]Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)
Naruto Vietnamese Fan Online
.: Chào mừng bạn đến với forum NVFO - Diễn đàn Naruto - Từ Fan - Vì Fan :.



Bạn là một người thích phiêu lưu và mạo hiểm?

Bạn là một người thích Naruto?

Bạn quý trọng tình bạn như Naruto hay bạn thấy cuộc sống này toàn màu đen của sự hận thù trong Sasuke?

Sao ko thử khám phá và tìm câu trả lời cho chính mình?

Hãy đến với NVFO- diễn đàn từ fan và vì fan thảo luận, cuốn mình theo những dòng cảm xúc của các fan hội tụ từ ba miền Việt Nam.

Chúc các bạn luôn vui vẻ khi tham gia cùng chúng tôi. ^^




 
Trang ChínhTrang Chính  PortalPortal  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  Đăng Nhập  

[bold]Hiện Nay mình đang muốn gây dựng lại forum nhưng thời gian có hạn nên cần có người hợp tác 1/Đầu tiên mình cần một đội dịch truyện khoảng 5 thành viên có thời gian vao tối thứ 4 để kịp trans những chap Naruto mới nhất 2/Mình cần 10 người có thể quản lý các box của diễn đàn và xử lý những bài spam trong thời gian vắng mặt 3/Mình cần một designer để cùng hợp tác xây dựng lại forum 4/Mình cần một người chuyên ngĩ nội dung xây dựng forum và các chuyên mục Nếu bạn nào mong muốn xin hãy gửi mail đến yahoo Alviss_nashashi@yahoo.com.vn Thân! Team sẽ bắt đầu làm việc khi đáp ứng đủ người dịch truyện Thân Darkking1611[/bold]

Share | 
 

 Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Sad

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 487
Age : 26
Ngày Gia Nhập : 09/03/2008
Ryo : 4188
Số lần được Thanks : 84

Bài gửiTiêu đề: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   20/8/2008, 6:07 pm

Tác giả: Thần Long ( cái bút danh ế :"> )
Nhân vật: of TL rolling on the floor rolling on the floor

Thể loại: Triết lý một chút,tình cảm một chút
Đối tượng hướng tới : tất cả những ai biết đọc, biết suy nghĩ, đang buồn và thất vọng.
Nội dung: Tâm sự của một tiểu-ngọa-quỷ-ai-cũng-biết-là-ai-đấy.


Khuyến cáo : trước khi đọc nên thả hồn bay đi đâu một chút nhá tongue big grin

Lời đề tựa

Ai cũng nói hễ chết không còn vương vấn
Bao nhiêu chuyện đời vẫn kể đấy thôi
Không mất không hết
Không tử không sinh…


Tôi là một ngoạ quỷ.Tôi là một tiểu ngoạ quỷ lắm chuyện ở dưới Âm ty,hầu hạ dưới quyền Ty chủ cõi Luân hồi.


Chúng tôi được coi là loài ti tiện nhất, thấp bé nhất ở dưới cõi đất trời,chỉ sống trong địa ngục tăm tối, đời đời kiếp kiếp.Công việc của tôi là đi tuần bên cầu qua sông Nại Hà (sông Lú),một công việc nhàn hạ,bởi ngoài những bóng hồn lẻ quỷ đói đôi khi đi qua, thì không có gì xảy ra.


Tôi thường đờ đẫn ngồi bên cầu Nại Hà, đờ đẫn nhìn những hồn phách cô đơn lẻ loi bay qua.

Ngày ngày, tháng tháng, năm năm, ngày nối ngày, năm lại năm….


Một ngày, Ty chủ cõi Luân hồi gọi tôi tới , nói tôi đã trung thành canh giữ, bởi tôi đã đi tuần cầu Nại Hà suốt ba trăm năm, chưa hề xảy ra sai sót. Bởi vậy nên cho tôi làm sứ giả đi cau hồn, cho tôi cơ hội lên chốn nhân gian.


Cõi người thật sự rất tươi đẹp, thứ gì cũng có, so với chốn địa ngục tối đen u ám này thật như một giấc mộng. Nhưng chỉ tiếc mỗi lần tôi đi lên cõi nhân gian đều là nửa đêm, mà đều là đi lấy hồn phách con người.

Thời gian lâu dần, toi biết loại người như tôi, à không, phải nói là loại quỷ như tôi, làm loài người sợ hãi đau khổ nhất, bởi hễ chúng tôi xuất hiện, có nghĩa là một cuộc đời người đau khổ kết thúc. Tôi chỉ có thể cười đau khổ, bởi con người tin vào số mệnh, nhưng lại sợ hãi số mệnh, rồi căm ghét lây sang cả chúng tôi.

Thời gian trôi thật nhanh, một trăm năm lại đã trôi qua. Ty chủ cõi Luân hồi nói với tôi, ngươi đã có bốn trăm năm đạo hạnh rồi, chờ khi ngươi tu đủ năm trăm năm đạo hạnh, ngươi có thể lên cõi người để đầu thai, hoặc tiếp tục tu hành nơi địa ngục, rồi đi làm một thần tiên.

Khi đó tôi rất vui mừng, vui tới mức cười lên, có lẽ là lần đầu tiên tôi cười. Bạch Vô Thường đại ca lúc đó trêu tôi, nói tôi cười còn xấu hơn quỷ. Tôi nghĩ: Tôi chính là quỷ đây, mà Bạch Vô Thường cười còn xấu hơn tôi, loài người mà nhìn thấy anh ta cười, hẳn quá nửa sợ chết giấc.

Trong một trăm năm cuối cùng này, tôi tiếp tục cố gắng làm trọn mọi việc Ty chủ giao cho. Nhưng sao tôi thấy một trăm năm sao dài hơn cả bốn trăm năm trước đây? Tôi rất hy vọng nó trôi nhanh, để một ngày, tôi sẽ được đầu thai…

_______________
Quy Ẩn Giang Hồ
:)


Được sửa bởi Sad ngày 22/8/2008, 2:20 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://en-gb.facebook.com/srch.php?post_form_id=12399c708d375d66
Sad

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 487
Age : 26
Ngày Gia Nhập : 09/03/2008
Ryo : 4188
Số lần được Thanks : 84

Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   22/8/2008, 11:23 am

CHƯƠNG MỘT : DUYÊN TƯ NGÀN NĂM




Một ngày, tôi đi bên cầu Nại Hà, trong bóng tối mơ hồ tiếng khóc thút thít rất mảnh. Tôi bước tới xem, thì ra là một quỷ nữ đang khóc phía đó. Tôi hỏi nó vì sao nó đến đây, cô ta bảo, cô ta vô ý đã làm tắt mấy ngọn đèn lồng soi sáng đường luân hồi chuyển kiểp rồi.


Những lúc vui vẻ, tôi cũng thường hay giúp đỡ người khác (quỷ khác), lúc đó tôi đang vui vẻ, nên tôi bảo, tôi có thể dẫn cô quay về phủ Luân Hồi. Quỷ nữ gạt nước mắt, cười với tôi, nói: "Cảm ơn anh!"


Trong sát na đó, ngực tôi như bị cái gì đấm mạnh một cái, tim hỗn loạn…

Tôi chưa bao giờ thấy một hồn quỷ cười đẹp như thế, tôi chỉ cảm thấy sao chân tôi mèm nhũn ra…

Quay về phủ Luân Hồi, Ty chủ tra sổ ký lục của quỷ nữ, nói cô ta là vong chết oan, không được đầu thai chuyển thế, chỉ có thể vào giam trong Thành Chết Oan (Uổng Tử Thành) mà thôi.


Cô ta khóc than, tôi phút chốc cũng thấy thương xót, hỏi Ty chủ liệu có cách gì cho cô ta đi đầu thai không?


Ty chủ nổi trận lôi đình, mắng nhiếc tôi thậm tệ, mắng đến mức toàn thân tôi run lẩy bẩy, cô ta cũng sợ hãi không dám khóc nữa.

Tôi cúi đầu nuốt giận dẫn quỷ nữ đến thành Chết Oan, trên đường đi tôi không nói đến một lời.

Đến thành Uổng Tử, tôi để cô ta đi vào, cô ta gật đầu, đi vào trong. Tôi nhìn theo cô ta đi khuất, lúc đó, cô ngoái lại, lại nói một câu: "Cảm ơn anh". Bóng quỷ nữ tan ra trước cổng thành, chỉ còn lại tôi thẫn thờ đứng đấy.

Ngày lại qua ngày…,tôi thất kinh phát hiện ra tôi vẫn nhớ đến cô ta. Nên đôi khi tôi chạy tới thành Uổng tử, lén nhìn cô.

Tôi phát hiện cô ta thường vội vã chạy ra Lầu Nhớ Quê (Vọng Hương Đài) từ rất sớm, rồi ở đó đứng nhìn ra suốt một ngày, rồi cuối cùng khóc lóc đi về. Tôi không hiểu vì sao, mỗi lần nhìn thấy cô ta khóc, tôi cũng rất muốn khóc…

Mùa xuân lại lặng lẽ tàn, những bông Liễu tan tác đã biến thành đầy trời tuyết bay. Khi chim nhạn trở về, chân trời những đám mây chiều tà sáng lên màu tuyệt diệu, xa như đôi mắt như nước chảy tiêu tan, gần như đã in vào sâu trong trái tim. Vô tình, có nỗi niềm cảm động mơ hồ dường như đang quấn quýt mãi trong lòng, chưa từng theo nhạn phương Nam bay về miền di cư.

Tiết Thanh minh tảo mộ năm ấy, tôi đã tìm thấy mộ của cô ta.

Mội doi hoàng thổ, trước có cốc rượu, đĩa trái cây ba màu (tam sắc quả phẩm), hai người đang ngồi than khóc, một người lớn, một đứa trẻ con. Tôi thẫn thờ đứng nhìn hai người họ, một nỗi buồn và mất mát tôi chưa từng bao giờ cảm thấy đã quấn lấy tim tôi, tôi ở lại nơi đó rất lâu, đến tận nửa đêm.


Uống một chén rượu nhân gian, rượu mạnh đắng cay, lòng tôi có dư vị ko biết nên gọi là gì.

Một lần, tôi vô tình hỏi Bạch Vô Thường đại ca, những người chết oan thì làm thế nào đầu thai được? Anh ta nói, cần có nhân quả. Tôi hỏi, nhân quả là gì?
Anh bảo, nhân quả thực ra chính là sự trả giá, nếu có người gieo nhân ắt có người nhận quả, như có người tặng cơ may đầu thai thì người chết oan có thể trở lại cõi người. Anh còn nói, cơ hội đầu thai thì có quỷ nào ngu lắm cũng không bao giờ nhường.

Ngày nối ngày trôi mãi mãi, Ty chủ cõi Luân hồi kêu tôi tới, bảo tôi biết năm trăm năm đã qua. Ngài hỏi tôi chọn gì, Tôi nói tôi rất muốn được đi đầu thai, Ty chủ hỏi tôi thích đầu thai đi xứ nào, tôi trả lời tôi mong cô ấy được đi đầu thai.
Ty chủ trợn mắt nhìn tôi - sứ giả cầu hồn, Bạch Vô Thường đại ca còn kinh hãi hơn, lưỡi anh rơi xuống đất.

Ty chủ phán, nếu tôi từ bỏ năm trăm năm đạo hạnh, tôi sẽ lại trở thành 1 tiểu ngoạ quỷ đi tuần quanh sông Nại Hà.

Tôi đáp: "Con xin vâng!" Nói xong, tôi lặng lẽ đi ra, lúc này long tôi yên tĩnh, dường như chưa có gì xảy ra…

Ngày cô ấy ra đi, tôi lén lút trông theo, cho đến lúc quỷ nữ uống bát canh Mãnh Bà lãng quên tất cả, rồi bước lên Đài hoá kiếp (Chuyển Luân Đài). Xa quá, tôi không thể nhìn thấy cô ấy nữa, tôi không kìm được bước từ chỗ nấp ra, ngóng tới phương đó. Mãnh Bà giật mình ngạc nhiên nhìn tôi, bà thở dài, rồi lại tiếp tục nấu món canh lãng quên…

Tôi lại biến thành tiểu ngoạ quỷ, tôi vẫn giữ nhiệm vụ đi tuần bên sông Nại Hà, tôi hàng ngày vẫn đi đến chân cầu Nại hà, tôi đi ngóng trông một cái gì đó…

Tôi tin tưởng, rồi một ngày nào đó, khi cái chết đến, cô ấy sẽ quay trở lại qua đây…

Một giọt nước mắt lăn dài qua giấc mơ.

Ngày lại nối ngày, lại một ngày qua.


Tôi ở bên chân cầu ngóng đợi ngày lại ngày.

Ngày trôi nhiều quá, tôi không nhớ đã trôi bao ngày.

Ty chủ cõi Luân hồi kêu tôi tới, nói, tôi đã canh gác đủ năm trăm năm rồi, giờ tôi có thể tự quyết định con đường sau này.

Ty chủ vừa rứt lời, tôi đã bang hoàng, lại đã năm trăm năm rồi ư?, suốt năm trăm năm nay tôi luôn đợi ở chân cầu cõi Chết nơi âm ty này, nhưng vì sao tôi không thấy cô ấy quay về đây…

Ty chủ nhìn thấy tôi thần trí hoảng hốt mơ hồ , chỉ thở dài. Trong cơn mê man tôi lại bước chân ra đến bên chân cầu Nại Hà. Ở bên cây cầu cõi Chết này, tôi đã ngồi nghìn năm nay. Ở bên cây cầu này, tôi đã chờ đợi suốt năm trăm năm nay. Năm trăm năm cuộc bể dâu, ngay cả đá cũng lên xanh rêu. Nhưng tôi thì không thấy cô ấy quay lại…

_______________
Quy Ẩn Giang Hồ
:)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://en-gb.facebook.com/srch.php?post_form_id=12399c708d375d66
Moonlight shadow

avatar

Bishop


Status : Bọn tớ chờ 1 ngày cậu trở về Moon nha, ^^~
Tổng số bài gửi : 450
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 22/03/2008
Ryo : 1372
Số lần được Thanks : 39

Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   22/8/2008, 12:38 pm

Fic tốt đấy sad hâm.
Post tiếp ih ^^.Mà do anh viết à?
Không xoáy diễn đạt cảm xúc một cách ướt át,đúng kiểu tôi thích.
Nhưng đừng có yêu đương dữ quá là được >.<
Póc tem fic.Không biết nói ji` nhiều.
*Lui cui đi ra*

_______________
Nhất định sẽ một lần nhìn thấy.
Chờ nhé.
I love you.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nvfo.forums1.net/
Sad

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 487
Age : 26
Ngày Gia Nhập : 09/03/2008
Ryo : 4188
Số lần được Thanks : 84

Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   22/8/2008, 2:06 pm

Trăng hâm: fic chỉ có một chút của tình cảm thôi, không đọc tên tác giả à mà hỏi rolling on the floor rolling on the floor

Ai cho nói mà ko biết nói gì nhiều tongue

Tiếp Chương I



Sau này, Bạch Vô Thường nói cho tôi hay rằng, mỗi hồn lên trần gian đầu thai, có trời mới biết cô ấy đã đầu thai thành ai, là nam hay là nữ.



Phút chốc tôi thấy mình rất ngu ngốc, quá ngốc. Nhưng vì sao lại có sự xếp đặt đó, Và trong khoảnh khắc đó mắt tồi duềnh lên những lệ…



Trong sâu thẳm đêm tốii, một con quỷ khóc than…



Giờ đây tôi không biết mình còn chờ đợi gì nữa, quá khứ đã trở thành quá khứ, y như giọt nước mắt đã lăn trong giấc mơ đêm qua, sáng nay tỉnh dậy biết tìm nơi đâu. Những nỗi niềm trong mộng, mơ màng như tiếng trống vỗ xa xôi, kinh hoàng như thế giới sụp đổ. Khi tỉnh mộng chợt chỉ còn sót lại những mảnh vỡ không thể nào ghép vừa nhau, như những chữ nghĩa viển vông, khó lòng nói được. Nhưng những lời thì thầm còn lấp ló đâu trong trí óc thì như mảnh sáng chớp điện, xé toạc màn đêm vĩnh hằng trong tâm trí. Không biết mộng thấy gì, cũng không mong đuổi theo phù vân trong mơ.



Tôi biết, nếu không đau lòng, sẽ không phải rơi nước mắt.



Lướt phím tơ khẽ ngâm, hát gì khúc bi ai, trong cõi hồng trần đã quá nhiều chuyện bi thương.



Buồn tay giở bút mực, khó viết nổi câu cười, nhưng hoan lạc vui vầy thế gian nào ai biết?



Và tôi như bông hoa dại trong gió sương, tôi biết vì ai mà nở ?



Lại như ngọn cỏ dại cô đơn giữa hoang vu, tôi biết xanh vì ai ?



Tôi, một lần nữa vứt bỏ cơ hội được đầu thai, tôi sợ phải gặp lại chốn vạn dặm bụi trần từng mê hoặc tôi… Tôi sợ phải nhìn thấy nụ cười duyên dáng làm tôi vĩnh viễn không thể nào quên…



Ty chủ thấy tôi thì than, loại quỷ còn giằng giữ nghiệp chướng cõi trần như tôi có tu cũng chẳng thể thành tiên.



Tôi lại ngồi bên chân cầu Nại Hà, tôi làm một tiểu ngoạ quỷ, tôi chờ đợi một người có lẽ chưa từng tồn tại.



Lại ngồi đầu cầu bên này, tôi nhìn những hồn ma quỷ đi qua cầu, mặt chúng dường như đều vẽ nên một câu chuyện, trong những đôi mắt trống rỗng của chúng, phảng phất kể lại một khoảnh khắc nào của dĩ vãng. Nhìn chúng nhớn nhác, tôi thầm mừng vui bởi tôi còn tri giác, còn cảm nhận, tôi dần hiểu, cõi nhân gian đã mang cho tất cả mọi người vô số câu hỏi, mà câu trả lời lại biết tìm nơi đâu? Địa ngục này ư? Tôi nghĩ không phải, bởi trong tim tôi, cũng vẫn còn quá nhiều chất ngất những câu hỏi.



Tôi một lần nữa lại quay về với cuộc tồn tại không vui sướng, không hy vọng, không đau buồn, cuộc tồn tại của một hồn quỷ.



Buồn tay lướt dây đàn, vốn định hát bâng quơ trường ca, ai ngờ tiếng đàn não nề, đỗ quyên rỉ máu, người mong về cội. Thời thanh xuân nào biết đến sầu thương, phổ chi lời thơ mang buồn… Nào ai hay giữa bạt ngàn thanh âm bỗng hai tim gỡ, để một đời sầu nhớ! Dây đàn rung cùng tiếng trái tim, hận tay vụng khó đàn nên nỗi lòng, để cho nửa khúc vụng lời, cả điệu bi ai (lời quê kệch phổ đến nửa khúc nhạc, đàn lên cả điệu chỉ sầu đau).



Chìm nổi ngàn kiếp, trong nỗi nhớ chỉ còn ngàn điều hụt hẫng. Ngoái lại ngày cũ, người với việc thiếu gì thị phi phải trái. Hy vọng biết bao mọi nỗi nhớ về hội tụ, ai ngờ lại thành con thuyền vô hướng không người chèo lái băng giữa vùng hoang vu.


Thời gian cứ ngày nối ngày trôi qua, tôi ngày nối ngày đi lại bên cầu, tuy rằng tôi đã không còn gì để mong mỏi, nhưng mỗi lần đi qua tôi lại không kìm lòng được ngóng sang, nhìn xem trên cầu liệu có xuất hiện hình bóng tôi nhớ nhung.



Cứ mỗi lần như thế, tôi đều tự mắng mình thậm ngố, tự mắng thầm mình vài câu, nhưng, chỉ cần đi tới đấy, tôi lại làm cái việc ngu xuẩn ấy. Thậm chí tôi còn ngớ ngẩn đến mức đi ra thành Uổng Tử, nhìn xem liệu có vong nào đang khóc trên Vọng Hương Đài chăng.



Trong những ngày sau này, tôi bắt đầu có chút hối hận, hối hận vì sao lúc cô ấy ra đi tôi không bước lên nói với cô ấy một câu; hối hận vì sao khi cô ấy ra đi tôi không trốn đi để khỏi phải nhìn cô ấy lần cuối; hối hận vì sao khi cô ấy ra đi… Thế gian hạnh phúc bời còn ký ức, còn có thể ghi nhớ sắc màu thế giới. Thế gian bi ai bởi còn ký ức, còn có thể ghi nhớ bóng tối của thế giới. Ma thuật của thời gian đã chồng màu sắc lên đen và trắng, xé toạc chúng ra và phủ bụi lên… còn lại đầy trời bay những mảnh giấy vụn, cho tôi đuổi theo với, cho tôi ghép lại… để quên, để không thể quên, để quên mà không thể, tất cả.



Trên những đoá hoa tươi nở trong mưa mùa xuân, giữa những cánh hoa rụng bay tơi tác trong giò thu, hãy để lại nhưng gì tươi đẹp sau cùng ngân lên khúc ca tình yêu lưu luyến không rời dưới tia nắng. Hỡi những cánh hoa không chịu lìa xa, sao giống trái tim tôi nát tan vụn vỡ. Hỡi thiên nhiên, người làm những cơn gió xuân dịu dàng gọi thức linh hồn hoa, sao người nỡ để nhưng cơn mưa thu bịt bùng giết chết đời hoa, vì sao trên thế gian này có khởi đầu tức là có kết thúc… Li biệt vẫn luôn vội vã thế, vẫy tay nhé, vầng mây bên trời xa vẫn cũ. Người qua vội vã, chỉ giây lát ngoái lại người mới chợt hiểu. Mà lúc đó đã là cuối cuộc vui, nhạc tàn người tan, vẫy tay chào nhau, nhìn nhau như sắp lìa xa nhau.



Có tiếng người đi trong gió thu, những nếp áo vấn quanh mềm mại, những tiếng dịu êm thì thầm bên tai, như sợi diều gió, diều càng bay càng vời xa. Sợi dây đã đứt từ lâu,và cánh diều giờ biết lưu lạc phương nào.



Tôi không ngờ rằng tất cả đã kết thúc, tôi còn giữ chặt sợi dây, tôi chờ cánh diều quay lại, quay lại. Biệt ly vội vàng quá, vẫy tay chào nhau, còn ghi nhớ hơi thở em, còn nhớ đến tóc dài em, còn đôi khi tìm hình bóng em…


(còn nữa)

_______________
Quy Ẩn Giang Hồ
:)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://en-gb.facebook.com/srch.php?post_form_id=12399c708d375d66
Clover1711

avatar

Bishop


Status : Tang thương vây lấp...
Tổng số bài gửi : 306
Age : 23
Ngày Gia Nhập : 26/06/2008
Ryo : 5397
Số lần được Thanks : 4

Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   22/8/2008, 7:49 pm

Bon chen tí nhé anh sad! batting eyelashes
Fic được mở đầu với một nội dung khá lạ và mới, lời dẫn bắt đầu bằng bốn câu thơ, cho thấy rõ quy luật của cuộc sống.
Nội dung của fic mang nặng một màu gam buồn nhưng ko đen, tâm trạng của nhân vật được diễn đạt rất tốt, nghệ thuật miêu tả đã được đẩy cao, cách dùng từ vô cùng thích hợp để diễn tả, phần này ok!
Có những đoạn fic như một bài thơ, ngân nga trĩu nặng một nổi ưu tư, ai oán.
Nỗi đau khi chờ đợi kẻ sang sông ko một lần quay về, khi đọc xong fic, cảm thấy những khoảng trầm rất rõ trong cuộc sống, có những điều trong fic nêu lên là hiện thực nhưng mấy ai nhìn ra nó.
Nói chung đánh giá là tốt, nhưng có một điều cần sad lưu ý, tuy ý tưởng tốt nhưng có vẻ tình tiết ban đầu đã đc vút dài hơi quá, nếu tiếp tục có thể gây ra lũng cũng trong fic, nên đẩy nhanh tình tiết diễn ra hơn nữa, chí ít anh cũng nên lồng một vài cuộc đối thoại ngắn vào.
Fic phải đc xây dựng từ nhiều nhân vật, đừng chỉ mãi xoay quanh 1 vấn đề hay 1 nhân vật.

Điểm: 25đ cho phần đầu của chap 1

sanin box fic,
Sakura
------------------
Phía trên là nhận xét của sanin box fic
còn bây giờ là cảm nhận của sak-em anh sad:
thích fic này vì tất cả, rất hay, tuy cảm nhưng ko quá ướt lệ, anh sad viết đỉnh đấy chứ! Cố lên, chờ tiếp phần sau!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://sakura1711.blogtiengviet.net/
Sad

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 487
Age : 26
Ngày Gia Nhập : 09/03/2008
Ryo : 4188
Số lần được Thanks : 84

Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   23/8/2008, 7:21 am

Ẹc, Thần Long viết, anh viết đâu á rolling on the floor
Mới được đoạn đầu mà em, tất cả là tâm sự của một ngọa quỷ, ngọa quỷ thì quen nhiều đâu á? Chương một dài hơn 8 trang win cơ, nên em đánh giá thế hơi vội.
Một cuộc sống tưởng như nó trôi đi êm ả, nhưng thực chất, nó lại chất chứa bao ưu tư nỗi buồn .Fic diễn biến chậm + lối văn cổ càng làm cho nỗi buồn thêm dài, dư vị càng lâu em à, tất cả đều có ý nghĩa của nó big grin

không phải tình tiết ban đầu vút hơi dài, mà nó là sự việc đi xuyên suốt cả câu chuyện, nên cần nhấn mạnh thôi.


(em keo ế, có 25 điểm, keo kiệt, ki bo): đừng ai đọc dòng này ngoài Sak nhá, cầu mong sau dòng này em đừng hâm hâm rolling on the floor

Tiếp Chương Một


Khi mùa thu quay trở lại, tôi không biết phải tất cả đã như bông hoa bị mưa dập nát bị gió cuốn đi, tan tác, mai một, mất đi không dấu vết.

Khó lòng gặp nhau, sao dễ lìa nhau, mà lầu cao điện ngọc hoa như tuyết dễ tan…

Rất lâu về sau, rất lâu, rất lâu…

Hôm đó, tôi gặp được ngài Địa Tạng Vương Bồ Tát.

Địa Tạng Vương Bồ Tát là vị Phật tối cao của chốn địa ngục, cũng là người hiền hoà thiện lương nhất. Huệ nhãn của Địa Tạng Vương Bồ Tát thoáng chốc nhìn thấu nỗi do dự mê hoảng đau đớn tích tụ nghìn năm trong lòng tôi. Bồ Tát kinh hãi bởi, một hồn quỷ như tôi sao lại có tâm sự. Bồ Tát thở dài: “Chúng sinh nơi biển khổ, quay đầu lại là bờ”.

Nhưng tôi đã không hiểu lời của Ngài.


Tôi mang tất cả những nỗi lòng dồn nén của tôi kể cho Bồ Tát nghe. Bồ Tát hỏi tôi: “Cái gì là Duyên?” Tôi không trả lời nổi.

Bồ Tát lại hỏi tôi: “Cái gì là Tình?” Tôi hoàn toàn không rõ.

Cuối cùng, Bồ Tát hỏi tôi: “Ngươi muốn gì?”

Không ghìm giữ nổi bản thân, tôi khóc ròng đau đớn van xin Bồ Tát cho tôi một lần được làm người, xin Bố Tát hãy cho tôi và cô ấy kết một đoạn trần duyên.

Bồ Tát đồng ý, đồng ý cho tôi đổi nghìn năm tu đạo hạnh lấy một cơ duyên được cùng cô ấy làm người trong một kiếp luân hồi.

Cuối cùng, Bồ Tát nói: “Vạn sự tuỳ duyên, đừng Chấp nữa!”

Hôm đó, tôi cuối cùng đã được chuyển thế làm người rồi. Nhà tôi là danh gia vọng tộc trong vùng, tôi vừa sinh ra đã là Thiếu gia. Thời gian trôi, tôi lớn lên, tôi phải lòng cô gái nhà hàng xóm.

Nhà cô ấy là nô bộc cho nhà tôi, từ nhỏ cô ấy đã hầu hạ trong nhà tôi, ngày nhỏ chúng tôi thường cùng chơi đùa với nhau, nhưng lớn lên chúng tôi dần lạnh nhạt với nhau.

Nhưng tôi nhận ra, tôi càng ngày càng thích cô ấy.

Và tôi nghĩ, cô ấy hẳn cũng phải thích tôi. Năm cô mười tám tuổi, cha mẹ không ngăn cản được ý tôi, đành sang nhà cô ấy cầu thân, gia đình cô ấy tất nhiên nhận lời ngay.

Hôm đó, tôi chạm mặt cô ấy ở cửa, tôi vui vẻ định nói với cô vài câu, ai ngờ được, tôi chỉ thấy trong mắt cô tràn ngập căm hờn. Trái tim tôi phút chốc ngưng đọng lại, tôi nôn nao quay về, mơ hồ dự cảm một điều gì đó sẽ xảy ra.

Quả nhiên, ngày tôi đón dâu về, cô ấy đã bỏ trốn cùng một người con trai trong làng.


Chả tôi nổi trận lôi đình, sai đám gia đinh đông đúc trong nhà đuổi theo, tôi hoang mang cũng chạy theo đám người. Không mấy lâu chúng tôi bắt được đôi trai gái, tôi kinh ngạc, mê hoảng, khiếp sợ, không biết nên nói gì, chỉ biết đứng đực ra nhìn cô, tôi nhìn cô…

Cô ấy cũng nhìn tôi, con ngươi trong đôi mắt (trong) như một vực xoáy đầy hận thù nuốt chửng tôi. Trong lúc bối rối hoang mang, trái tim tôi co thắt lại:

“Cô ấy hận thù tôi! Cô ấy căm ghét tôi!”


Trước mắt tôi tối sầm…

Chờ lúc tỉnh lại, gia đinh nói cho tôi biết cô ấy đã cùng chàng trai kia chạy trốn, cuối cùng cả hai nhảy xuống vực sâu tự sát…

Tôi vừa nghe thấy tin đó, cả thế giới dường như không còn tồn tại nữa, thời gian không gian hoá thành hư không… Người yêu dấu ngày xưa nay chỉ còn lại nét mặt xám tối.

Viên thuỷ tinh quá khứ đã vụn nát thành cát lỏng trong tay tôi, bị những ngọn gió thời gian và không gian thổi bay tung, bay mất dần, tan vào trong gió. Gió ơi gió về đâu? Sao không mang tôi đi theo, gió đã lấy trái tim tôi đi xa, làm ơn đừng vứt bỏ tôi lại một mình, gào thét ở nơi tận cùng thế giới., thét gào vô tận.

Đêm đen sẽ đến, sự sống sẽ tiêu tàn, vì sao những người tương tư nhau mà không thể quay lưng với nhau, vì sao những người tương tư nhau mà không thể oà lên mỗi khi thấy nhau? Chờ đến lúc tôi tỉnh dậy một lần nữa, tôi phát hiện mình đã ở bên cầu Nại Hà, Bạch Vô Thường đang đứng bên cạnh nhìn tôi.

Chờ khi tôi định thần, Bạch Vô Thường nói cho tôi biết, sau khi ngất đi không lâu, hồn tôi đã lìa khỏi xác…

Anh ta còn nói cho tôi biết, người con gái vì tình mà tự tử kia, chính là hồn quỷ nữ năm nào tôi đau khổ chờ đợi, giờ đã phải đi vào thành Uổng Tử rồi!

Đầu óc tôi mụ mị, tất cả mọ ký ức đều dội tới, tôi không biét phải làm gì… Bạch Vô Thường dắt tay tôi đến trước Đại Tạng Vương Bồ Tát, Bồ Tát mỉm cười im lặng.
Tôi không nén được, hỏi ngài: “Vì sao cô ấy hận thù tôi?”

Bồ Tát nói, đấy là nhân quả.

Tôi hỏi, nhân quả là gì.

Bồ Tát nói: “ Hữu duyên chính là nhân quả.

Ngươi đã từng cho cô ấy một kiếp luân hồi, cô ấy cả đời hầuu hạ ngươi, đó chính là nhân quả.

Ngươi cho cô ấy một kiếp luân hồi, là bởi vì cô ấy đã chết oan vì ngươi.

Cô ấy vì ngươi mà chết, cho nên cô ấy đòi ngươi đền cô ấy một kiếp luân hồi.

Con người thường bảo là có Tiền sinh Hậu thế (kiếp trước thế nào thì kiếp sau nhận báo ứng như thế), nhưng thực ra làm gì có trước và sau, chỉ có kiếp này ở đây thôi!

Có đến có đi, nhưng trước sau không có sinh không có tử”.

Tôi cảm thấy tất cả là một sai lầm lớn, vào một thời điểm đặc biệt, gặp một người đặc biệt, xảy ra một điều đặc biệt. Dường như có thể thấy sẵn một kết quả, nhưng thế sự đâu phải thế, đó là tôi sai rồi. Tôi đã bỏ lỡ mất hai kiếp đầu thai đáng lẽ được làm người hạnh phúc của tôi.

Trong khoảnh khắc đó tôi ngộ được hai chữ luân hồi, con người phải luân hồi, là bởi con người có vô vàn sai lầm, vô vàn ân hận, vô vàn mất mát, nên phải đi tới kiếp sau để đền bù.

Nhưng nếu cứ luân hồi mãi mãi, con người làm sao nhớ hết đước kiếp trước đã làm gì, trong một cõi nhân gian hẹp hòi, để chỉ đường cho kiếp sau đi hoá giải?

Luân hồi là lời kinh của Phật, để chúng sinh mê muội hiểu rằng ngoái đầu là bờ, nhưng những người còn Chấp thì sao hiểu hết ý nghĩa lời Phật, ngoảnh lại những việc mình đã làm lại hối tiếc.

Còn tôi, chí ít, tôi đã không hối tiếc.

Đến cuối cùng, tôi đã hiểu lời Phật nhắc tôi, nhưng tôi vẫn không đáp lời Phật, tôi cũng không muốn đi ngẫm ngợi lời Bồ Tát . Bởi tôi đa nếm trải được hạnh phúc, nếm trải được đau thương, đã từng hạnh phúc, đã từng đau thương. Đã có được giấc mộng nghìn năm, đã có nợ kiếp trước, duyên kiếp này, đã có tất cả, tôi đã mãn nguyện rồi.

Tôi, cuối cùng, đã vứt bỏ mọi cơ hội tiếp tục luân hồi hay tu đạo hạnh, tôi tình nguyện vĩnh viễn quẩn quanh ở cái kiếp tiểu ngoạ quỷ mà tôi đã ảo mộng suốt nghìn năm, vĩnh viễn làm một tiểu ngoạ quỷ bên chân cầu Nại Hà.

Bởi tôi tin tưởng, lại sẽ có một ngày, tôi sẽ gặp lại cô ấy, một cô ấy vĩnh viễn không đổi thay…

Hết Chương I

_______________
Quy Ẩn Giang Hồ
:)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://en-gb.facebook.com/srch.php?post_form_id=12399c708d375d66
Moonlight shadow

avatar

Bishop


Status : Bọn tớ chờ 1 ngày cậu trở về Moon nha, ^^~
Tổng số bài gửi : 450
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 22/03/2008
Ryo : 1372
Số lần được Thanks : 39

Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   24/8/2008, 1:42 pm

Bởi tôi tin tưởng, lại sẽ có một ngày, tôi sẽ gặp lại cô ấy, một cô ấy vĩnh viễn không đổi thay…
=>Câu này tôi đọc miết tôi ko hiểu =.=
Mà Thần long là ai hả Sad? Giỏi quá,thích fic này.
Dây đàn rung cùng tiếng trái tim, hận tay vụng khó đàn nên nỗi lòng, để cho nửa khúc vụng lời, cả điệu bi ai (lời quê kệch phổ đến nửa khúc nhạc, đàn lên cả điệu chỉ sầu đau).
=>Cách diễn đạt tuyệt vời.Tôi lại không thích đối thoại nhiều,fic này mà đối thoại nhiều thì mất cái nét của nó.

Người ta iu người khác ui` tự tử,sâu đậm thế thì sao tiểu ngoạ quỷ còn chờ =.=.Đi chơi với tôi cho rồi.

_______________
Nhất định sẽ một lần nhìn thấy.
Chờ nhé.
I love you.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://nvfo.forums1.net/
urytur

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 76
Age : 28
Ngày Gia Nhập : 06/04/2008
Ryo : 121
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   24/8/2008, 3:46 pm

Lâu lắm mới đọc lại fic này,lần đầu đọc là chờ chị Trang Hạ dịch onl,fic thì dài mà ngồi đọc miết ko thèm rời bàn,đọc xong thấy đã gần sáng,hic,ko biết phải tả thế nào,nhưng rất hàm súc và rung động khi đọc,tựnhiên nghĩ,người với quỷ ,chết đi rồi có khác gì nhau đâu!
uống

_______________
Spoiler:
 

Lại một năm nữa trôi đi.Còn lại điều gì?
Không tự định nghĩa được bản thân nên không sợ đánh mất chính mình.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sad

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 487
Age : 26
Ngày Gia Nhập : 09/03/2008
Ryo : 4188
Số lần được Thanks : 84

Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   24/8/2008, 6:01 pm

@ Ù: có mỗi Ù là đã đọc fic này big grin

Thật sự nhiều chỗ Trang Hạ dịch Sad thấy hơi "ngang" nên.....tự ý sửa =.=

Ù mua quyển "Mẹ điên" của Trang Hạ ế, toàn fic dịch trên mạng.

------------------------------------------------------------------
CHƯƠNG HAI: LÁ THU RƠI MUÔN LỐI



Người có tâm, tất ngẫm ngợi nhiều chuyện, cũng sẽ quên nhiều chuyện. Tôi không biết một con quỷ dưới địa ngục thì có tâm hay không.


Ngày ngày tháng tháng trôi, tôi thấy tôi ngày lại ngày càng trở nên lãnh đạm, rất nhiều những chuyện trong quá khứ đều trở nên mờ nhạt, tôi đã dần dà lãng quên đi những xúc động, những thương xót, nhưng lúc đau đớn, quên rồi, dường như quên tất cả rồi…


Trí óc đã quên rất nhiều, cần có thứ gì đó mới mẻ lấp đầy, cho nên, tôi bắt đầu chăm chú nghiền ngẫm những lời nói của Bồ Tát năm ấy, dường như tôi hiểu ra đôi chân lý.

Cõi phù sinh đều là khôt ải, vạn vật chỉ có hình tướng mà chả có gốc căn. Đó là lời Bồ Tát, tôi tin rằng Bồ Tát đúng nhưng tôi vẫn không thể hiểu, vì sao đã có

Cõi Người mười dặm hồng trần, thì tại sao nó lại chỉ là Hư Không? Chả lẽ cõi người chỉ là một trò chơi mà Thần Phật dùng để dày vò con người thôi ư? Làm cho con người không chịu đựng nổi biển khổ nữa đành quay đầu về Cõi Phật? Thần Phật ti tiện nham hiểm như thế thì đáng cho xuống địa ngục! Nhưng, tôi dứt khoát không tin rằng Thần Phật đang đùa giỡn với người đời, bởi Phật luôn là đấng từ bi nhất. Và tất cả, tất cả những điều này, nên giải thích như thế nào?

Tôi vùi đầu vào kinh kệ, một lòng niệm giáo lý nhà Phật, tôi muốn biết, tất cả, vì sao lại xảy ra? Tôi còn nhớ được đôi chút chuyện ngày xưa trên trần gian, giờ hồi tưởng đến, tôi ko đành ngoái lại. Nếu tôi có thể hiểu được nhân quả của chuyện cũ, tôi tin rằng, những đau khổ trên thế gian này sẽ tiêu tan đi. Tôi đã trải qua ngàn năm mơ hồ và chờ đợi, tôi muốn giúp đỡ những linh hồn còn mê man như tôi, những người đang còn đau khổ như tôi, như thể giúp chính tôi được giải thoát.

Mải mê tìm kiếm, đông qua đã bao năm không biết không hay, tôi lại đã vùi đầu vào kinh kệ ba trăm năm. Ty chủ đã gọi tôi qua, khen tôi Đắc Đạo, cho tôi làm phán quan bên ngài, tôi tạ ơn và từ chối. Bạch Vô Thường đại ca lại kinh ngạc đến mức để rơi lưỡi xuống đất, nói tôi sao đã xem nhẹ danh vọng, thật đã "tứ đại giai không" (thoát được những lệ thuộc thể phách hư ảo cõi nhân gian như không hình người, không bản ngã, không súc sanh, không dài lâu.) có thể viên mãn đắc đạo như thần tiên (bạch nhật phi thăng). Tôi cũng chẳng nói gì, trong long tôi mắng thầm: Tôi cũng chẳng phải sư, Không cái gì mà Không, coi thường danh lời gì đâu, chẳng qua là trong lòng tôi đang rối bời mà thôi.

Nhưng cũng không rõ từ bao giờ, những người quanh tôi, à không, nên gọi là quỷ quanh tôi, bắt đầu kính trọng tôi, Bồ Tát cũng thường gọi tôi đi nghe ngài giảng kinh thuyết pháp. Thực ra tôi chỉ hiểu rõ một điều, cho dù hiểu rồi, tôi vẫn thấy không phải tất cả nhưng lẽ Phật đều đúng, bởi tôi tin cõi mang mang đất trời tự nó đã có chân lý. Chân lý là gì? Tôi cảm thấy đó chính là đừng để chúng sinh phải khổ đau nữa.

Bồ Tát nói phải cắt đứt mọi dục vọng, nhưng tôi lại thấy đó đâu phải là Lẽ Phải, một cuộc sống đã tắt mọi dục vọng thì còn gì để sống? Nhưng tôi không dám nói ra mồm, tôi chỉ suy nghĩ mơ hồ trong sâu thẳm, rồi cật lực tìm đáp án giữa nhưng trang kinh.

Đọc hàng nghìn vạn trang sách Kinh, đọc Phật gia, đọc Đạo gia, tôi chỉ thấu đáo nửa chừng, rồi cảm thấy tuy những lời đó có lý, nhưng đều đâu phải thứ tôi cần tìm. Nhất là "Nam Hoa Kinh" của Trang Tử, tôi hoàn toàn bị lý lẽ "Bướm bay múa - Hồ điệp phi vũ" của ông ta làm quay cuồng đầu óc, bị đánh lạc hướng, ngập tràn trang giấy, không rõ nên nói sao. Càng làm tôi mơ hồ hơn là mỗi lần Bồ Tát hỏi tôi Thiền cơ.

Tôi hoặc tuỳ tiện đáp lời, hoặc trầm ngâm không nói.

Bồ Tát thì phảng phất nụ cười, tôi không hiểu ý ngài ra sao, hoang hoải chọn ngày.

Rồi lại thế hai trăm năm, tôi kinh ngạc vì tính nhẫn nại của chính mình, sao tôi vẫn có thể cứ đọc mãi sách Kinh, cho dù tâm tôi không ở trang sách mà vẫn đọc nổi.

Xem ra đọc Kinh phật cũng có ưu điểm, đó là niệm Kinh chẳng thành, nhưng lại được lòng Bồ Tát, được ngài truyền thụ cho tu luyện pháp môn, học những bế khí thăng thiên, khai huyệt phi thăng, sát pháp biến hoá…

Tôi vốn chỉ là một tiểu ngoạ quỷ ti tiện, vốn làm gì đủ tư cách học, cũng chẳng biết học về làm cái gì, nhưng Bồ Tát nói, tu luyện pháp lực chính là gốc rễ cho việc trừ ma ngoại đạo. Tôi không hiểu nếu Phật pháp đã là vô biên, thì vì sao còn tồn tại tà ma ngoại đạo. Nhưng Bồ Tát nói, có những kẻ bản tính ngoan cố độc ác, không thể giáo hoá. Tôi ngoan ngoãn nghe lời ngài.

Có một ngày, tôi đang vật vờ tại địa phủ, bước chân lơ đãng đưa tôi đến nơi Mãnh Bà đang nấu canh Lãng Quên. Mãnh Bà hốt hoảng thức giấc, hoảng loạn ngó trước nhìn sau, hồi lâu mới thở phào nhẹ nhõm. Tôi lấy làm lạ, sao bà lo âu thế, bà nói, nếu có quỷ nào không uống bát canh của bà đã đi đầu thai, thì bà mang tội lớn. Tôi hỏi bà, vì sao hồn quỷ phải uống canh Lãng Quên rồi mới được đi đầu thai?

Bà trả lời, để ký ức của hồn đó không bao giờ được nối tiếp. Để mỗi kiếp nó đều có muôn vàn những nuối tiếc, cứ thế đến ngày nó mệt mỏi chán ghét những đau đớn dằn vặt, nó từ bỏ cơ hội được luân hồi, nó sẽ một lòng theo đại đạo.

Tôi nghi ngại quá, tôi thấy điều đó khác gì lừa dối con người, cố ý dày vò con người. Tôi hỏi, chẳng lẽ người đời toàn xấu xa thôi sao? Vì sao không để cho những hồn ma đó vui vẻ tiếp tục đầu thai làm người.

Sắc mặt Mãnh Bà chuyển từ ngạc nhiên sang sợ sệt, không trả lời tôi, vội vã đẩy tôi tránh xa bà…

Từ chỗ Mãnh Bà về, long tôi dồi lên như sóng, tôi không muốn tin rằng những thủ đoạn đối đãi với chúng sinh như thế này là hợp lẽ, nhưng….đó rõ ràng là luật trời, vậy…vì sao luật trời là một bất công lớn lao? Trong sách Phật đều nói chúng sinh là bình đẳng , tức là nói mỗi chúng sinh có toàn quyền lựa chọn con đường sống của họ, nếu họ chọn những đời lầm lạc, thì cũng có thể hiểu được.

Nhưng nếu ép chúng sinh vì khổ sở dày vò trăm đường rồi đành phải quay đầu về đại đạo, thì rõ ràng đây là một trò lừa đảo. Đại đạo cũng tốt, cõi người cũng tốt, vũ trụ vạn vật đều sinh ra trong tự nhiên, bản thân mỗi vật đã có giá trị riêng của mình, vì sao buộc phải dùng cách ép uổng đó để bắt họ hướng về đại đạo?

Ôm nỗi hoài nghi, tôi lại vùi đầu vào kinh sách, tôi không biết tôi đã lật dở bao trang kinh, chỉ có một lời đáp, chỉ có trái tim hướng về đại đạo mới là đúng, lý do ư? Không có lý do, cũng không cần lý do. Dần dần, tôi trở nên lười đọc kinh sách, chỉ chuyên tâm đi tu luyện những pháp thuật trừ ma.

Thời gian lại qua năm trăm năm, địa ngục xảy ra một sự kiện,

Mọi người coi đó là chuyện nhỏ, nhưng với tôi, đó là một sự kiện lớn đã thay đổi vĩnh viễn mệnh vận…

Châu Bút phán quan Tần Sở dưới quyền Tần Quảng Vương đã yêu một cô gái cõi trần gian (những chuyện thế này đôi khi xảy ra), song ông đã trốn lên cõi người. Sứ giả địa ngục khuyên can ông cũng vô ích, Thập điện Diêm La bèn phái âm quan quỷ binh đi tóm Tần sở quay về. Không ai ngờ Tần Sở quá yêu say đắm không chịu dời bỏ, chỉ tìm cách lên trần gian gặp cô gái kia, và…ông trốn ngục. Cuối cùng vẫn bị bắt lại, nhưng quỷ sứ đã bắt luôn theo cả linh hồn cô gái kia, đày cô vĩnh viễn giam cầm trong hang địa ngục tăm tối, để phán quan vĩnh viễn không bao giờ có thể gặp lại cô ta.

Phán quan đau đớn quá, nhục mạ thần linh huỷ diệt nhân tính, làm mọi thần đều nổi giận, quyết định huỷ diệt Tần Sở, mãi mãi không được siêu thoát.

Hôm đấy, trên Tru Hồn Đài (đài hành hình giết hồn), phán quan bị xiềng bằng xích sắt.

Móc sắt Nhiếp Hồn móc xuyên xương lồng ngực, phán quan Tần Sở ngoài dáng cao lớn ra, tan nát không còn thấy sót lại chút hình hài người.

Tôi cảm thấy trong tim đau đớn nhủ bị bóp giật, tôi nhìn trộm Đại Tàng Vương Bồ Tát trên đài cao. Gương mặt ngài vẫn từ thiện ôn hoà từ bi nhưng không chút cảm xúc, tôi tưởng tôi thấy thấp thoáng trong con người thâm thuý ấy một tia lạnh lung. Trong tôi lạnh buốt, tôi chỉ cảm thấy chính tôi đang chìm xuống, chìm xuống mãi giữa từ bi.

Trái tim bây giờ của bạn đã mất hết những sót thương sao?

Tần phán quan cuối cùng đã bị sấm sét đánh tan thành khói bụi…

Mọi người rời đó đã lâu, tôi lẳng lặng mò đến chân Tru Hồn Đài.

Tôi nhìn một mảnh áo đỏ của phán quan còn sót lại…

Tôi thấy một nỗi thê lương vô hạn độ.

Giây phút đó bỗng một trận gió tới, một mảnh vải lụa vuông vắn đang bị gió thốc lên từng đợt, tôi vội vã chụp lấy, kỳ lạ sao, địa ngục mà cũng có gió ư?

Tôi nghi hoặc cầm manh vải sót lại, trên vải có chữ:
"Thu xanh năm ấy, nhạn lạc bên cầu, duyên gặp nhau
Lòng như nước chảy trôi, mấy vẽ ngọn núi thắm
Cúi đầu mỉm miệng cười như hoa sớm, muốn say mê dọc kiếp này bên nhau
Từ ấy, ngồi buồn dằng dãi canh thâu nghe tiếng mưa tan vỡ"


Một khúc "Môi Hồng" diễm tuyệt!

_______________
Quy Ẩn Giang Hồ
:)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://en-gb.facebook.com/srch.php?post_form_id=12399c708d375d66
Sad

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 487
Age : 26
Ngày Gia Nhập : 09/03/2008
Ryo : 4188
Số lần được Thanks : 84

Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   24/8/2008, 6:02 pm

Tiếp chương hai



Mơ một câu ngồi buồn dằng dãi canh thâu mưa nghe tan vỡ. Tôi đột ngột nhớ ra những chuyện cũ từ nghìn năm, tôi cô đơn bên cầu, tôi cô đơn làm quỷ, tôi ngồi buồn dằng dãi, tôi vô vọng chờ một người con gái không bao giờ quay trở lại.

Một giọt nước mắt lăn xuống, thấm dần lên tấm vai trên tay tôi, đấy là lần đầu tiên bao nhiêu tương tư đau khổ, bao nhiêu li biệt u uất lại trào lên qua nghìn lớp khoá trong đáy sâu trong tim tôi, nước mắt cũng thấm vào tim tôi như đang thấm tấm lụa trên tay tôi.


Chỉ có điều giờ tôi không biết, giọt lệ của tôi đã chảy vì tôi hay vì phán quan họ Tần? Hay chảy vì người con gái ấy? Hay chảy vì tương tư? Hay nước mắt chỉ chảy vì chính bản thân nước mắt…

Gió tiếp tục nổi lên thổi bay phơ phất những mảnh vải rách nát sót lị trên đài hành hình, địa ngục không bao giờ có gió, phải chăng đó chính là linh hồn oan khuất của Tần phán quan đã bất tử? Thổi lay động mảnh vải trên tay tôi, tôi như đã mờ mịt hiểu ra ý nghĩa của gió, tôi cầm mảnh vải đi xuống khỏi Tru Hồn Đài, tôi đi về hướng địa phủ u tối thâm sâu, khi ngoái lại, gió đã lặng, chỉ tan tác đây đó những mảnh vải áo rách nát của phán quan, như những mảnh lá đỏ rụng xuống giữa thu thăm thẳm…

Lúc này tôi nhận ra, hay là Tần phán quan vẫn còn tồn tại…

Tôi lén lút đi tới gian ngục giam linh hồn của người nữa kia, gương mặt tiều tuỵ tham hại còn sót lại chút xuân sắc ngày xưa, tôi không nén được tiếng thở dài.

Tôi không ngờ ma quỷ cũng luỵ bởi tương tư, cũng đau đớn bởi biệt ly, cũng tiều tuỵ bởi đôi lứa chia ly, uyên ương rẽ.

Tôi đưa mảnh vải cho hồn quỷ nữ kia, tôi quay người rời khỏi lao ngục, tôi không muốn phải nghe thấy tiếng khóc của người nữ kia.


Đi một đoạn, tôi không nghe thấy tiếng khóc, mà lại nghe thấy từ trong ngục tối cất lên một tiếng hát tuy ai oán nhưng kiên định:

"Thu xanh năm ấy, nhạn lạc bên cầu, duyên gặp nhau
Lòng như nước chảy trôi, mấy vẽ ngọn núi thắm
Cúi đầu mỉm miệng cười như hoa sớm, muốn say mê dọc kiếp này bên nhau
Từ ấy, ngồi buồn dằng dãi canh thâu nghe tiếng mưa tan vỡ"


Tiếng ca nghẹn ngào, nhưng chứa một nỗi ngọt ngào; tiếng ca ai oán, song mang đôi chút bình yên. Tiếng hát càng bay càng cao, nhưng lại như sát ngay bên tai tôi, tôi cắn chặt môi, thả thân hoá một làn khói xanh, tôi bay ra khỏi chốn địa ngục…

Hôm đó, tôi hiểu ra tình yêu là gì, tình yêu dạy người ta chết đi cũng hẹn ước bên nhau.

Hôm đó, tôi đã căm ghét sự thâm uyên vô đáy nhưng mê man vô bờ của địa ngục.

Hôm đó, tôi dứt bỏ việc đi tìm đại đạo trong kinh phật.

Hôm đó, tôi bỏ địa ngục…

Hôm đó, tôi quay trở lại với cõi người.

Tôi phản bội địa ngục, đại đạo, tôi đi tìm đạo chân chính của tôi giữa coi người .

Trong giây phút tháo thoát khỏi địa ngục, tôi quay đầu lại nơi địa ngục đã trói buộc hai nghìn năm của tôi, "Chờ khi nào tôi hiểu được những lẽ đời chân chính, tôi mới quay lại!". Tôi nghĩ, đến lúc đó, hẳn tôi sẽ không còn mê man, không còn đau khổ nữa…

_______________
Quy Ẩn Giang Hồ
:)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://en-gb.facebook.com/srch.php?post_form_id=12399c708d375d66
Clover1711

avatar

Bishop


Status : Tang thương vây lấp...
Tổng số bài gửi : 306
Age : 23
Ngày Gia Nhập : 26/06/2008
Ryo : 5397
Số lần được Thanks : 4

Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   24/8/2008, 6:55 pm

"Thu xanh năm ấy, nhạn lạc bên cầu, duyên gặp nhau
Lòng như nước chảy trôi, mấy vẽ ngọn núi thắm
Cúi đầu mỉm miệng cười như hoa sớm, muốn say mê dọc kiếp này bên nhau
Từ ấy, ngồi buồn dằng dãi canh thâu nghe tiếng mưa tan vỡ"


Thích khổ thơ này lắm, nghe sao mà não lòng, âu cũng tại chữ duyên chữ tình cõi nhân gian mới vương vấn như thế, bụi hồng trần nào ai thoát khỏi bể khổ.
Khi đã sinh ra, đã từng là người ai cũng như ai, chết đi rồi đầu thai sống lại, cứ như một vòng tròn quay mãi ko ngừng, ng vs ta ngỡ quen mà như lạ.
Đọc fic lòng cứ buồn man mác, dư vị sâu sắc, cảm nhận ko ngừng, đọc fic mà cứ nghiền ngẫm. ko biết cõi nhân gian khác gì vs chốn địa ngục mà sao chữ tình cứ thề mà bủa vây.
Fic hay lắm, tiếp đi anh sad!
Điểm sẽ chấm khi anh post nốt chương 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://sakura1711.blogtiengviet.net/
Yhun Oh Rhang


Bishop


Tổng số bài gửi : 230
Age : 32
Ngày Gia Nhập : 18/07/2008
Ryo : 675
Số lần được Thanks : 2

Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   24/8/2008, 10:14 pm

Em thích nhất là mấy thể loại fic như vầy ! Suy nghĩ, buồn bã nghe sầu thảm ! Hoan hô, hâm mộ Sad ghê !
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sad

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 487
Age : 26
Ngày Gia Nhập : 09/03/2008
Ryo : 4188
Số lần được Thanks : 84

Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   28/8/2008, 5:46 pm


CHƯƠNG BA: TRONG CÕI PHÙ VÂN



Trời mờ sáng, khóm núi phủ một dải mây u ám, tôi dật dờ giữa đám mây mù. Trong tim tôi tràn ngập cảm giác không thể nói ra, bình yên và hỗn loạn, kiên quyết mà lưỡng lự. Có lẽ đây là lần tôi ra đi vĩnh viễn, cảm giác trào lên đâu đó trong tim, để tôi thấy nỗi hoang mang và cô độc tột cùng.


Ra đi thật dễ dàng, cũng chả cần nói chia tay, cũng chả cần vẫy tay, nhưng rời khỏi nơi đã gắn gốc rễ, thành cụm bèo phiêu dạt trong gió lạnh lẽo trở thành khoảnh khắc không ai quên được. Chim di cư còn biết chốn bay về, lá rụng từng cây còn biết về cội, giây lát ấy, tôi rổt cuộc hiểu ra cảm giác của những người bạt xứ chết nơi đất khách, cuộc đời đã trôi chảy hết, vạn sự đã dĩ vãng, nắm xương còn mòn mỏi hóng về quê cũ.

Tôi không biết tôi sẽ sống bao lâu, có lẽ 100 năm, có thể 1000 năm, có thể 10000 năm. Một vạn năm rất dài, dài tới mức tôi không biết dài bao lâu, nhưng khi kết thúc, cũng không biết vạn năm đó kết thúc ở một ngày nào, rồi liệu có người nào mang nắm xương tàn của tôi về lại chốn mà hôm nay tôi ra đi.

Nắng xuyên qua mây mù, rọi vạn dặm nhân gian rỡ rang. Tôi đứng trong ánh nắng, cảm giác được nỗi nhẹ nhõm chưa từng nếm trải, từng sợi nắng từng sợi ấm áp hắt vào buồng tim tôi, ánh sáng quyến rũ như xuyên suốt thân thể tôi đang trong veo như một đám mây.

Một hồn quỷ thì làm sao nhìn thấy được nắng trời, hạnh phúc làm sao khi tôi được Bồ Tát truyền giáo Pháp môn tu Tiên, tôi lãnh ngộ được ân sủng từ thiên nhiên. Tôi vô tình nhớ tới Bồ Tát, trong tim tôi ngài là bậc tối cao nhân từ, tôi kính trọng ngài…

Nhưng cùng lúc đó tôi nhớ đến nỗi tuyện vọng của Tần phán quan, gương mặt gỗ đá tuyệt vọng trong oán hận, những mảnh hồn sót lại nhầy nhụa và tấm lụa áo bay phấp phới, và lúc đó gương mặt Bồ Tát lạnh lùng như băng, đôi con ngươi sâu thẳm… Tôi chưa biết từ bao giờ bắt đầu có một sợi tơ ai oán với Bồ Tát, cũng không rõ tôi đã thương xót Tần phán quan từ bao giờ.

Không quên nổi ảnh mắt vô thần khi sấm sét giáng tới của Tần phán quan.

Không quên nổi khúc hát ai oán của linh hồn đơn côi trong ngục tăm tối.

Đầu óc hỗm loạn, như có vô số người đang cãi cọ trong tôi, kéo tôi về nhiều hướng… Tôi không biết tôi nên ngả về đâu, về ai.

Tôi ngơ ngâne ngồi bên đường, nhìn người qua lại, mỗi người đều một vẻ mặt vội vã, vội vàng tới, vội vàng đi. Tôi hâm mộ họ, họ biết họ nên đi đâu, còn tôi thì chả biết đi đâu, cũng không ai nói cho tôi biết, tôi nên đi về đâu.

Ngày của người trôi sao nhanh, chớp mắt, mặt trời đã tắt đi tà huy của mình, đêm lại tối rồi, bốn phía người đi thưa dần, đôi khi có người ngang qua, mặt có nỗi thèm mau về ngôi nhà nhỏ. Nhà, tốt biết bao. Trong nhà có thể vợ đã nấu xong cơm, chờ người chồng về sum vầy, con cái chờ bố mang quà về…

Mà những người vội vã qua đường này, có lẽ cũng đang nhớ bữa cơm thịnh soạn chờ ở nhà cùng người vợ dịu dàng, đám con ngoan, mở cửa về con cái sẽ sà vào long, vợ mỉm cười êm ái…

Nhà, tôi không có nhà, cũng không biết ở đâu có nhà của tôi.

Đột nhiên, tôi nghĩ đến ngôi nhà một nghìn năm trước tôi đã đầu thai, ở đó có cha tôi, có mẹ, có cô ấy… tôi như người chết đuối vớ được cọc, người đi đường ban đêm nhìn thấy một tia sáng đèn, tôi không kìm được nỗi xúc động:
"Tôi phải về nhà!"

Vào giây cuối cùng khi đêm tới, trong ngọn khói leo lét, đèn nến thắp lên đây đó, tôi hoá thành làn gió, bay về phương xa, nơi xa là nhà tôi, cách xa đã nghìn năm.

_______________
Quy Ẩn Giang Hồ
:)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://en-gb.facebook.com/srch.php?post_form_id=12399c708d375d66
Sad

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 487
Age : 26
Ngày Gia Nhập : 09/03/2008
Ryo : 4188
Số lần được Thanks : 84

Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   28/8/2008, 5:51 pm

Loáng thoáng nhớ vị trí nhà nghìn năm trước, ở bên núi. Tôi khôi phục vóc tướng, bước lên đường núi. Đường núi quanh co, bên núi có thị trấn nhở, gọi là "Đào Nguyên Hương", tôi từng sống ở đây. Đi trên đường núi, bốn bề xanh ngắt điệp trùng, chim hót vượn kêu, hoa dại phả vào tôi hương vị nhân gian.


Được sống trong đời sống này thật hạnh phúc, tôi nghĩ. Tôi lục lọi tìm ký ức những gì còn nhớ về cuộc sống trần gian ngày xưa, xuân hoa thu nguyệt hạ đỗ quyên, tuyết hoa trắng trời mùa đông.

Hoa đào trước cổng vườn cũ, không rõ hôm nay tôi về hoa có nở rực đầy cành như ngày xưa? Cây liễu bên hồ trước làng liệu còn bầy trẻ con đùa nghịch?

Những quán rượu dọc đường bay hương thơm liệu còn nhộn nhịp như ngày cũ? Những ngôi nhà cổ còn che người qua cơn mưa gió? Những bạn thời thanh mai trúc mã thơ trẻ xưa liệu còn đầu thai về đất cũ này?

Nghĩ rồi chân bước chậm dần, quê càng gần long càng âu lo, cách biệt ngàn năm thời gian, cố hương vẫn là cố hương của tôi chứ? Thị trấn ngày càng gần, tim tôi càng thắc thỏm, cảm xúc hỗn tạp, không biết nên bắt đầu từ đâu. Trong tâm trạng hoang mang, một lần nữa tôi đặt chân lên quê cũ.

Ấn tượng về khu vườn dưa đã mất, tất cả xa la, những con phố xa lại, những cái cây xa lạ, những người mãi mãi là người lạ. Tất cả vừa như vẫn có cái gì đó quen thuộc, màu viên đá lát đường như xưa, dáng cây vẫn yểu điệu như xưa, gương mặt người dường như ta từng gặp, chỉ có điều không biết nói từ đâu.

Quanh quẩn mãi, tôi mới tìm được nền nhà nghìn năm trước, nơi tôi đã từng sống với cha mẹ và người thân. Nhà đã không còn, nền đất đã biến thành "rừng" hoa đào, giữa "rừng" chỉ còn sót lại một hòn thạch sư lở lói cho tôi biết đây vốn là nhà tôi, đây, là nhà tôi, ngôi nhà một nghìn năm trước, ngôi nhà đã không còn tồn tại.

Chậm rãi đi giữa "rừng" đào, cẩn trọng soi sét kĩ dưới chân mình đất nào là nền nhà cũ, đâu là phòng, tôi không ngờ tôi có trí nhớ tốt thế, nhớ được bao nhiêu chuyện xưa cũ. Nhè nhẹ ngửng đầu nhìn về phía xa xăm của "rừng" đào, đôi mắt ầng ậng mây mù, mơ hồ như "rừng" không còn nữa, tôi đang đứng giữa nhà tôi, lầu gác vòm mái, hiển hiện trong mắt.

Trong nhà giữa như vọng đến tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, thư phòng dường như có tiếng cha mắng tôi trốn học. Tiểu viện tường đông, đầu tường như mọc chút rêu xanh, đó là âm thanh gì? Cô ấy ở bên tường gọi tôi, đòi tôi gấp cho cô ấy một cành hoa đào, bắt một con chim sẻ nhỏ…

Một cành hoa rụng xuống, ngả lên những vân song tầng tầng giữa dòng, từng vòng sóng từng vầng loang ra, trong làn ánh sáng xao động, phòng ốc, đình viện chìm đi không dấu vết, cha mẹ, gia nhân, những lứa bạn bè quen thân hoá thành hư ảo theo sóng nước. Chỉ có hoa đào như cũ, những cánh hoa bay trong gió như mơ như ảo, như khói như mưa, như khóc như than, trái tim tôi như những làn khói bay xa, phiêu dạt theo cánh hoa, phiêu bạt…

Đêm tối, tôi mang bầu rượu, ngồi bên hòn đá thạch sư, nói chuyện cả đêm với đá. Tôi kể với đá quá khứ của tôi, nói với nó chuyện kiếp trước của tôi, nói với đá về cha mẹ tôi xưa, nói với đá về sự vô tri của tôi, nói với đá sự đau đớn của tôi, nói với đá sự buồn bã của tôi, nói với đá những khao khát của tôi, nói với đá sự hoảng loạn của tôi…

Cuối cùng tôi đắp ba doi đất vàng bên hòn thạch sư, làm thành mộ của cha mẹ tôi và người tôi yêu, dùng chỗ rượu còn sót lại, tế cúng linh hồn đã xa xưa của họ. Rược thấm vào đất, thoáng đã khô ngay, tôi hy vọng nhờ rượu này có thể rửa đi nhưng đau thương và bất hạnh mà tôi đã mang đến cho họ nghìn năm trước, có thể rửa đi những tiếng than vì sự bất hiếu của tôi, những oán hận vì tôi ngỗ ngược.

Nhưng tôi không biết rượu có khả năng đó thật không, đi giải những vết thương suốt ngàn năm, đi bù đắp những tiếc nuối đã ngàn năm.

Tôi quyết định ở lại sống nơi quê nhà, sau khi từ bỏ địa phủ, tôi hồn phách rã rời, không còn muốn bước chân ra đi nữa, tôi muốn có một cái nhà, đây đã là nhà tôi kiếp trước, cũng sẽ là nhà tôi ở kiếp này.

Tôi vốn định ở lâu trong rừng hoa đào, nhưng rừng đào ven thị trấn. Vốn cô độc, trong địa phủ, tôi không thể sống chung với hàng xóm, hàng xóm luôn thấy tôi cổ quái, tránh né tôi, tôi rất buồn, tôi muốn sống như họ, nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu. Vì thế tôi đành dọn ra rìa núi ngoài thị trấn, tự lợp cho mình một gian cỏ.

Mặt trời mọc rồi lặn, năm nối năm, ngày trôi qua rất nhanh, tôi cũng tập tành dần thói quen người trần gian, tôi ự cày lấy vài mẫu đất cằn cỗi, trồng vài loại rau, nuôi vài con gà con vịt. Cuộc sống tuy thanh đạm, nhưng so với cuộc sống u ám nơi âm ty, tôi cảm thấy rất mãn nguyện. Đôi khi tôi cũng xuống núi vào thị trấn, bán vài thức rau mình trồng, vài con gà con vịt mình nuôi, rồi vào quán quen nhắm vài cốc rượu nhỏ.

Dần dà, tôi quên mình là quỷ, quên mình đang đi tìm đại đạo, tôi dường như cảm thấy mình là người., là một kẻ phàm phu nhàn rỗi.

Một ngày, núi yên tĩnh xuất hiện một người khách không mời mà tới.

Hôm đó, tôi vừa cho gà vịt ăn xong, chuẩn bị nghỉ ngơi, uống ấm trà. Một đạo sĩ bước tới trước mặt tôi, định hoá duyên (xin đồ khất thực).

Tôi bèn đưa chút cơm rau và trà nước cho ông. Khi đưa tay ra nhận, mặt đạo sĩ biến sắc, trở nên rất khủng khiếp, mắt chòng chọc nhìn thẳng vào mặt tôi. Rồi không nói không rằng, quay người chạy mất. Tôi cảm thấy thật kì quặc, nhưng không ngờ một tai hoạ từ trên trời giáng xuống…

Sáng hôm sau, tôi còn chưa cơm nước gì, thì thấy đạo sĩ kia dẫn một đoàn người lên núi, nuidatonhan giocó cả đạo sĩ, hoà thượng, rất nhiều dân làng.
Nhóm người vừa nhìn thấy tôi đã cuống lên, rồi toả ra bao vây tôi. hoà thượng niệm kinh liên tục, niệm những gì mà tôi nghe không hiểu. Những đạo sĩ thì ném bùa chú tới tấp, cầm chuông rung lắc loạn xạ, thoáng chốc sân nhà tôi náo loạn gà vịt bay, chó chạy, ruộng rau bị dẫm nát tan hoang. Tôi chịu, không phản đối, các người đang làm cái gì đấy! Ai ngờ đạo sĩ kia hắt một thứ nước đen sì vào người tôi, một mùi tanh nồng nặc lên mũi, thì ra là một chậu máu!

Tôi nổi cơn thịnh nộ, tiến tới, vung tay lên một quyền, đạo sĩ bị đánh bay văng ra vài trượng, thổ ra máu tươi, nằm úp trên mặt đất phều phào. Tôi sững lại, giờ mới nhớ ra công phu tôi tu luyện suốt ngàn năm đâu phải sức người thường chịu nổi, may quá tôi chỉ ra một đòn nhẹ, nếu không đạo sĩ kia chắc chết ngắc.

Đám người hỗn loạn kêu oai oái, một đạo sĩ mắng chửi: "Đồ súc sinh quỷ đói, lại còn không sợ máu chó đen!" Tôi mắng lại: "Ngươi mới nói nhảm, ta không phải ác quỷ, ta là…ta là…"

Tôi sững sờ.

Tôi là quỷ, chính tôi là quỷ đây.

Đạo sĩ quát: "Ngoạ quỷ nhà ngươi, vì sao không ở đại ngục, chạy lên trần gian hại người! Quyết không tha cho ngươi!"

Tôi giận dữ, tôi nào hại người. Tôi hét lên: "Tôi chưa hề hại người!"

Đạo sĩ hét lớn: "Ác quỷ không hại người, lên chốn trần gian làm gì! Xảo trá!"

Tôi giận đùng đùng, tôi chỉ muốn về sống ở quê hương tôi, chỉ muốn có một mái nhà. Chẳng lẽ như thế là sai lầm ư? Ai ngăn cấm quỷ về dương gian! Ai! Tôi không hại ai, tôi chưa bao giờ hại ai. Tôi chỉ sống trên mảnh đất của tôi thôi!!!

Tim tôi ngày càng kích động, lời mắng mỏ của đạo sĩ làm tôi không kiềm chế được nữa, tiếng niệm kinh, tiếng chuông, những tiền giấy bay tới tấp đầy trời, những gậy gộc gạch đá đập lên người làm tôi bức bối.

Một luồng sức mạnh tiềm ẩn trong thân tôi bạo phát, tôi ngửa đầu lên trời gào thét, một luồng âm khí từ ngực tôi vụt thoát, tức khắc biến thành một quầng vần vũ xanh lè và hoá thành cơn lốc dữ dội, thổi bay đất đá, mái nhà bị san phẳng, ruộng vườn tơ tướp, cây cối bật nhào rễ… Mấy hoà thượng đạo sĩ bị thổi bay, những người còn lại sợ hãi kinh khủng, cuống cuồng bỏ chạy xuống núi.

Hôm sau, tôi vào thị trấn định mua vài thứ cất lại nóc nhà.

Ai ngờ vừa vào trấn, những người gặp tôi mặt thảy đều xanh lè, hoảng hốt bỏ chạy, Người người tán loạn sợ hãi, cả những lính gác cổng thành đều không rõ nấp vào đâu trốn. Tôi cũng không hiểu xảy ra điều gì, cho đến khi tôi tới quán mì quen thuộc của ông Vương định ăn chút lót dạ, tôi mới hiểu ra.

Ông Vương nhìn thấy tôi đi vào, sợ run lên cầm cập, vội vàng bảo: "Đừng đến đây nữa, đừng có đến nữa…"

Tôi nghi hoặc nhìn, ông nói vấp váp: "Anh là quỷ thật ư?".

Óc tôi oà ra một tiếng, tôi hiểu rồi, tôi hiểu hết, người, không bao giờ đón nhận quỷ, cũng sẽ không bao giờ cho phép quỷ chia sẻ cõi sống cùng họ. Tôi không biết trong long tôi là cảm xúc gì nữa, là bi thương, là bi phẫn, là buồn bã, tôi ngơ ngẩn quay người đi ra khỏi quán nhỏ, nhìn phố không người, hang quán xô lệch.

Tôi muốn gào, tôi muốn gọi, tôi muốn khóc… Tôi, nơi quán rượu trống hoác, cầm hồ rượu, vứt xuống một đồng xu, tôi đi khỏi thị trấn không ngoái đầu.

Giữa "rừng" đào, tôi uống một hơi cạn nửa hồ rượu, còn lại nửa bình rưới lên đát.

Tôi vốn định năm nay mùa hoa đào nở, tôi sẽ xây những nấm mồ thật cho họ, nhưng xây rồi nào để làm chi, mà tôi cũng chẳng còn thể nào ở lại nơi này.

Tôi vốn tưởng đây là quê nhà, nhưng không phải, nghìn năm trước là, nghìn năm sau không! Bãi bể ruộng dâu, thiên địa vô tình, ai ngờ nhân gian lạnh lung thế, những người bạn ta từng quen thân, lại nghĩ ta không phải đồng loại mà vứt bỏ ta, những người từng đi bên cạnh, giờ trốn tránh ta, như ta là hồng thuỷ, ta là thuốc độc…

Lần này tôi không có nước mắt, nhưng trong tim tôi đau như là nhỏ nước mắt, đau tới, mức tôi không thể thở…

"Lang tang…" chiếc hồ rượu vỡ tan dưới chân, như mảnh vườn tan nát của đời tôi, giấc mơ tan nát của tôi.


Sak: Điểm cho phần tiếp của chương 1, chương 2 và chương 3: 117đ

_______________
Quy Ẩn Giang Hồ
:)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://en-gb.facebook.com/srch.php?post_form_id=12399c708d375d66
Sad

avatar

Bishop


Tổng số bài gửi : 487
Age : 26
Ngày Gia Nhập : 09/03/2008
Ryo : 4188
Số lần được Thanks : 84

Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   30/3/2009, 4:09 pm

Sau một hồi phởn + bấn + đủ thể loại, cuối cùng Sad đẹp zai quyết định post nốt nửa chapter 4 (còn nửa sau ngâm dấm tiếp rolling on the floor), có thể sau khi thi xong Đại Học big grin


-------------------------






CHƯƠNG BỐN: TÌNH VỀ CHỐN NÀO











Ngọn cỏ lả ngoài bóng tà dương, nước lạnh mây vàng, nếu có ruột cũng đau đớn đứt ruột, nữa là tôi không có ruột.



Những ngày trên cõi thế, tôi như con trùng bám trên lá khô trôi dật dờ, vật vờ mãi không hết ngày, những cơn sóng triều của nhân gian lôi tôi đi, tôi muốn phản kháng, nhưng hết sức, cũng không kháng cự nổi. Tôi không biết bờ bên kia của tôi là phía nào, tôi chỉ biết nhìn xa vời triều lên, triều xuống, kệ dòng trôi dạt.


Tôi là quỷ, là thứ con người ghê sợ nhất, cho dù tôi dùng nỗi niềm nào đi khao khát những dịu dàng êm ái, nhưng cũng không bao giờ có được trái tim ấm áp, bởi vì tôi là quỷ .





Dần dà tôi quy thuận số mệnh của mình, ban ngày, tôi nấp trong góc tối, nhìn ra những tấp nập nhiều màu của người sống, ban đêm, tôi lẩn vào dòng người, thử đi nếm những niềm vui cõi hồng trần. Tôi tưởng tôi đã rèn một chiếc mai, cõng nó lên, sống cẩu thả, tạm bợ qua ngày, giữa xã hội loài người.



Bình minh, những tia nắng sớm uể oải chiếu vào từ cửa sổ, trời đã sáng rồi…


Tim tôi bỗng trở nên lo âu, luống cuống, tôi không thích bình minh và nắng trời. Sự mát mẻ của bình minh và tia nắng ấm làm da tôi có cảm giác hỗn loạn, một hơi ấm từ ngoài thấm vào làn da còn lạnh lẽo, làm tôi cảm giác ngứa ngáy và tê tái bứt rứt khó tả. Trên da như có nghìn con côn trùng đang bò, muốn bắt chúng không được.

Tâm trạng càng lúc càng cồn cào…


Lại qua một đêm ngập trong rượu. Với người đời, một ngày vừa mới bắt đầu, với tôi, một cuộc vui sống vừa kết thúc. Tôi không ngăn được tôi căm ghét cả thế giới này, mọi sức mạnh thần linh trên đời.



Tôi thích đêm đen, vì tôi là ngoạ quỷ, giữa tiếng câm lặng yên tịch, trái tim tôi từ tốn lại, màn đen kịt của đêm che phủ lên tất cả những gì tôi không muốn để người đời thấy. Tôi thả lỏng người trong bóng đêm, tôi lúc này mới thực sự là tôi. Tôi không cần để ý đến xung quanh, không cần canh cánh bên lòng mọi sự, cho dù bên tôi ẩn chứa những ác mộng của đêm đen tôi cũng không bận lòng. Bởi tôi với ác mộng là một, đều thuộc về bóng tối…



Trong màu đen vô tận, tình cảm của tôi chảy lan, theo nước triều lên xuống, tất cả đã là vật ngoài ta, đã không còn liên quan gì đến tôi… Quan trọng nhất là trong màn đêm đen tối tôi đã được phục sinh.



Tôi rất cô độc. Tôi khoa khát được đến gần, khao khát được quan tâm. Hy vọng có một người bên tôi, lúc nào cũng bên tôi. Đó, sẽ là những giây phút hạnh phúc nhất. Hiện thực thì vô cùng u ám, tôi không còn cơ hội nào cất tiếng nói với con người, kể chuyện tâm sự. Đôi khi, tôi phát hiện một cơ hội nhỏ nhoi, nhưng cũng chỉ là một chấm sáng vụt tắt. Lâu dần, tôi bắt đầu buồn phiền, bắt đầu oán trách Cuối cùng, tôi cũng chẳng được thần linh nào đoái hoài, có thể ngay cả thần phật cũng đã vứt bỏ tôi rồi, bắt tôi phải sống trong đêm tăm tối.


Những lúc lên đèn, người như một đàn ong huyên náo trong tổ ong, tôi thèm được hưởng sự huyên náo thoải mái ấy, nhưng tôi dường như không sống trong cõi người, tuy tôi nhìn được họ, nhưng tôi mãi mãi không thể tới gần.



Xuân đi xuân lại, thu về thu qua. Những mầm non từng vươn nở trong gió xuân, những chiếc lá dã mọc lên giữa đêm hè, những khúc biệt ly lưu luyến bay múa giữa gió thu, những bùn hoá dưới tan tác tuyết đông, rồi như phép lạ xuất hiện ở đầu cành, lại một màn xanh tươm óng toàn thân cây. Cỏ cây như đều hớn hở sinh sôi, có sinh có tử, có đến có đi, kẻ vừa đến hôm nay tiếp kẻ vừa lìa ngày qua.



Nhìn nhưng sinh linh mạnh mẽ áy, tim tôi như dây đàn bị ai lướt một khúc nhạc, nặng long và cuống quýt. Cây cỏ cũng có thể vậy, tôi tuy là một hồn quỷ, nhưng tôi đã sống qua hai nghìn năm rồi, tôi cũng đã từng tu luyện đại đạo rồi. Giữa bao la chúng sinh, tôi điềm nhiên có số mệnh như ai. Tôi đã bỏ địa ngục rồi, không thể quay
về đấy nữa, và tôi cũng không muốn quay về, tôi đã tới cõi mười dặm hồng trần này rồi, thì tôi sẽ sống như một “người” trong nhân gian, tôi không muốn làm một “quỷ” chỉ có quyền sống dưới địa ngục.



Tôi phiêu dạt tứ xứ, lưu biệt lãng đãng, tôi lại tìm một nơi mới cho tôi trồng lên số mệnh mình.


Tôi muốn tìm một người bầu bạn, bên mình suốt đời. Quên đã bao mùa nhạn bay về phương Bắc, quên đã bao mùa én con rời tổ. Bạc những vết bụi hoàng thổ con đường cũ dưới chân tôi, bạc những ngọn khói liễu heo hắt bên mình. Giữa đất trời chỉ có mỗi một tôi đi…



Nhớ chớm thu năm ấy…



Ngoàiquan tái cảnh vật không còn giống như Giang Nam, Trung Nguyên, trời cao mây nhạt, mênh mang chân trời, có khúc ca vọng tới:



“Trời xanh xanh, cỏ mênh mang, gió thổi cỏ ngả xuống, hiện lưng cừu đàn.”



Tôi đi lang thang trong thảo nguyên, nhìn níu Hạc Lan uy nghi xa xa, những mạch núi gân guốc dưới nắng mặt trời. Trên thảo nguyên không có đường đi, chỉ có những người du mục đôi khi ngang qua đuổi một đám bò cừu.





Lòng tôi nhẹ nhõm, có lẽ bởi phong cảnh rộng rãi ngoài biên ải đã giúp tôi thở rộng lồng ngực, hít vào ngọn gió xua mây mù trong tim tôi. Tôi rất muốn chào hỏi người chăn cừu, trò chuyện với họ, nhưng tôi lại sợ người ta phát hiện tôi là ai, tôi do dự mãi. Tôi chỉ nhìn theo họ lùa những đàn súc vật đi xa dần…


Có một ngày, tôi ngồi trên một gò cỏ nhỏ, yên lặng ngắm đám mây màu uyển chuyển cuối trời. Màu mây biến đổi diệu kỳ, lúc là ngọn núi, lúc thành cái mũ, lúc là con ngựa, một chú dê… Dê? Tôi đột nhiên phát hiện, không biết từ lúc nào một đàn dê đã chạy tới bên tôi, dê rất đáng yêu, chỉ cúi đầu yên lặng gặm cỏ… Tôi ôm một
chú dê vào long, vuốt ve lôn dê, lúc đó, một chú chó chăn dê chạy đến chỗ tôi, dừng lại trước mặt tôi, nhìn tôi, tôi nhìn nó.



Một lúc sau, con chó chăn dê lười biếng nằm xuống chân tôi, tôi đưa tay xoa đầu nó, mũi nó ngửi hít áo quần tôi, thè lưới liếm tay tôi. Một bóng người chạy tới, là một con người, tôi bắt đầu tự dưng lo lắng, không biết nên bỏ chạy hay nên…



Người đó đã chạy đến trước mặt tôi, con chó dưới chân tôi đứng dậy, nhiệt tình chạy tới bên chân chủ, vẫy đuôi rối rít.



Người đóchăm chú nhìn tôi, tôi cũng nhìn người đó, là một cô bé, chừng mười lăm mười sáu tuổi. Tôi luống cuống đứng dậy, tôi sợ họ nghĩ mình là kẻ trộm, sợ họ ghét mình, sợ nói chuyện với họ. Tôi ngốc nghếch cười với cô bé, nhưng vì quá lo âu, tôi cứ ôm khư khư con dê trong lòng không thả ra.


Cô gái quỳ xuống, đỡ lấy con dê trong tay tôi, ôm nó vào lòng. Rồi bảo tôi, anh có đói không?


Tôi không ngờ cô gái nói với tôi câu đó, tôi há miệng không trả lời được. Cô gái ấy đi xuống sường đồi, tôi nhìn đờ đẫn không phản ứng, quay lại nói thêm: “Đi với em đi!”


Rồi cô ấy cười rạng rỡ…


Tôi chưa bao giờ nhìn thấy một nụ cười đẹp như thế…


Không, tôi đã từng nhìn thấy, tôi đã từng gặp…


Tôi quay lại một nghìn năm trước, bên chân cầu Nại Hà, một nụ cười không có gì xinh đẹp hơn…


Trái tim tôi buốt nhói một ý nghĩ “lẽ nào là cô ấy?”


Tôi không biết nên làm gì, nên nói gì, chỉ thấy chân mình đã bước đi, theo cô ấy.


Dưới sườn núi là một lều Mông Cổ, tôi đứng ngoài lều, lưỡng lự. Cô ấy mở rèm cửa, lại cười với tôi, rồi vẫy tay gọi tôi vào…


Trong lều Mông Cổ, trên bép lửa đang đun nồi thịt dê, một người đàn ông cao to kêu tôi ngồi xuống. Cô cười vui đưa cho tôi bát sữa ngựa. Tôi chẳng biết nói gì, vụng về lúng túng, thôi thì họ đưa gì tôi ăn nấy, nghe họ nói chuyện, tôi biết tên cô gái là Hốt Lan, người đàn ông cao lớn hơn là cha cô.



---------TBC---------

_______________
Quy Ẩn Giang Hồ
:)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://en-gb.facebook.com/srch.php?post_form_id=12399c708d375d66
Hyuuga_Senichi

avatar

Knight


Tổng số bài gửi : 51
Age : 26
Ngày Gia Nhập : 18/05/2008
Ryo : 182
Số lần được Thanks : 10

Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   4/7/2009, 8:11 pm

Chưa bao giờ đọc thể loại fic này, nhưng ngạc nhiên là "Cõi luân hồi" của Sad thực sự hay.
Nội dung mới lạ và gây hứng thú nơi người đọc, cộng thêm cách diễn đạt và lối văn tạo ấn tượng mạnh mẽ
Ngọa quỷ àh?
Cuối cùng cũng gặp được cô ấy....

Cứ diễn đạt như những chap đầu, đối thoại ít Sen thấy sẽ hay hơn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.facebook.com/?ref=home
ninjafan.tran

avatar

Pawn


Tổng số bài gửi : 11
Age : 20
Ngày Gia Nhập : 06/02/2011
Ryo : 355
Số lần được Thanks : 15

Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   2/3/2011, 7:35 pm

Ôi hay thế!Sad cũng thích viết văn phải ko? Giống em quá!!! thần tượng
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content





Bài gửiTiêu đề: Re: Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)   

Về Đầu Trang Go down
 

Cõi luân hồi (đã chấm đến chap 3)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» [Saint Seiya - The Lost Canvas fic] Road Untraveled
» [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
» [Fanfic][Fic dịch] Is It Hate Or Love
» Hướng dẫn các mũi đan căn bản bằng video
» giúp mình đi (móc mũ)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Online :: Vũ điệu của chữ viết :: Fan fic Naruto :: NVFO Non-Naruto Fic-