][Fanfic]Không còn cô đơn (SasuxHIna) (đã hoành thành và đã chấm)
Naruto Vietnamese Fan Online
.: Chào mừng bạn đến với forum NVFO - Diễn đàn Naruto - Từ Fan - Vì Fan :.



Bạn là một người thích phiêu lưu và mạo hiểm?

Bạn là một người thích Naruto?

Bạn quý trọng tình bạn như Naruto hay bạn thấy cuộc sống này toàn màu đen của sự hận thù trong Sasuke?

Sao ko thử khám phá và tìm câu trả lời cho chính mình?

Hãy đến với NVFO- diễn đàn từ fan và vì fan thảo luận, cuốn mình theo những dòng cảm xúc của các fan hội tụ từ ba miền Việt Nam.

Chúc các bạn luôn vui vẻ khi tham gia cùng chúng tôi. ^^




 
IndexIndex  PortalPortal  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Thành viênThành viên  Đăng Nhập  

[bold]Hiện Nay mình đang muốn gây dựng lại forum nhưng thời gian có hạn nên cần có người hợp tác 1/Đầu tiên mình cần một đội dịch truyện khoảng 5 thành viên có thời gian vao tối thứ 4 để kịp trans những chap Naruto mới nhất 2/Mình cần 10 người có thể quản lý các box của diễn đàn và xử lý những bài spam trong thời gian vắng mặt 3/Mình cần một designer để cùng hợp tác xây dựng lại forum 4/Mình cần một người chuyên ngĩ nội dung xây dựng forum và các chuyên mục Nếu bạn nào mong muốn xin hãy gửi mail đến yahoo Alviss_nashashi@yahoo.com.vn Thân! Team sẽ bắt đầu làm việc khi đáp ứng đủ người dịch truyện Thân Darkking1611[/bold]

Share | 
 

 [Fanfic]Không còn cô đơn (SasuxHIna) (đã hoành thành và đã chấm)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
sasuhina


Knight


Tổng số bài gửi : 69
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 22/03/2008
Ryo : 34
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: [Fanfic]Không còn cô đơn (SasuxHIna) (đã hoành thành và đã chấm)   24/12/2008, 3:17 pm

Title (tên truyện): Không còn cô đơn
Author (tác giả ) : Sasuhina
Genre (thể loại) : Lãng mạn
Disclaimer: các nhân vật trong bộ truyện Naruto của Kishimoto Masashi
Pairing (cặp): Sasu/Hina
Status: Đã hoàn thành
Summary (tóm tắt ) : đêm Giáng Sinh,có lẽ họ là hai con người duy nhất cô đơn…Và điều đó đã gắn kết họ lại.

Chapter 1

“We wish you a Merry Christmas
We wish you a Merry Christmas
We wish you a Merry Christmas
And a Happy New Year”


Tiếng nhạc Giáng Sinh quen thuộc vang lên,tràn ngập không gian lạnh lẽo của làng Lá. Sakura Haruno nhảy chân sáo,lúc lắc mái tóc hồng chóe theo điệu nhạc,không thèm để ý đến thái độ không mấy nhiệt tình của hai chàng trai đứng phía sau. Naruto Uzumaki mất đi vẻ hoạt bát mọi khi ,cậu co rúm người,chốc chốc lại xoa tay hít hà vì lạnh. Còn Sasuke Uchiha,vẫn như ngày thường – khó chịu và lạnh lùng.

-Này, sắp đến Giáng Sinh rồi,hai người nên hoạt bát lên một chút chứ!! – Sakura nói. Rốt cuộc cô cũng không thể nào phớt lờ thái độ thiếu thiện chí như vậy.

-Cậu có thể hoạt bát trong thời tiết thế này sao?? – Naruto cằn nhằn.

-Thôi được,tôi biết cái con người lười biếng của cậu rồi,tụi mình vào quán Ramen làm bát mì cho ấm người vậy !!- Sakura đề nghị,và sau khi tránh ánh mắt “đắm đuối” của Naruto nhìn mình,cô thở dài -…tớ bao!

-Ố dzề,có thế chứ !!

*

Quán mì làng Lá vào giờ này không đông lắm. Chỉ có một vài học sinh hoặc giáo viên không có tiết ngồi rải rác quanh các dãy bàn gỗ quanh cửa kính,nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài qua tấm kính trong suốt. Không khí trong quán ấm áp hơn nhiều so với bên ngoài,cộng thêm mùi mì hấp dẫn dường như đã hâm nóng lại Naruto. Chỉ trong giây lát, cậu ta đã nhanh nhẹn và …nhìêu chuyện như mọi khi. Điều này khiến Sasuke hơi luyến tiếc,ít ra anh cảm thấy thích cái tên Naruto không nói nổi lời nào vì lạnh hơn.

-Ê, có phải Hinata Hyuuga đó không? – Naruto chỉ tay về phía một con nhỏ đang ngồi ở một góc quán. Con nhỏ đó có mái tóc màu xanh cắt ngắn, tuy không được chải chuốt như mái tóc của Sakura nhưng không hiểu sao lại gây ấn tượng với Sasuke. Đôi mắt trắng tuyết đặc trưng dòng họ Hyuuga đang chăm chú nhìn ra dòng người đi lại ngoài đường, nhỏ có vẻ như không chú ý đến sự xuất hiện của ba đứa tụi nó.

-Này, vậy lại chỗ nhỏ chung cho vui !! – Sakura đề nghị và không để Sasuke kịp có thêm phản ứng (khó chịu) nào,cô kéo tay Sasuke lôi đi.


-Hi, Hinata chan!! – Naruto hồ hởi nói.

-Uhm…Nar…Naruto…kun – Hinata hơi giật mình, nhỏ rụt rè chào Naruto,thoáng liếc mắt sang chỗ Sasuke và Sakura. Ánh nhìn đấy làm Sasuke thấy ngột ngạt, anh ngó lơ đi chỗ khác – và Uchiha san…cả Sakura…chan nữa…Chào!!

-Hôm nay về sớm hén Hinata-chan – Sakura cười,cô cũng hơi bối rối vì ánh nhìn không mấy thiện cảm của Hinata.

-Uhm…

-Tụi tớ ngồi đây được không ?? – Naruto thực tế hơn,cậu hỏi thẳng luôn,không cần vòng vo.

-Này,cậu không thấy cậu vô dzuyên sao Naruto ?? – Sakura nhéo hông Naruto, ra vẻ không hài lòng.


-Uhm…không…không sao đâu…mọi người…cứ ngồi chung….mình…mình…vui lắm…!! – Hinata đáp,và nhỏ kéo xích túi xách của mình vào bên trong.

Ngay lập tức một cuộc hỗn chiến đã xảy ra. Sakura chỉ vào chiếc ghế bên trong,nhìn Sasuke đắm đuối và nói bằng giọng đường mật nhất :

-Cậu ngồi cạnh tớ…nha!

-Tớ hả…cám ơn nha! – không kịp để cho Sakura có phản ứng gì, Naruto đã ngồi ngay vào bên trong. Không hiểu cậu ta không biết hay cố tình chơi khăm Sakura nữa đây…Dĩ nhiên, Sakura Haruno đâu phải là loại con gái dễ nhường nhịn,cô trừng mắt nhìn Naruto, nghiến răng ken két :

-Cậu có đi ra không thì bảo?

-Thôi đi,đừng làm bộ mắc cỡ…Sakura ngồi cạnh tớ thích thí mồ còn gì nữa,hí hí- Naruto cười phá lên. Nhưng cậu chưa kịp cười đã thì đã nhận một cú đánh trời giáng nổ đom đóm mắt.

-Bây giờ thì có đi ra cho Sasuke-kun của tớ ngồi đấy không hả??- Sakura nhấn mạnh từng từ.

-Thôi khỏi,tôi ngồi đây được rồi! – Sasuke thở dài, kéo chiếc ghế…bên cạnh Hinata và nhẹ nhàng ngồi xuống.Câu nói của anh cũng coi như lời kết thúc cho cuộc chiến tranh,Sakura ỉu xìu ngồi xuống cạnh Naruto,không ngừng liếc xéo tên bại trận này.

-Thế sao? Mọi người gọi đi chứ!! - vẫn còn ôm đầu vì choáng váng,Naruto đề nghị,có vẻ như mùi mì hấp dẫn cộng với cái bụng lép kẹp đã khiến cậu không chịu nổi – BÁC ƠI CHO CON 4 TÔ MÌ!!

Trong khi đợi những bát mì nóng hổi được bưng ra, Hinata cảm thấy ngột ngạt kinh khủng. Ngồi bên cạnh nhỏ là một con người…nói thế nào nhỉ…nổi tiếng khó chịu của trường. Sasuke chống cằm nhìn ra ngoài,nhưng không hiểu sao nhỏ có cảm tưởng anh đang nhìn nhỏ, và suy nghĩ này khiến nhỏ đỏ bừng mặt.

-Này Hinata-chan !! – Naruto lên tiếng- sao mặt bạn đỏ quá vậy??

-Huh…??- Hinata thoáng giật mình. Nhỏ càng phát hoảng hơn khi lần này,chắc chắn Sasuke Uchiha đang nhìn chằm chằm vào mình – uhm…mình…thật ra…mình… - nhỏ ấp úng,không biết tìm ra lời giải thích nào cho thật sự hợp lí.

-Do trời lạnh đúng không? - giọng Sasuke nhẹ nhàng vang lên,dường như cốt chỉ để mình nhỏ nghe được.

-Ơ…àh…đúng rồi…do trời lạnh…nên mình…mình…- như người chết đuối vớ được phao, nhỏ nói ngay không cần suy nghĩ.

-Chắc là vậy- Naruto gật gù, cậu là người không nghi ngờ gì ai hết – àh này…Giáng Sinh này cậu có kế hoạch nào không?

-Ơ…uhm…mình …sẽ …xem TV…chương trình Giáng Sinh …hay lắm!!

-Trời!! Cậu nghĩ sao vậy Hinata-chan? – Sakura sửng sốt – Noel là ngày người ta đi chơi kia mà…sao lại ở nhà ??Thế thì chán chết.

-Hay là cậu đi với tụi này đi !! – Naruto nhanh nhẩu đề nghị.

-Uhm…mình… sợ làm phiền…mấy bạn…

-Không sao đâu mà,phải hông Sakura ?? –Naruto nhìn về phía Sakura.

-Đúng rồi đó,bọn này không phiền đâu ! – Sakura lúc lắc mái tóc màu hồng,mỉm cười - nhỉ Sasuke-kun!!

-Tôi không quan tâm,mấy người muốn làm gì thì làm – Sasuke đáp bằng giọng “hắc xì xằng”.

-Sao cậu lại…- Naruto đang định cự lại vì hành động được coi là vô cùng khiếm nhã của Sasuke,nhưng rốt cuộc cậu đã không thể làm thế vì – A!!MÌ TỚI MÌ TỚI!!

-Vậy cậu đi nhe Hinata chan!! – Sakura hỏi lại lần cuối.

-Ơ…uhm…- Hinata gật đầu ngượng nghịu.

End chapter1

_______________

Hè là cái quái j` chứ...mệt gần chết...


Được sửa bởi sasuhina ngày 24/12/2008, 3:24 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vnsharing.net
sasuhina


Knight


Tổng số bài gửi : 69
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 22/03/2008
Ryo : 34
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic]Không còn cô đơn (SasuxHIna) (đã hoành thành và đã chấm)   24/12/2008, 3:21 pm

Chapter 2

Noel: 24/12/XXXX

Hinata ngắm mình trước gương, hôm nay không biết nhỏ đã thay không biết bao nhiêu bộ đồ. Chẳng hiểu sao,lần đầu tiên trong đời nhỏ muốn ăn mặc đẹp. Nhưng rồi,nhỏ lại nhìn thấy bản thân mình trong gương. Một con bé buồn tẻ,một con bé gầy còm ốm yếu, một con bé thiếu sức sống hiện lên: phải,đó chính là nhỏ, là sự thật phũ phàng mà nhỏ có cố che giấu bằng những bộ quần áo hào nhoáng đến mấy cũng không thể phủ nhận. Nhìn lên đồng hồ, đã 7 giờ tối,chỉ nửa tiếng nữa bọn Naruto sẽ đến nhà nhỏ,và bây giờ nhỏ vẫn chưa chẩn bị được bất cứ gì…

Bỗng,có tiếng gõ cửa. Hinata rụt rè xoay tay nắm.Đứng trước cửa là một con bé cao hơn nhỏ,đeo mắt kính,mái tóc đuôi ngựa cột cao đằng sau.Con bé mặc áo hồng và váy dài đến đầu gối trông trẻ trung và sôi nổi hơn nhỏ gấp ngàn lần. Băng đội đầu của con bé khác với Hinata, khắc hình một tảng đá cách điệu.

-Hinata –chan không nhớ em sao?? – con bé mừng rỡ hỏi.

-Sao lại không nhớ Rie-chan !! – Hinata mỉm cười. Có lẽ ngoài Shino và Kiba, Rie là người duy nhất mà Hinata có thể nói chuyện cởi mở được đến như vậy – em về làng Lá lâu chưa??

-Em vừa về sáng nay thôi,đáng ra tối nay Neji-san có “nghĩa vụ” phải đón em đi chơi,nhưng nhớ chị quá nên em đến đây… - Rie quàng vai Hinata,cười. – mà chị đang làm gì đấy?

-Uhm…chị có..một cuộc hẹn…

-A cha cha,vậy là Hinata-chan đã có bạn trai rồi nhé!! Chúc mừng chị.

-Không…không phải vậy…chỉ là một nhóm bạn đi chơi chung thôi…

-Uhm…Cứ cho là vậy- Rie nở một nụ cười khó hiểu,nhưng cô không thèm bắt bẻ Hinata thêm.- nhưng xem ra chị đang gặp rắc rối trong vấn đề trang phục đúng ko??

-Có lẽ…

-Em thấy cái này hợp với chị nè!! – Rie chỉ bộ váy xanh tiệp với màu tóc của Hinata .

-Nhưng nó có đơn giản quá không…


-Hinata –chan này!! Chị biết điểm mạnh của chị là gì ko?? – Rie nhìn thẳng vào mắt Hinata, đôi mắt nâu của cô nghiêm túc thấy sợ.

-Chị cũng có…điểm mạnh sao?


-Dĩ nhiên rồi,Hinata chan. Em yêu mến chị vì vẻ đằm thắm nữ tính của chị,chỉ làm cho mọi người có cảm giác “đây là người mà tôi muốn bảo vệ suốt đời”…vậy thì tại sao phải thay đổi mình?

Vừa lúc đấy,lại có tiếng gõ cửa. Neji Hyuuga bước vào,anh mặc áo sơ mi trắng và quần tây tươm tất. Mái tóc dài của anh được cột túm ra đằng sau,đôi mắt trắng tuyết nhìn Rie thoáng ngạc nhiên.

-Hay quá ha!! Bắt tôi đến đón trong khi đã lẻn sang đây từ lúc nào rồi – anh cốc đầu Rie,làm ra vẻ bực mình.

-Neji-san…trời ơi…lâu ngày không gặp trông anh đẹp trai hẳn ra !! – Rie kéo tay Neji, làm bộ ngạc nhiên vì vẻ đẹp “chói lòa” của Neji.

-Thôi,khỏi nịnh. Tsuchikage thế nào rồi?

-Má vẫn khỏe. Mà anh hay thật đấy nhỉ,lâu ngày không gặp người ta mà chẳng hỏi thăm tình hình người ta thế nào…toàn hỏi chuyện đâu đâu- Rie nhăn mặt và quay đi.

-Ờ…thì…anh… - Neji bối rối,không biết tự lúc nào đã chuyển sang xưng “anh” ngọt xớt.

-Thôi được rồi,tha thứ cho sự vụng về của Neji-san, lần sau mà còn như vậy em tuyệt giao ,hihi!! Còn bây giờ em muốn gặp chú Hiashi ! –Rie đứng dậy,kéo Neji ra ngoài,trước khi đi còn nháy mắt với Hinata,một cái nháy mắt đầy ẩn ý…

Và cái nháy mắt ấy đã giúp Hinata tự tin tìm câu trả lời ở chính mình…

~*~

Sasuke Uchiha bỏ hai tay vào túi quần,nghĩ vẩn vơ đi đâu,mặc cho hai người bạn Sakura và Naruto đang nói chuyện sôi nổi bên cạnh… Anh không ghét mùa đông,mùa đông như đồng cảm với tâm hồn lạnh lẽo của anh…Nhưng,anh lại chán ngấy Giáng Sinh. Mọi người bảo Giáng Sinh là ngày hạnh phúc.Anh khác. Đã từ lâu lắm rồi anh không còn cảm thấy hạnh phúc. Trong thâm tâm anh chỉ nung nấu một ý định trả thù…và đó là thứ đã nuôi sống anh đến tận ngày hôm nay.

-Sasuke – kun !! Cậu có nghe mình nói gì không đó?

-Hả? – Sasuke thoáng giật mình – uhm…có chuyện gì?

-Đến nhà Hinata –chan rồi!! Tụi mình đợi ngoài để Sakura-chan vào gọi Hinata –chan ra cái đã – Naruto cười toe tóet.

-Nhà của Hyuuga…à…ừ… - anh ậm ừ rồi liếc mắt nhìn ngôi nhà phía trước cho có lệ. Đó là một ngôi nhà kiểu truyền thống,với sân vườn rất rộng rãi phủ đầy cây xanh. Các cột trụ được chạm khắc tinh xảo và khoác lên mình lớp sơn bóng loáng. Mái ngói ngôi nhà được làm bằng vật liệu hạng nhất, cửa gỗ kéo mới tinh. Thật không hổ danh là ngôi nhà của dòng họ danh tiếng nhất làng Lá.

-Nào,đi thôi!! – tiếng Sakura gọi. Sasuke ngước mặt lên, và anh thoáng sửng sốt. Đứng bên cạnh cô bạn tóc hồng Sakura Haruno, Hinata Hyuuga mặc bộ váy màu xanh đậm,điểm xuyết bằng một vài họa tiết đơn giản.Nhỏ cột nhúm tóc đằng sau bằng một sợi dây màu lá mạ,má đỏ ửng vì lạnh, đôi mắt nhỏ nhìn xuống đất,thẹn thùng . So với vẻ hào nhoáng của Sakura, Hinata thua xa, nhưng không hiểu sao, nhờ sự giản dị bề ngoài hay nét rụt rè nữ tính mà Hinata đã làm cho anh không tài nào rời mắt được.

-Đẹp lắm Hinata-chan !! – Naruto xuýt xoa. Lời khen của cậu làm Hinata thoáng đỏ mặt. Và như một phản xạ tự nhiên,nhỏ liếc nhìn anh,vẫn bằng con mắt rụt rè quen thuộc,dường như nhỏ muốn nghe một lời nhận xét từ anh.

-Trông cô bớt buồn tẻ hơn rồi đó – Sasuke hắng giọng,đáp lại ánh mắt trông chờ đó. Thật ra,trong thâm tâm anh rất muốn khen Hinata đẹp nhưng lòng tự trọng của Uchiha Sasuke đã ngăn anh lại kịp thời. Vả lại,đối với anh,đó cũng là một lời khen thật lòng.

-Uhm…c…cám…ơn…Sasuke

-Cậu không thể nói được một câu tử tế hơn sao Sasuke? – Naruto gắt. Tên nhóc lắm mồm này có vẻ không chịu đựng nổi cách ăn nói của anh đối với nhỏ. Nhưng tại sao chứ, anh cũng khen nhỏ chứ bộ.

-Những lúc như thế cậu phải khen Hinata-chan giống như Naruto vậy đó- như hiểu được nỗi lòng bối rối của anh, Sakura thì thầm – con gái thích được khen là đẹp lắm !!

-Nhưng…- anh định cự nự lại,chỉ tiếc rằng Sakura đã chạy lại chỗ Naruto từ lúc nào…

……..

Bọn Naruto quyết định dạo quanh quảng trường chính. Khắp đường phố tràn ngập ánh đèn Neol đủ màu, không khí ồn ào náo nhiệt vô cùng.Quảng trường lúc này tập trung hầu hết các cặp khoảng tuổi tụi nó…và dĩ nhiên,trong làng Lá bé nhỏ này,người ta không thể nào tránh việc gặp nhau “bất đắc dĩ”.

Chỉ đơn cử như việc chưa kịp hòa nhập với không khí mới, Hinata đã gặp Shikamaru và Temari đang cặp kè với nhau ngòai đường, mái tóc vàng của Temari rúc vào trong vạt áo ấm của Shikamaru,và chàng thì giả bộ “lơ đãng” vừa huýt sáo vừa từ từ chòang tay qua vai nàng. Dĩ nhiên hành động đó không qua mắt được bọn nó,thậm chí Naruto cũng đã có ý định chạy lại chọc,nhưng đã bị Sakura ngăn cản. Kiba từ cửa hàng thức ăn cho vật nuôi đi ra,trên vai là Akamaru ngồi vắt vẻo.Kiba lúc nào cũng vậy,coi Akamaru là người bạn thân thiết và không thể tách rời,thảo nào đến bây giờ vẫn chưa có cô nào…

Hinata che miệng cười khúch khích khi thấy Kiba do một chút lơ đễnh đã xô vào một cô gái tóc đen đến từ làng sương mù,ngay lập tức cậu ta vò đầu gãi tai,xin lỗi rối rít.

-Này!!- bỗng có tiếng cất lên,một hơi ấm phả nhẹ vào tai nhỏ.Giật mình quay lại,nhỏ thấy mái tóc đen quen thuộc,và khuôn mặt điển trai ấy. Sasuke Uchiha đang nhìn nhỏ chằm chằm– cô cười cái gì thế? – anh hỏi.

-Uhm…mình…Sas…Sasuke-kun…mình…

-Cô đang chế giễu tôi đấy à?

-Không…mình…mình đâu có…đâu có…- hinata chống chế,càng về sau giọng nhỏ càng nhỏ dần,khuôn mặt đau khổ thấy sợ.

-Thôi quên đi!! – Sasuke dường như hiểu ra tâm trạng bối rối của nhỏ, anh cũng không thèm chất vấn thêm,hoặc có lẽ …anh sợ nếu anh tiếp tục nhìn vào khuôn mặt ấy,chính anh cũng sẽ trở nên bối rối mất thôi.Và thế là,anh gắt – mau lên,nếu không chúng ta sẽ lạc mất hai tên ngốc trong biển người kia bây giờ. – không kịp cho nhỏ có phản ứng gì, Sasuke đi thẳng một mạch. Bước chân của anh dồn dập hơn, nhanh như chính nhịp đập trái tim anh vậy. Quái lạ, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra với anh?

-Sas…Sasuke-kun… - Hinata thở gấp - bạn…bạn…đi nhanh…quá…mình…mình…không theo kịp…

-Nhanh gì mà nhanh – anh thản nhiên đáp- tôi mà đi rùa bò như cô thì đã mất dấu Naruto rồi – anh chỉ cái bóng tóc vàng dựng đứng lên phía trước. – thôi,lại chỗ cậu ta đi!


……………

-Ôi, Sasuke-kun!! – Sakura khoác tay Sasuke,vùng vằng - cậu đi đâu từ nãy đến giờ…bọn tớ tìm quá chừng hà…!!

-Chứ không phải cậu…- giọng Naruto vang lên phá bĩnh,nhưng rốt cuộc,thay vì tố cáo một hành vi “mờ ám” của Sakura, cậu chỉ có thể hét lên tiếng “Á” đinh tai nhức óc,ôm chân nhảy lò cò mấy vòng .

-Đừng nghe cậu ấy nói bá láp!! – Sakura cười trừ, đồng thời nguýt Naruto một cái dài cả cây số. – àh!!Thế này…hay tụi mình đi chụp hình chung đi!! – Sakura vỗ tay đánh bốp,đề nghị.

-Ế,hay đó!! – Naruto đồng tình,và không để Hinata hay Sasuke có bất cứ dấu hiệu phản ứng nào,cậu kéo tay cả hai đi về phía cái máy chụp hình tự động ở xa xa.

Sau một hồi chờ đợi chen lấn,cuối cùng bọn Naruto cũng đã có được những tấm hình…ở đây ý tớ nói là có được những tấm hình,còn việc có đẹp hay không thì còn tùy thuộc ý kiến mỗi người. Vì nói một cách khách quan,đây không thể nào coi là một tấm hình đẹp được. Sakura Haruno bám lấy Sasuke,cố làm một động tác tình cảm với anh, nhưng những gì cô nhận được chỉ là những cái nhăn mặt không lấy làm hài lòng của anh. Những tấm ảnh chụp chung cả nhóm có lẽ còn tồi hơn. Hinata chọn đứng ở góc khuất nhất,thậm chí còn không thèm nhìn vào ống kính,cứ cúi gằm mặt xuống. Naruto chơi trội,thích làm những trò quái đản…và hơi nhí nhố. Sakura và Sasuke thì không cần phải nói…Nhưng dù sao,đây cũng là tấm hình ghi dấu lại kỷ niệm của bốn người,và đó sẽ là những tấm ảnh đẹp…

~*~

End chapter 2

_______________

Hè là cái quái j` chứ...mệt gần chết...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vnsharing.net
sasuhina


Knight


Tổng số bài gửi : 69
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 22/03/2008
Ryo : 34
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic]Không còn cô đơn (SasuxHIna) (đã hoành thành và đã chấm)   24/12/2008, 3:22 pm

Chapter 3

Bọn Naruto đi dọc qua các cửa hàng, rồi gần như thấy mệt nhoài, Naruto kéo cả bọn vào một quán Bar gần đó. Gọi là bar, thực ra đó giống một quán nước thì hơn,vì trong quán chỉ toàn bọn nhóc bằng tuổi tụi nó. Quán được trang trí khá màu mè,ánh đèn xanh dịu tỏa xuống,tràn ngập cả gian phòng. Những bộ bàn ghế gỗ kê san sát quanh các bàn tròn mặt kính. Ở giữa là quầy bar,với đủ loại ly thủy tinh ánh sắc xanh từ ánh đèn rọi vào,lung linh huyền ảo vô cùng. Phía góc ngoài là một lò sưởi khá lớn,tiếng lửa cháy bập bùng nghe vui tai. Cậy thông Noel lớn được dựng ngay chính giữa, được tô điểm thêm nhờ những hạt châu lấp lánh hay những ngọn đèn nho nhỏ đủ màu. Không khí trong này ấm cúng hơn nhiều so với ngoài đường, nên Naruto vừa bước vào đã cởi ngay áo khoác,buông người xuống ghế. Sasuke ngồi xuống bên cạnh cậu,trong khi Sakura và Hinata kéo hai cái ghế đối diện.

-Mệt quá là mệt!! – Naruto than. – Ê,cậu gọi nước đi Sakura!!

-Chỉ giỏi sai người khác,sao cậu không gọi !!? – Sakura đốp chát lại, tay mân mê xóăn những lọn tóc hồng mềm mượt.

-Tớ mệt chứ bộ! – Naruto cự nự - Sakura-chan đi gọi dùm đi mà – lúc sau,giọng cậu bỗng chốc giống như van nài hơn.

-Gớm…!!- Sakura nguýt Naruto một cái dài cả trăm met,nhưng cô cũng kêu được anh bồi bàn mặc áo ghi lê gần đó. - thế các cậu uống gì ?

-Trà! – Sasuke đáp gọn lỏn,rồi lơ đễnh nhìn ra ngoài,ra vẻ không nghe thêm được gì nữa.

-OK – Sakura gật gù - thế nào, Hinata –chan?

-Uhm…tớ…tớ…uhm…nước chanh cũng được… - Hinata rụt rè nói.

-CÒn cậu ? – Sakura hất mặt về phía Naruto.

-Cocktail!

-Loại nào? – Sakura thoáng ngạc nhiên,rồi cô nhẫn nại hỏi lại lần nữa.

-Thì Cocktail chứ loại nào? – Naruto đáp,đầy sửng sốt.

-Đồ ngốc – Sakura gắt – ý tôi là loại cocktail nào ấy…bao nhiêu loại,sao mà tôi biết cậu thích uống loại nào?

-Ơ,thế hả,tớ tưởng cái đấy chỉ có một loại xanh xanh có mấy lát chanh phía trên thôi chứ ? – Naruto gãi đầu, nhìn anh bồi bàn cười trừ - anh có biết loại đó không ạ?

Sau một hồi suy nghĩ, mặt người bồi bàn giãn ra, anh đi về phía quầy bar,chẳng mấy chốc đã biến mất sau cây thông lớn. Đúng lúc ấy,có một giọng nói vang lên từ trong loa,một giọng trung niên mà Hinata đoán là của người chủ quán:

-Xin chào tất cả các bạn trẻ,chúng tôi vừa nhận được một lời đề nghị từ hai chàng trai rất dễ thương đây. Họ sẽ gửi đến cho chúng ta những lời chúc đêm Giáng Sinh tốt đẹp nhất thông qua liên khúc “ Jingle Bell, We wish you a Merry Christmas và Santa Claus coming to town”…xin chào đón đôi song ca Kakashi-sensei và Gai-sensei!!

Những câu cuối cùng của người đàn ông làm cho cả bọn,mà không,tất cả mọi người trong gian phòng há hốc mồm ngạc nhiên. Và tất cả còn tròn mắt ngạc nhiên hơn nữa khi cái đèn pha trắng chiếu rọi xuống hai người là tâm điểm lúc này. Kakashi-sensei vẫn như thường ngày, băng đội đầu Ninja che mất một bên mắt, đôi mắt lờ đờ như thiếu ngủ. Nhưng người bên cạnh thầy mới thực sự gây sốc. Gai-sensei mặc …một đồ rất mốt…từ những năm 70, mái tóc kỳ cục của thầy vuốt keo bóng mượt. Thầy nhìn xuống đám đông khán giả,nở một nụ cười cực kỳ tươi mát. Nếu chú ý kỹ thêm một chút,người ta có thể thấy Kakashi-sensei đang khổ sở quay mặt đi,tay thầy cố giằng ra khỏi tay thầy Gai nhưng vô ích. Thầy Gai thì thầm nói gì đó với thầy Kakashi,và cuối cùng, Kakashi-sensei thở dài đánh thượt,không có thêm bất kỳ hành động chống đối nào hết.

-Xin chào mọi người,chúng tôi rất hân hạnh được đem đến một món quà tinh thần cho mọi người… - thầy Gai tươi cười nói. Rồi thầy vỗ tay,tiếng nhạc vang lên réo rắt.

Quả thực,các khán giả đều hồi hộp mong chờ được nghe hai ông thầy hát, nhưng đó chỉ là lúc ban đầu. Còn khi thầy Gai và thầy Kakashi cầm Micro và bắt đầu hát những câu đầu tiên,tất cả đều phát hoảng. Thầy Gai theo phong cách …Rock,mặc sức nhảy nhót như gào vào Mic, còn thầy Kakashi không quen việc phải biểu diễn trước đám đông,thầy hát đứt quãng và trông khổ sở thấy sợ. Thế nên khi tiếng nhạc cuối cùng vừa dứt,cả khán phòng nổ ra tiếng vỗ tay vang dội. Thầy Gai cảm động rơi nước mắt,với một giọng truyền cảm ,thầy nói :

-Cám ơn…cám ơn mọi người đã ủng hộ…nếu được …tôi xin được phục vụ thêm.- câu nói cuối của thầy Gai làm mọi người phát hoảng, ai nấy nhìn nhau nghẹn ngào không nói được lời nào,may sao,lúc ấy ông chủ quán bước ra,cầm một bó hoa tặng thầy,đề nghị:

-Cám ơn hai thầy đã góp vui,bây giờ tôi xin phép mời hai thầy vào làm một vài li cho ấm người!!

Dĩ nhiên thầy Gai không thể từ chối được sự nhiệt tình của người chủ quán,thầy kéo thầy Kakashi, không quên vẫy tay chào khán giả… Không khí ngay lập tức trở nên dịu lặng lại khi những âm điệu của bài “ Love Paradise” cất lên,một vài đôi bắt đầu đi ra nhảy xung quanh cây thông Noel.

-Hehe,sau lễ thế nào cũng có trò chọc thầy Kakashi rồi!! – Naruto tự mãn.

-Hay ho gì? – Sakura ngắt lời,nhưng thật ra trong thâm tâm cô nghĩ chọc thầy Kakashi cũng hay lắm chứ. – À!! Sasuke-kun…ra nhảy với tớ đi!! – cô nì nèo.

-Không!! – Sasuke thẳng thắn đáp,nhấp thêm một ngụm trà nóng. Anh ghét những trò phiền phức rầy rà như thế. Bất giác,anh khẽ liếc sang chỗ Hinata, trong tim nhen nhúm hy vọng nhỏ sẽ mời anh nhảy như Sakura. Để xem nào…lúc đấy anh sẽ giả vờ nói “ tôi không thích”…và nhỏ sẽ nì nèo “ đi mà,chỉ một bản có mất gì đâu ?” …rồi anh sẽ thở dài đánh thượt,làm bộ thương hại “thôi được,tôi sẽ nhảy,nhưng sau đó không được làm phiền tôi nữa”

Thế nhưng Hinata Hyuuga đâu phải Sakura Haruno. Nhỏ là một con người nhút nhát,khép kín;đời nào nhỏ đủ can đảm mời ai đó nhảy. Hinata chỉ thoáng nhìn về phía cây thông,hơi tiếc rẻ,rồi lại quấy đều cốc nước chanh của mình,không nói năng gì.

Thái độ đó của Hinata khiến Sasuke không hài lòng. Anh khẽ nhíu mày, rồi quay sang Sakura,đề nghị :

-Tôi nhảy với cậu một bản nhé!!

Sakura dường như hét toáng lên,nhỏ ôm chặt cánh tay anh và kéo ra ngoài. Trong giây lát,anh có cảm giác thật nhẹ, là Hinata hơi thất vọng,đôi mắt nhỏ nhìn anh đầy thắc mắc. Nhưng làm sao giải thích được,vì chính anh cũng không thể hiểu nổi bản thân mình…

Lúc Sasuke trở lại bàn,anh đã không còn thấy mái tóc xanh và đôi mắt to tròn quen thuộc ngồi ở chiếc ghế sát tấm kính. Anh muốn hỏi Naruto nhỏ đi đâu,nhưng rốt cuộc cũng đã kịp kiềm chế bản thân. Cung may, Sakura - nhận ra sự vắng mặt ấy - hỏi:

-Hinata-chan đâu rồi?

-Cậu ấy bảo đã muộn nên về trước…vừa mới đi được 5 phút thôi – Naruto trả lời.

-Xin lỗi,nhưng chắc tôi cũng về… - Sasuke nói,nhẹ tênh và với lấy chiếc áo vắt ở thành ghế,anh vội vàng bước ra cửa,mặc cho Sakura gọi vói theo.

Anh ra khỏi quảng trường,đi về hướng nhà nhỏ. Bước chân anh dồn dập hơn,gió đông thổi làm cho quần áo dính bết vào người anh,lạnh buốt. Nhưng Sasuke không còn quan tâm đến cái lạnh,điều anh quan tâm lúc này là làm sao tìm được cái vóc dáng nhỏ bé đó…

Và anh đã tìm thấy. Hinata thầm lặng bước đi,mái tóc bị gió thổi xốc tung ra đằng sau. Dải nơ cột tóc màu xanh của nhỏ tuột ra,rơi về phía sau,nhưng có lẽ nhỏ không hề biết. Nhẹ nhàng nhặt dải nơ đó,anh chạy về chỗ nhỏ,ít ra đó cũng là cái cớ khiến anh không thấy bối rối khi nói chuyện với nhỏ…

-Hyuuga! –anh gọi.

-Huh… - Hinata quay lại,hơi giật mình khi thấy anh – uhm…Sasuke…kun…

-Cô làm rơi cái này! –anh chìa ra dải nơ cột tóc.

-Cám…cám ơn… - nhỏ nhận lấy,ngượng nghịu – nhưng…Sasuke…kun về sớm thế?

-Ai về sớm,không phải cô mới là người về sớm đấy sao ? – anh nói bằng giọng trách móc.

-Mình…mình…xin lỗi…

-Thôi quên đi…nhà tôi cũng đi hướng này,đi chung được không ?

-Uhm…dĩ nhiên là được …

Hai con người đi bên nhau không nói lời nào. Hinata nhiều lần muốn hỏi thêm về Sasuke,nhưng rốt cuộc nhỏ lại không đủ can đảm. Nhìn sang người con trai bên cạnh, nhỏ thấy lòng xốn xang lạ… Tự nhiên nhỏ ước sẽ luôn được đi bên anh như thế này…

Trời càng thêm lạnh, Hinata cố rúc mình vào chiếc áo khoác ngoài nhưng vẫn còn run cầm cập vì rét. Nhỏ đút hai tay vào túi áo, đi nhanh hơn cốt để Sasuke không nhìn thấy tình trạng khá bi đát này. Nhỏ không muốn anh có bất kỳ hành động nào tỏ vẻ thương hại nhỏ.

Bỗng, từ đằng sau,một thứ gì đó ấm áp cực kỳ choàng qua cổ nhỏ. Giật mình,nhỏ nhìn xuống thì thấy chiếc khăn quàng cổ màu tím than của Sasuke đang ở trên cổ nhỏ. Quay lại, nhỏ thấy Sasuke đứng đó, anh vẫn nghiêm nghị và tỏ vẻ khó gần…

-Sas…Sasuke…kun…cái này…

-Choàng vào đi, tôi thấy cô không phải là người giỏi chịu lạnh… -anh nói nhẹ tênh,và bước lên trước nhỏ.

-Sasuke…kun… cám ơn…

-Không có gì…Theo tôi những lúc cảm thấy lạnh,cô nên uống một cốc trà nóng, tránh lạm dụng lò sưởi nhiều quá vì lò sưởi sẽ khiến da bị khô,rất khó chịu. Còn nữa, luyện tập cũng là một phương pháp tốt để tránh chứng bệnh uể oải mùa đông đấy!!

-Sasuke…bạn biết nhiều thật đấy… - Hinata gật gù, cố gắng ghi nhớ những gì anh nói.

-Còn một cách nữa…nhưng tôi không biết nó có tác dụng với cô không…- anh nói,giọng thoáng bối rối.

-Dĩ nhiên,bạn cứ nói… - Hinata mỉm cười nhìn anh.

Bất ngờ, Sasuke luồn tay qua eo nhỏ,kéo sát người nhỏ vào người anh. Sau đó anh nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi nhỏ. Hành động quá bất ngờ này khiến Hinata không kịp phản ứng,cho đến thực sự hiểu ra tình trạng thật sự,nhỏ mới hoảng hốt đẩy Sasuke ra, hai tay che miệng, mặt đỏ bừng lên vì mắc cỡ…

-Nụ hôn đầu tiên…của mình…

-Oops… Xin lỗi…- anh cũng đỏ mặt và ngó lơ đi chỗ khác – tôi không cố ý… mà thôi,cũng gần đến nhà cô rồi…tôi về… - anh nói rồi quẹo vào con hẻm vắng gần đó.Nhưng vừa đi được vài bước,anh đã tiếng nhỏ rụt rè phía sau

-K…khoan đã…

-Có gì không? – Anh ngoái đầu lại, hỏi.

-Cám ơn bạn…

-Vì sao?

-Vì …tất cả mọi thứ… mình…mình cảm thấy khá hơn…rồi…

-Thế ư?- anh cười thật nhẹ - vậy…hãy để tôi được tiếp tục sưởi ấm cho nó trong những đêm đông lạnh lẽo như hôm nay…được chứ?

- …Sasuke…Sasuke-kun…Một con bé…như mình…không thể…xứng với bạn…bạn sẽ xấu hổ…nếu…với mình…- Hinata rụt rè nói,giọng nhỏ nghẹn ắng lại.Sasuke có cảm giác tim mình như bị ai đó bóp nghẹn,tuy nhiên anh vẫn giữ được nét mặt lạnh lùng kiêu hãnh của một Uchiha.

-Tôi hiểu… –anh đáp gọn lỏn.- …tôi sẽ không…làm phiền…

-Nhưng… - Hinata cúi gằm mặt,đôi má nhỏ ửng hồng -…mình …mình không muốn mất bạn…không muốn…

Ngoài trời tuyết bắt đầu rơi,những bông tuyết trắng muốt rơi xuống mỗi lúc một dày đặc.Không khí lạnh đi nhiều lắm,tuy nhiên, điều đó sẽ không còn quan trọng nữa,vì bên nhỏ còn có anh…

The End!


Chúc mọi người có một Giáng Sinh an lành
Sasuhina :nod:

_______________

Hè là cái quái j` chứ...mệt gần chết...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vnsharing.net
hazuka_chan1995


Pawn


Tổng số bài gửi : 27
Age : 21
Ngày Gia Nhập : 19/10/2008
Ryo : -6
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic]Không còn cô đơn (SasuxHIna) (đã hoành thành và đã chấm)   27/12/2008, 10:00 am

Hay quá, nhưng sao không có ai bình luận gì nhỉ?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
mizuchan


Genin Làng Lá


Tổng số bài gửi : 22
Age : 24
Ngày Gia Nhập : 04/08/2008
Ryo : 0
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic]Không còn cô đơn (SasuxHIna) (đã hoành thành và đã chấm)   12/1/2009, 9:57 am

Truyện hay đó bạn ^^ mạch văn và cảm xúc rất trôi chảy, êm đềm và nhẹ nhàng..... nhưng mình nghĩ chỗ này bạn nên chỉnh lại tí xíu, không nên dùng từ "con nhỏ" =.=..... bạn này có thể thay bằng từ "cô gái" bởi vì từ "con nhỏ" nghe nó..... sao sao á =.= (mình hok bik nói sao =.=) Nhưng nói chung là văn của bạn rất hay, mạch lạc lắm!! Cố gắng nữa nhá!!! :)
Trích dẫn :
Naruto chỉ tay về phía một con nhỏ đang ngồi ở
một góc quán. Con nhỏ đó có mái tóc màu xanh cắt ngắn, tuy không được
chải chuốt như mái tóc của Saku
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Shine




Tổng số bài gửi : 3
Age : 22
Ngày Gia Nhập : 07/01/2009
Ryo : 0
Số lần được Thanks : 0

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic]Không còn cô đơn (SasuxHIna) (đã hoành thành và đã chấm)   12/1/2009, 4:00 pm

haz`....................
ấy ơi ,hình như chuyện không được logic lắm thì phải :-/ Sas ở phần đầu thì đúng là Sas ,lạnh lùng và trầm tính ,nhưng còn cái đoạn kiss với Hin á ,hơi bất hợp lý..uhm..hơi bị gượng ép thì phải .Nếu có thể thì ấy sửa lại cho nó "thật" hơn,sao lại kiss dễ như vậy được big grin .Trừ đoạn đó ra thì tất cả đều okie big grin
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sad


Bishop


Tổng số bài gửi : 487
Age : 25
Ngày Gia Nhập : 09/03/2008
Ryo : 4188
Số lần được Thanks : 84

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic]Không còn cô đơn (SasuxHIna) (đã hoành thành và đã chấm)   12/1/2009, 8:51 pm

Pé Cốm chăm viết fic về sasuhina big grin

Heron đâu hết òi =.=

Anh thích cách viết của em, nhẹ nhàng tạo cảm giác ấm áp giữa đêm noel giá lạnh ^^

_______________
Quy Ẩn Giang Hồ
:)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://en-gb.facebook.com/srch.php?post_form_id=12399c708d375d66
uzumakituanh


Genin Làng Mây


Tổng số bài gửi : 22
Age : 20
Ngày Gia Nhập : 07/10/2008
Ryo : 196
Số lần được Thanks : 2

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic]Không còn cô đơn (SasuxHIna) (đã hoành thành và đã chấm)   13/1/2009, 5:49 pm

rất hay, mình ủng hộ cho sasuhina ,câu chuyện rất hay, tuyệt lắm!!!!!! lời
câu chuyện nhẹ nhàng và rất ấm áp!!!!!!!!hi......
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Clover1711


Bishop


Status : Tang thương vây lấp...
Tổng số bài gửi : 306
Age : 23
Ngày Gia Nhập : 26/06/2008
Ryo : 5397
Số lần được Thanks : 4

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic]Không còn cô đơn (SasuxHIna) (đã hoành thành và đã chấm)   17/1/2009, 10:38 am

- Nhận xét về fic:
Miêu tả và diễn đạt tốt, mình rất thích văn phong nhẹ nhàng, lãng mạng của bạn, thích cái mùa đông mà ko lạnh trong fic.
Nhưng có lẽ vì fic quá ngắn nên đoạn cuối khi cho sas kiss hin hơi thiếu logic và mạch văn quá nhanh nên có phần hơi gượng, nếu sasu vuốt dài thêm fic một hoặc hai chap nữa thì mọi thứ sẽ diễn ra tự nhiên hơn và tất nhiên fic cũng sẽ hay hơn.
- Điểm cho toàn fic: 90đ

Sanin box fic,
Sakura
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://sakura1711.blogtiengviet.net/
Sponsored content





Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic]Không còn cô đơn (SasuxHIna) (đã hoành thành và đã chấm)   Today at 7:13 pm

Về Đầu Trang Go down
 

[Fanfic]Không còn cô đơn (SasuxHIna) (đã hoành thành và đã chấm)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
» [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
» [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
» [ Bakugan fanfic ] Anthearia
» Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Naruto Vietnamese Fan Online :: Vũ điệu của chữ viết :: Fan fic Naruto :: NVFO Naruto Fan Fic-