau cái ô cửa sổ của chuyến tàu, ở khoang khác, một con bé với mái tóc dài óng đang bước ra khỏi tàu, đứng im đó, nhìn…

Gió, một cơn gió khác cũng ở trong cái trạm subway…
Gió thổi cái mái tóc ấy tung lên…
Một cái ánh nhìn từ con-bé-tóc-dài-không-rõ-mặt đó…giận dữ…và có cả thất vọng…


“Còn vài giây nữa chuyển xe đến hướng Nam sẽ đến”

Chuyến tàu đã đi, chỉ còn lại 2 cái bóng, của Vô Cực và của ai-đó-chắc-ai-cũng-biết. Con-bé-mái-tóc-dài bước đến, ánh đèn chiếu sáng khuôn mặt nó, chói, nhưng đủ để nhận ra đó là ai…Số 7.

Chát!

-Khóc được thế là mạnh mẽ lắm…

Một cái tát mạnh từ Số 7 dành cho Số 1, chỉ là tát thôi? Phải, chỉ là một cái tát mạnh, đau và rát. Số 1 đứng lặng đi, nhìn về phía đường ray xe subway. Tất cả chỉ còn lại gió, và cái không gian yên lặng.

-Cậu thích Số 4 phải không, Số 7?
-…Không…
-Vậy sao cậu lại có thể dùng ánh mắt đó để nhìn tôi?


Ánh mắt như có lửa bên trong đang nhìn Số 1, nhưng rồi nó dần dần tắt đi, một chút, và một chút, rồi tắt hẳn. Đấy là lần đầu tiên cô đánh một người mà lại dùng ánh mắt đó. Không lẽ…

…Ghen…

-Vì tôi ghét cách ăn nói của anh.
-…


Bỏ đi…
Để lại phía sau một cái nhìn vô cảm, và nghi ngờ…

Bừng! Bừng! Bừng!

Số 7 bước lên xem, không quên nhìn lại Số 1. Ánh mắt đó, đang nhìn nó như muốn nói cái gì đó, Nhưng vẫn không muốn nói. Ánh mắt đó, đang muốn nói nó biết răng…Số 7 cũng rất muốn hai người không thành đôi…nhưng đôi mắt đó lại nhắm chặt, để cái đôi mắt đó không nói ra. Cái đôi mắt đó lại cố đưa hai người đến với nhau, cố chúc phúc cả hai. Và cố giữ bí mật đó, cố đưa trái tim bay theo gió mà đi khỏi.



Valentine Day, 4 ngày đếm ngược.

Số 1 đã chuẩn bị sẵn có lịch hẹn đi chơi của mình với Số 4, và nó đã rất háo hức chờ tới cái ngày được đi đó. Valentine Day là ngày tình nhân mà, tất nhiên là ai cũng háo hức và mong chờ nó. Một ngày hai ngày thì có là gì khi người ta thật sự thích nhau…

…Cười…

Tại lớp của Số 4, nhóm bạn của nó đang tổ chức trò chơi bốc thăm…trúng mà không có thưởng. Nói rõ hơn thì, mỗi người chọn một mẫu giấy có viết tên của người kia, và tất nhiên là tên người khác có đủ. Nó, số 4 cũng háo hức tham gia. Chơi cho biết mà. Sau mấy lần bốc thăm, đợt cuối số 4 được biết, người nó sẽ tặng quà là cô bạn Hàn Quốc trong lớp nó. Tất nhiên là vui, vì con bé Hàn Quốc đó ít khi nào nói chuyện với nó. Thì đây là dịp rồi còn gì.

…Cười…

Tại bàn đối diện, Số 7 đang cười, nói, đùa, và giỡn với những người bạn khác trong nhóm của cô. Vui, vì cô có bạn thân. Và điều quan trọng là, với cô, chẳng có cái ngày Valentine Day nào cả. Đơn giản với cô đó sẽ là một ngày bình thường như mọi khi, …thật bình thường và đáng bỏ đi…

…Cười…

Valentine Day, 3 ngày đếm ngược.

Số 7 đang ngồi đấy, trong phòng ăn cùng cô bạn thân của mình. Họ thân nhau lắm, rất thân, vì họ quen nhau từ nhỏ, từ lúc cả hai mới 1 tuổi. Tất nhiên là cô bạn Số 4 bị ra rìa…trễ rồi… Họ đang nghe nhạc, họ đang chơi game trong điện thoại di động của Số 7.

…Cười…

Cũng tại phòng ăn đó, Số 4 đang ngồi đấy “cười”, nó ngắm nhìn cái bầu trời đang chói sáng đó, cái mặt trời đang nóng rực ở trên cao thật cao đó…mà chẳng gần thật gần, để xua đi cái lạnh của mùa đông. Hôm nay cô bé Hàn Quốc bắt chuyện với nó, vui, tất nhiên, lần đầu có người đến bắt chuyện với nó. Nhưng nó nhìn về phía Số 7, nó “cười”, nó vẫn cười, nhưng nó nhìn thật vui, vui như hôm nay nó sẽ quên đi, cố quên đi được cái cảm giác gì đó.

…Cười…

Tại lớp học, Số 1 đang ngồi đấy, đọc cuốn sách dạy nấu bếp. Nó cười, cười vì nó sẽ ra tay và làm số 4 vui, vì biết được tuy nó là con trai nhưng cũng rất có trách nhiệm. Cái ánh nắng đó xua đi cái không khí lạnh ở quanh nó. Valentine sắp đến rồi….

…Cười…

Valentine Day, hai ngày gần đến…

Sáng sớm, Số 4 đã thấy không khỏe, nhưng nó vẫn cố lếch cái thân tới lớp. Nhưng dẫu sau thì nó vẫn được một người quan tâm…mong là vậy. Và đúng thì hệt như nó bảo, hôm nay cô bạn Hàn Quốc vỗ vai nó, hỏi thăm nó. Nó vẫn “à ừa”, và mong sẽ nói chuện nhiều hơn, để nó đỡ phải lếch cái mặt bơ phờ vào lớp hàng ngày. Không hiểu tại sao cô bạn Hàn Quốc lại trở nên thân với nó hơn lúc trước. Nhưng giờ thì nó không quan tâm nữa, nó sẽ cố làm bạn với cô bạn Hàn Quốc. Thà vậy còn hơn…

…Cười…
…Cố làm trái tim cứng đi…


Mặt Số 7 không được khỏe. Con bé ốm? Số 4 khẽ gọi Số 7 bằng cách thông dùng của nó. Nhưng ngón tay không dám chạm vào, đơn giản vì nó sợ. Có vẻ như nhìn thấy được cái gì đó, Số 7 quay sang, không cần ngón tay của Số 1 chạm đến cơ thể mình…

-Cậu ổn chứ, Số 7?
-Uh…Không sao. [/i]

…Cười…
…Một nụ cười làm vỡ con tim…


Hôm nay số 1 đến lớp muộn, vì nó đã làm một món quà đặc biệt cả đêm. Dù trễ, nhưng vẫn cười. Nó đã chuẩn bị sẵn tất cả mọi thứ, và đủ để làm số 4 cảm động.

…Cười…
…Mơ mộng…


Chỉ còn lại một ngày, Valentine sẽ đến… trong hạnh phúc hay đau buồn?

Sáng sớm thức dậy Số 1 đã mở toang cánh cửa sổ đó. Nó chỉ muốn cười và hét lên thật vui và trong lòng có một chút suy nghĩ thật êm, tự do nhưng...
Và mọi thứ vẫn tiếp diễn… nhẹ nhàng… như gió lướt qua từng khung cửa…
…lạnh…
…và nắng mãi không đến.

Ngày Valentine Day đến, nhẹ nhàng như gió, à nó đến thì như gió, rồi đi…thì như điện xoẹt. Phải…
Hôm nay, ngày Valentine day… của nỗi sợ hãi… đến tột cùng…

“From: Số 1.
Điểm hẹn: KatAi restaurant.
Lúc: 7 giờ.”


Nó cười, cười, số 4 đang mỉm cười… nhưng nó vẫn cố gượng cười.
Ở đấy, số 7 đang nắp ngay góc tường phía sau… Không để làm gì cả, chỉ để nhìn, nhìn chằm chằm vào cái túi quà giáng sinh của số 1 tặng số 4. Nó biết đó là của số 1 tặng, nhưng nó vẩn không nói gì… chỉ biết nhìn chằm chằm. Số 4 quay lại phía sau để cất đi cái lá thư đó, với nét mặt thay đỏi… nét mặt của một giấc mơ không thành. Số 4 chợt giật thốt, vì thấy số 7 đang nhìn mình, theo phản ứng tự nhiên nó sẽ vẫy tay chào và mỉm cười rất tươi. Nhưng, hôm nay, một ngày lễ, là ngày rất thú vị cho những đôi tình nhân, tình yêu, là ngày để thể hiện cảm xúc của mình… với một người mình yêu.
Số 7 mỉm cười với nó nhẹ thôi, một cái nụ cười với cái miệng đánh khẽ lên một chút, và rồi phai đi… Cái nụ cười đó, cái ánh nhìn đó quay về hướng khác, chỉ để gạt đi những thứ cảm giác…nhất thời.
“Không có gì cả.” Số 4 an ủi, động viên bản thân mình… Nó đứng bật dậy khỏi hàng ghế đang ngồi, bước đến bên cạnh số 7. Can đảm lắm, gan dạ lắm… đến nỗi tay run… miệng không nói nên lời… mắt như vẻ tập trung cao độ.

_Ok, Bỏ áo khoác vào phòng quần áo nào!

Giọng bà cô gọi nó, không, gọi cả lớp đến phòng quần áo để bỏ áo khoác vào tủ. Cái giọng nói đó, đã phân tán sự “gan dạ” của số 4 lúc đó… Không sao… Vì đó cũng đủ để số 4 bình tĩnh mà bước đến gần hơn với số 7…

Smart… Beauty… Eyes…looking.
Idiot… Ugly… Heart…beating.

[/i]
Số 7 ngồi bật dậy khỏi ghế, cô cầm chiếc áo khoác của mình, và quay sang hướng-trái-ngược-với-số-4 mà bước đi… Một thoáng, một cơn gió… lạnh lắm, gió đông… thổi. Đôi mắt lạnh đó chuyển đi, nhìn, rồi đi… mọi thứ như gió đến rồi đi. Lạnh thật, đau thật…
Lại một “phản ứng tự nhiên”, số 1 nắm tay số 7, giữ số 7 lại. Một thoáng giật thốt, một thoáng im lặng, một thoáng như điện giật. Số 7 quay lại nhìn, số 4 vẫn đứng đó, đơ rồi, nhưng vẫn cố giơ cái hình xếp trái tim của mình lấy ra từ túi áo, đưa cho số 7. Hồi hộp… Mọi thứ xảy ra quá nhanh với nó- số 1… Ngẩn đầu lên, mỉm cười, một nụ cười nhẹ để xóa tan cái lạnh toát và đầu óc thẩn thơ của mình vừa rồi, số 1 mỉm cười với số 7, một nụ cười đầu tiên... ngượng đến lạ.
Số 7 mỉm cười… Không gian im lặng vẫn đó, gió không thổi nữa, không lạnh nữa, nhưng nắng đã vào, nắng nhảy vào qua từng khung cửa số.

Số 4 đã chuẩn bị rất kĩ về việc tặng quà này. Nó cũng đã tặng tất cả các bạn trong lớp món quà cũng là 1 trái tim xếp hình, cùng với phụ kiện màu tô trên tờ giấy đúng theo sở thích của họ. Nhưng quan trọng hơn, là quà của số 7, cũng một trái tim đơn thuần… Nhưng đó có thêm cả một là thư…

---

Lá thư:
...
...
một khoảng trắng.


5h30 tomorrow

có duyên sẽ gặp nhau


umbrella…

~To be continue~

p/s: btw oneshot là oneshot, không có vụ fiction ở đây :nong: . Cảm ơn đã đọc mồ hôi. -lếch đi ngủ, chiều mai pót tiếp phần kế-.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
zeronumber95

avatar



Tổng số bài gửi : 2
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 14/06/2010
Ryo : 0
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [Two shot] Tear's Soul of Rain   18/6/2010, 9:13 am

---
Tiếp: Rainy Day.

5h15 phút, mặt hồ Uchata…

Gió đang thổi, trời vẫn đang đông, trời tuyết vẫn rơi, lạnh… Một mình trong đêm tối, Số 4 đang chờ… umbrella…
Phải, từ “umbrella” có nghĩa là cây dù, và cũng có nghĩa là bảo vệ. Và phải, nó-Số 4 đang cần một “cây dù”…
Vì sao à, vì trời đang mưa…Mưa đông, gió đông, lạnh và không có “umbrella”.

Có lẽ sẽ không đến, chắc vậy, đoán… cứ đoán một mình ở một nơi mưa đang rơi tầm tã như vậy. Thật ngu ngốc sao khi phải hạ thân mình dưới mưa lạnh của mùa đông… Nước mắt đang rơi sao? Những giọt nước yếu ớt đang rơi sao? Bằng cách nào…? Ngẩng đầu lên trời cao, ngắm những giọt nước đda9ngha5 mình khỏi mấy đám mây sắp chuyển tối. “Bốn, sáu, chín,… hai mươi ba”, nó đếm, đếm những giọt nước mưa đang rơi vào mắt nó, và chảy ra khỏi vòng “bảo vệ” nước mắt tuôn rơi của mình.

Đau… nhưng vẫn Chờ…

Tại nơi đây, nó và số 7 đã gặp nhau, trong một cơn mưa. Và nó đang khóc, nhưng có lẽ sẽ không ai thấy được. Vì khi đó, nước mắt đã hòa vào mưa.

5h18 phút tại nhà của số 1…

Số 1 đang chuẩn bị đi tắm. Hôm nay vẫn vậy, vẫn như mọi ngày của số 1. Mọi thứ anh đã chuẩn bị trước tươm tất, từ quần áo, tóc tai đến việc giày dép. Đương nhiên là anh không quên mang theo một món quà đặt biệt. Cười, anh mỉm cười nhẹ… nhẹ đủ để bặm chặc môi. Anh mỉm cười với đôi mắt nhắm nghiền. Một… Hai… Ba… Bốn giọt nước yếu đuối rơi khỏi mắt. Nhưng lại cố ngước khuôn mặt lên cao, cố che đi, cố đẩy, kéo ngược những giọt nước vào trong. Mọi thứ đã chuẩn bị, trang phục đã hoàn tất,… trái tim vẫn im im lặng.

Cửa sổ mở, để lột vào cái ánh sáng màu đỏ của mặt trời đang dần xuống. Đẹp, một cái đẹp, hai cái đẹp… và… Số 1 mỉm cười, anh nhìn về phía tấm ảnh đang đứng ở trên bàn. Cái ánh sáng đó chíu sáng tấm ảnh. Nhìn, một chút gần, rồi một chút gần, anh cằm nó lên tay. Đôi tay vuốt nhẹ mái tóc của một người trong ảnh. Mượt, dù đó là ảo, trái tim bỗng dưng trở lại. Nhưng có người đang cố ngừng nó lại, không cho nó nhịp như trước, không, hoàn toàn không được phép.

Ding Dong!~

Một tiếng chuông cửa. Anh đặt tấm ảnh xuống, bước về phía cánh cửa. Và ý nghĩa sẽ là một ai đó, “Là Số 4 chăng?... Hay là…” anh đoán. Cái cửa tiến gần hơn, nhưng cái cảm giác quen thuộc này dần đến. Cánh cửa gỗ vẫn như cũ, vẫn quen thuộc, nhưng lần này anh cảm giác lạ. Cánh cửa từ từ mở, ánh sáng bên ngoài luồng vào nhà. Một, hai, ba, bốn… Gương mặt của “vị khách” hiện lên.

_Yo! Số 1. Lâu rồi không gặp nhỉ.

“Vị khách” đó tiến đến anh, trong tay cầm một đóa hoa. Và một cái hộp màu đỏ. Chocolate chăng? Trông có vẻ “vị khách” được tiếp đoán một phần hai sự hân hạnh của số 1. Ánh sáng đỏ của mặt trời soi vào một màu đỏ rực trong nhà. Chắc vì màu đỏ của ánh sáng mặt trời mà mặt của Số 1 cũng thế, đỏ… đo đỏ. Số 1 mỉm cười, rồi lại ụ mặt, nhưng lại mỉm cười… nhẹ thôi.

_Này, sao cậu vào đây mà không báo thế? –Số 1 bắt chuyện.

_Thì nàh này của hai đứa…trước kia mà. –“Vị khách” nháy mắt. –Nghe nói cậu có bạn gái rồi nhỉ?

_Cậu cũng có mà nhỉ!? Nhìn hoa và cái hộp đỏ hoe đó là biết rồi. – Số 1 cười trừ.

_Ừa, có bạn gái rồi đứa nào ăn mặt chả sang nhỉ…ông…bạn. –“Vị khách” nhìn bộ quần áo của Số 1, một nụ cười như đang mếu.

_Vậy thì đến nhờ tớ xin vài lời khuyên à? – Số 1 le lưỡi chọc ghẹo.

Nhưng mọi thứ trở nên im lặng. Mặt cả hai đều cười nhẹ, đôi mắt không nhắm lại. Ánh sáng màu đỏ cũng từ từ khuất sau cái cửa-tự-động đóng lại. Để lộ ra một thứ đỏ khác, của hoa hồng, của chiếc hộp đỏ…và của hai khuôn mặt đang đỏ. “Vị khách” buông lỏng đôi tay, làm rơi đi bóa hoa mười hai đóa hồng, và chiếc hộp đỏ. Ngước nhìn “vị khách”, số 1 mỉm cười, nhưng lại lặng đi khi nhìn khuôn mặt của “vị khách”. Một khuôn mặt như anh vừa rồi với tấm ảnh vùa cầm. “Vị khách” bật khóc, nhẹ thôi, khóc trong nụ cười khẽ. Số 1 nâng khẽ mái tóc dài một tẹo đang cột của “vị khách”. Kéo nhẹ, chiếc nơ trên mái tóc tuột ra.

_Mái tóc đó, vẫn đẹp… và mượt như ngày nào –Số 1 vuốt nhẹ mái tóc đang bay đó, và mỉm cười.

_Này! -“Vị khách” chợt né ra ngoài, né khỏi cái đôi nay đang nóng rang đó.

_Xin lỗi… -Số 1 lại nhìn “vị khách”, anh mỉm cười một chút, nhưng xịu đi.

_Cậu đã hôn ai bao giờ chưa? –Một trong số hai người họ hỏi... Cả hai đều mỉm cười, rất nhẹ, như chiếc nơ vừa rơi. Một bước, hai bước, gần nhau hơn, đôi tay nắm lấy nhau… Một phút, hai phút, khẽ… Những giọt nước rơi nhẹ xuống, là mồ hôi, hay nước mắt đều không còn cảm nhận được nữa. Một chút, một chút nữa, mọi thứ cứ diễn ra chậm rãi như đang xem một đoạn phim chiếu chậm ở những kênh truyền hình bóng đá, lúc thủng lưới đội kia. Một trận đấu rất rôn rã, ầm ĩ. Nhưng trong trận đấu này, im ắng, nhẹ nhàng như một bộ phim Hàn. Gió khẽ lộng thổi, tấm rèn treo cửa sổ cũng đánh nhẹ theo gió. Mặt trời đã xuống, chỉ để lại một ánh sáng từ những vì sao, đang ước.

_Tớ đã từng… Nhưng không bao giờ có cảm giác như lúc ở cạnh cậu. –Một trong hai người lại khẽ nói.

Tại mặt hồ Uchata…

Số 4 vẫn ngồi đấy, mắt nó thấm buồn một chút, hay là cố không để lộ vẻ đang khóc? Một tiếng, hai tiếng, số 7 vẫn không đến. Số 4 đi vể, nó về cầm theo chiếc dù màu xanh. Và từng ngày từng giờ, nó đều ước trời lại đổ mưa thêm 1 lần nữa, để nó cơ hội. Và từng ngày từng lúc nó đều bước đến cái mặt hồ đó, chờ…

Hôm nay, nó vẫn đến chờ, cùng với chiếc dù xanh đó. Và nó biết chắc Số 7 sẽ không bao giờ nhớ và sẽ không bao giờ đến. Một tiếng hai tiếng vẫn không đến, lòng nó lại vẫn. Mưa rơi, đúng như nó đã ước, vui… vì điều ước được thực hiện, dù chỉ một nửa. Nhưng điều ước thật sự vẫn không được thực hiện. Một loại cây mang tên cỏ bốn cánh bay trong cơn mưa, nhẹ nhàng, vụt khỏi mắt số 4. Bay về phía cái bóng của ai đó đang đứng đằng sau vách tường cạnh mặt hồ. Nó đứng dậy, tiến về phía cái bóng đó. Cảm giác…lạ. Một bước, hai bước, những bước chân chợt không còn vững. Và “Phụt!”, Số 4 trượt, và té xuống mặt hồ.

Điều quan trọng không phải là ướt đồ hay là lạnh. Mà là…Số 4 không biết bơi. Bổ sung thêm thông tin rằng nó là đứa ít nói nên chả có hứng hoặc không thể nào hét to lên hai chữ “Cứu Tui !” ngay vào thời khắc tỉnh lặng mà nó yêu thích (!). Nó vẫn vụa trong vô vọng, cứng đầu là thế. Nhưng dù sao, đến phút chót, số 4 vẫn hét lên được một chữ “Cứu” lấy vốn…

Ùm…

Một người nhảy xuống hồ và cứu nó lên. Bóng của người đó chìm xuống một mảng giấy màu nhàu nát của ánh trăng ở nơi mặt hồ gợn sóng. Nó cũng vậy, số 4 như rơi vào một khoảng không gian tối lại, tối dần lại ở đấy hồ. Nhưng phụt chốc giật thoáng ánh mắt với hình bóng của ngườ đang cứu mình. Đêm nay, trời đổ mưa dưới mảnh trăng sắp vỡ.

Tí tách, tí tách… Những giọt nước rơi. Hì hộc, hì hộc…Những lần thở vội. Lộp độp, lộp độp…trời đang mưa.

Tớ…thích cậu…số 7” , một câu nói bị nhòa trong mưa…

-End-
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

[Two shot] Tear's Soul of Rain

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» [One-Shot] Diary of Mama
» [Tiny time 3 OST] Time Boils The Rain- Wu Yi Fan
» [One-shot] Nơi cuối con đường
» [One-shot] Sushi
» [KHR one shot fanfic] [6918] ||Lồng sắt||

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Online :: Vũ điệu của chữ viết :: Fan fic Naruto :: NVFO Non-Naruto Fic-